Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 85: Trả Tử Quân lại cho em
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những người sống sót sau vụ nổ lớn và trận chiến khốc liệt ấy đều bị thương nặng. Kẻ thì tàn tật, người bỏng rát một phần lưng, người chấn thương sọ não, người mang sẹo vĩnh viễn. Trận chiến với Dương Long kết thúc, để lại tổn thất không nhỏ cho lực lượng cảnh sát.
Lâm Bắc Thần bị ảnh hưởng nghiêm trọng từ vụ nổ bom, cả một cánh tay bỏng rát đến mức không thể cấy ghép da, phải sống chung với vết bỏng ấy cả đời. Ngụy Thế Thanh cũng không may mắn hơn, hắn bị phế một chân và phải phẫu thuật cấp cứu ngay trong đêm.
Bệnh viện chưa bao giờ bận rộn đến vậy. Cuộc chiến giữa cảnh sát và một tổ chức ngầm nhanh chóng lan truyền rầm rộ trên mạng. Đã ba ngày trôi qua, nhưng sức nóng của tin tức ấy vẫn chưa hề hạ nhiệt. Một trăm trinh sát xuất phát, nhưng chỉ có bốn mươi hai người trở về. Năm mươi tám người đã thiệt mạng trong vụ nổ lớn, một số người bị hủy dung đến mức không thể nhận dạng.
Đa số những người sống sót đều mang thương tích nặng. Có hai trinh sát bị ám ảnh nặng nề bởi vụ nổ lớn, tâm lý không ổn định đến mức điên loạn, phải chuyển về khu điều trị tâm lý. Việc khắc phục hậu quả không hề dễ dàng. Sau khi đã sắp xếp ổn thỏa cho các trinh sát nhập viện, lực lượng cảnh sát mới có thời gian quay lại Dương Long để thu thập bằng chứng buộc tội, đồng thời truy tìm tung tích của ông trùm Dạ Hoắc Tước. Lâm Tần đã bị bắt, nhưng hắn vẫn ngông cuồng tin rằng sẽ có ngày Dạ Hoắc Tước đến cứu hắn.
Suốt ba ngày qua, cô vẫn luôn ở lại căn nhà đổ nát, ngồi tựa lưng vào bức tường phủ đầy bụi bặm và đất đá vụn dưới sàn. Bàn chân rỉ máu, nhưng cô vẫn kiên quyết ngồi đó, ngày đêm không ăn không uống, một mực chờ đợi anh trở về.
- Duệ Trân, cô định ngồi đây đến bao giờ?
Trước mắt cô dường như mọi thứ đã mờ nhạt. Cô cảm thấy bản thân sắp không thể trụ nổi nữa, cơ thể thiếu nước, thiếu dinh dưỡng trầm trọng vì không ăn không uống, cổ họng khô rát và mệt mỏi rã rời. Duệ Trân đưa mắt nhìn giám đốc Hoắc. Ngày nào ông cũng đến đây, ngày nào cũng khuyên cô nên trở về.
- Em không biết nữa… có lẽ là đến khi anh ấy trở về.
Giọng cô đã yếu đi rất nhiều, mái tóc rối bù và bộ đồ xộc xệch. Lộ Lộ, Lâm Bắc Thần và những đồng nghiệp yêu mến cô đều đã đến khuyên cô quay về, nhưng Duệ Trân vẫn một mực sống chết phải ở lại. Cô sợ rằng nếu mình rời đi, khi anh quay về sẽ không tìm thấy ai. Cô vẫn tin rằng anh đang ở đâu đó, ở một nơi mà cô không biết trên cái hoang mạc rộng lớn này.
Giám đốc Hoắc ngồi xuống bên cạnh cô, ánh mắt ông nhìn về phía xa xăm. Có lẽ mất mát lớn nhất lúc này chính là Cảnh Tử Quân. Mất đi anh là mất đi cả một bộ óc lãnh đạo của trụ sở, mất đi cả một người con ưu tú của đất nước. Tin tức thượng tướng Cảnh mất tích vẫn lan truyền rộng rãi trên các trang mạng, ai cũng đều tỏ ra tiếc nuối, có người còn cho rằng anh đã hy sinh.
- Duệ Trân, cô hành hạ bản thân như thế này, Tử Quân lại càng không muốn trở về đâu.
Cô không trả lời, chỉ lặng lẽ đưa mắt nhìn lên bầu trời đầy khói bụi. Cô đã ngồi đây, chờ anh đã ba ngày. Bước chân cô đã kiệt sức, những nơi có thể tìm cô đều đã tìm hết, nhưng rốt cuộc vẫn không tìm thấy anh ở đâu.
Từ trước đến nay, Duệ Trân là một cô gái thông minh, điềm đạm và suy nghĩ chín chắn. Nhưng trong tình yêu, cô lại hy sinh hết mực, khi đã thật lòng trao trọn trái tim cho ai đó, cô sẽ vì người ấy mà không tiếc cả tính mạng. Bởi vậy, không ngẫu nhiên mà cô gái này lại được mọi người yêu mến.
- Cô có từng nghĩ đến những người yêu thương cô sẽ cảm thấy thế nào khi nhìn thấy cô như vậy không?
Giám đốc Hoắc lên tiếng rồi quay sang nhìn cô. Ông thực sự cảm phục tình yêu của cô dành cho vị thượng tướng trẻ. Thực sự, yêu một quân nhân là rất khó. Yêu một quân nhân, bản thân sẽ không phải là duy nhất. Trong trái tim người ấy, Tổ quốc luôn được đặt lên hàng đầu. Khi Tổ quốc cần, họ luôn sẵn sàng, đôi khi phải bỏ lại cả một tình yêu còn dang dở.
Quân nhân vốn là như vậy. Yêu một quân nhân hoàn toàn khác với yêu một người bình thường. Yêu một quân nhân là sẵn sàng hy sinh, sẵn sàng chia sẻ người mình yêu cho Tổ quốc. Yêu một quân nhân vô cùng thiệt thòi. Có khi gia đình còn chưa ấm êm, chăn gối còn chưa nguội, người mình yêu đã phải ra chiến trường rồi hy sinh cho đất nước. Vậy nên, để yêu một quân nhân, trái tim người con gái sẽ phải chịu tổn thương rất nhiều.
- Giám đốc Hoắc, anh có biết trên bầu trời kia, Tử Quân là gì không?
Giọng cô nghẹn ngào, nhưng nước mắt đã không còn rơi ra được nữa. Vốn dĩ cô đã biết sẽ có ngày này, nhưng cô vẫn không thể chấp nhận được sự thật.
- Tử Quân chính là mặt trời, mặt trời của cả thế giới. Còn em chỉ là một ngôi sao nhỏ bên cạnh anh ấy, buộc phải nhường anh ấy cho sự yên bình của Tổ quốc.
Đáng lẽ năm tháng đó, cô không nên xung phong ra tiền tuyến để rồi gặp anh. Đáng lẽ cô không nên bị sự dịu dàng, ôn nhu của anh cảm hóa. Bây giờ cô đã hối hận rồi. Yêu một quân nhân thực sự là quá khó.
- Đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của cậu ấy khi cậu ấy chọn trở thành một quân nhân. Và đây cũng là lựa chọn của cô khi cô đã chấp nhận hy sinh vì tình yêu dành cho cậu ấy.
Đúng vậy, cô đã chấp nhận yêu anh, cũng chấp nhận nhìn người đàn ông của mình hy sinh cho Tổ quốc. Nhưng cô cũng là phụ nữ, cô cũng cần một bờ vai để tựa vào. Trên lưng anh là cả Tổ quốc, bên vai anh lại chỉ là một người con gái. Cô tự hỏi anh đã hy sinh bao nhiêu để đổi lấy cái gọi là yên bình. Anh đã đánh đổi tất cả chỉ để thấy người dân hạnh phúc, đánh đổi tất cả để những người đàn ông khác có thể gánh người con gái của mình trên lưng.
Nhưng anh ơi…
Còn người con gái của anh…
Còn người con gái vẫn đang đợi anh trở về…
Còn người vợ vẫn đang ngày ngóng đêm trông…
Còn người con thơ chưa biết mặt cha, chưa kịp lọt lòng…
Anh nghe được tiếng gọi của Tổ quốc, vậy còn tiếng gọi của em? Còn tiếng khóc của con, anh có nghe được hay không? Anh có từng nghĩ rằng anh bảo vệ Tổ quốc thì ai sẽ bảo vệ người con gái của anh không?
- Duệ Trân…
Giám đốc Hoắc quay sang nhìn cô, chỉ thấy gương mặt cô đã đẫm lệ. Tổ quốc ghi công anh, còn trái tim cô mãi mãi chỉ có thể ghi hình bóng anh. Rốt cuộc đến cuối cùng, tại sao anh lại nỡ bỏ lại cô như vậy?
- Cảnh Tử Quân, có thể cậu ấy sẽ không trở về nữa đâu.
Dẫu biết cô đau khổ, nhưng ông không thể cứ mãi lừa gạt trái tim cô như vậy. Đã ba ngày trôi qua. Nếu như anh còn sống, nhất định anh sẽ trở về. Nếu như anh còn sống, nhất định anh sẽ còn ở đây. Nhưng tin tức về anh thì một chút cũng không có…
- Anh ấy sẽ trở về, anh ấy nhất định sẽ trở về!
Giọng cô yếu dần, cổ họng khô rát, bàn tay vô lực buông xuống. Trái tim cô như ngừng đập, từng giây từng phút trôi qua, cô như chết dần, chết mòn ở cái nơi hoang tàn này.
- Cô sao lại cứng đầu như vậy chứ?
Giám đốc Hoắc nhíu mày nhìn cô. Cẩn Duệ Trân mà ông quen là một cô gái hiểu chuyện, luôn nhìn nhận sự thật, lúc nào cũng lạc quan và tích cực. Nhưng tại sao hôm nay, ngay trong khoảnh khắc này, cô lại cứng đầu đến vậy?
- Cẩn Duệ Trân, Tử Quân hy sinh vì Tổ quốc, mọi người sẽ luôn nhớ công ơn của cậu ấy. Nếu như cậu ấy hy sinh, cái chết của cậu ấy cũng không vô ích. Cậu ấy đã mang lại bình yên cho Tổ quốc và cậu ấy tình nguyện làm điều đó. Cô không hiểu cho cậu ấy hay là cố ý không hiểu đây? Sau này, công danh của cậu ấy nhất định sẽ được ghi nhận. Người đời sẽ nhớ đến công lao của cậu ấy, và cũng sẽ nhớ đến cô vì cô đã hy sinh cho sự bình yên của Tổ quốc.
Cuối cùng, Giám đốc Hoắc không nhịn được nữa, đứng dậy quát lớn. Nhìn cô cứ mãi trong tình trạng như hiện giờ, không sớm thì muộn cô cũng sẽ chết vì đói.
- TÔI TRẢ LẠI CHO CÁC NGƯỜI CÔNG DANH, TÔI KHÔNG CẦN THỨ GÌ CẢ!
Cô đứng lên hét lớn, nước mắt làm nhòe đi đôi mắt tuyệt vọng. Duệ Trân khóc nấc từng hồi, cô ôm lấy cơ thể đang run rẩy rồi gục xuống.
- Làm ơn trả Tử Quân lại cho em! Con em cần cha, con em cần một người cha chứ không phải một anh hùng của Tổ quốc!