84. Chương 84: Anh ở đâu, Tử Quân?

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đúng bảy giờ sáng hôm sau, cả bệnh viện xôn xao vì vụ mất tích của Tô Vũ Đình và Diệp Tử Thanh. Sáng sớm, khi y tá vào phòng gọi Diệp Tử Thanh, cô chỉ thấy một tờ giấy xin nghỉ việc đặt trên bàn. Sau khi tìm kiếm khắp nơi, nhân viên khu điều trị số hai cũng không tìm thấy bóng dáng người đàn ông tên Tô Vũ Đình. Sau khi xem lại camera giám sát, rất nhiều luồng ý kiến khác nhau nổi lên. Sự mất tích của cả hai đã gây ra nhiều hoài nghi và tạo ảnh hưởng lớn đến toàn bệnh viện.
Một bệnh nhân tâm thần và một bác sĩ khoa sản.
Trong phòng của Tô Vũ Đình, y tá tìm thấy một bức thư, người gửi là Tô Vũ Đình, còn người nhận là cô. Phía cảnh sát bị phục kích, gây ra thiệt hại lớn: số người bị thương không ít, số người tử vong cũng khá nhiều. Tin tức đó rất nhanh đã được phát tán trên mạng. Sau khi xem được tin tức trên báo, Lộ Lộ nhanh chóng mất kiểm soát, vội vàng chạy lên phòng báo cho cô. Cô ấy mở cửa chạy vào trong phòng, chỉ thấy Duệ Trân đang vội vã chải tóc để chuẩn bị đi xuống phía dưới. Nhìn thấy Lộ Lộ chạy vào với dáng vẻ gấp gáp, trong lòng Duệ Trân dường như cũng có linh cảm chẳng lành. Lòng cô nóng như lửa đốt, một nỗi lo lắng không tên trào dâng khắp cơ thể.
- Có chuyện gì vậy?
Duệ Trân lập tức chạy đến chỗ Lộ Lộ, lo lắng hỏi.
- Người… người của cảnh sát ngày hôm qua bị phục kích, thiệt hại hơn một nửa. Lâm Bắc Thần và Ngụy Thế Thanh bị thương nặng, đang nằm ở bệnh viện, còn tung tích của thương tướng Cảnh vẫn chưa được tìm thấy. Nghe nói Dạ Hoắc Tước đã đặt bom trong căn nhà, sức phá hủy lớn đến mức bây giờ mọi thứ chỉ còn là tro bụi.
Nghe đến đây, dường như thế giới trong cô hoàn toàn sụp đổ. Trước khi anh đi, cô đã có dự cảm chẳng lành, vậy mà anh lại nhất quyết không muốn để cô đi theo. Dạ Hoắc Tước là một tên cáo già, hắn sẽ không dễ dàng để người của phía cảnh sát đạp đổ Dương Long. Trong trường hợp xấu nhất, hắn nhất định sẽ đồng quy vu tận.
Cô lập tức chạy ra bên ngoài, cơ thể run lên từng hồi vì lo sợ. Cô sợ sẽ không còn được nhìn thấy anh nữa, sợ anh sẽ lại biến mất khỏi cuộc sống của cô. Duệ Trân mặc kệ mái tóc rối xù, mặc kệ bộ quần áo xộc xệch, mặc kệ hình tượng bên ngoài, lập tức lao lên xe rồi phóng đi trong vội vã.
Quãng đường đến Dương Long chưa bao giờ xa đến thế. Có cảm giác như nó đang kéo dài, ngày càng dài hơn trong vô thức. Ngay lúc này, cô chỉ có một hy vọng duy nhất là anh đừng xảy ra chuyện gì, làm ơn hãy bình an trở về bên cô.
Chiếc xe nhanh chóng phanh gấp rồi dừng lại trước một cảnh tượng hoang tàn xơ xác. Trên bãi cát dài, hàng trăm người của phía Dương Long nằm la liệt. Duệ Trân mở cửa xe rồi vội vàng chạy xuống, cô lật một người lên rồi đưa tay kiểm tra hơi thở.
"Đã… đã chết rồi sao?"
Cô thu tay lại rồi nhanh chóng chạy vào bên trong. Trước mắt cô, căn nhà từng được coi là lâu đài kiên cố nhất đã hoàn toàn sụp đổ. Những viên gạch to lớn và vững chắc nhất nát thành trăm mảnh. Không còn là một nơi rộng lớn, xa hoa, giờ đây nơi này hoàn toàn biến thành một bãi phế liệu bỏ hoang không hơn không kém.
Thi thể người trải dài hai bên đường do cuộc chiến tàn khốc và sức ảnh hưởng của bom. Sự tàn phá của nó quá lớn, cô nhất thời vẫn không thể tưởng tượng được khung cảnh hỗn loạn khi đó. Duệ Trân chạy thật nhanh vào trong đống đổ nát. Người bị đè chết bên trong rất nhiều, không chỉ vài chục mà lên đến cả trăm người.
"Tử Quân…"
Ánh mắt cô đảo quanh một vòng để tìm kiếm tung tích của anh. Tại sao Lâm Bắc Thần và Ngụy Thế Thanh có thể an toàn trở về, còn anh thì lại mất tích? Cô không tin anh biến mất như vậy, anh đã hứa với cô rằng sẽ ở bên cô kia mà.
Bên trong đống đổ nát hoang tàn, cô có thể nhìn thấy xác người trải dài. Căn tầng hầm, nơi giam giữ của tổ chức, cũng đã sụp đổ. Những người bị giam không thể ra ngoài, chỉ có thể chờ căn nhà kiên cố sụp xuống đè lên người. Họ chết, một cái chết đau đớn và quằn quại. Có lẽ lúc đó họ đã rất hoảng sợ.
- Cảnh Tử Quân.
Cô lên tiếng gọi anh, nhưng mãi một lúc sau cũng chỉ nghe được tiếng mình vọng về. Duệ Trân nhìn xung quanh, ngoài nơi này ra, cô chẳng còn nghĩ được anh sẽ ở đâu. Mong ước bây giờ của cô chỉ là anh không ở trong đống đổ nát kia, như vậy đã là quá đủ rồi.
Linh cảm của người phụ nữ, người mẹ, người vợ chắc chắn không thể nào sai. Đáng lẽ lúc đó cô phải ngăn cản anh lại, đáng lẽ lúc đó cô phải nhất quyết không cho anh chôn chân vào con đường chết. Nhưng giờ đây mọi thứ đã quá muộn, tất cả đã không thể cứu vãn được nữa.
Bàn chân cô không mang dép, một lần nữa chạy quanh đống đổ nát để tìm bóng dáng quen thuộc của anh. Chân cô giẫm lên những viên gạch vỡ, giẫm lên sỏi đá, bê tông và cả những vụn thủy tinh. Bước chân đi đến đâu là máu chảy đến đó. Cô đi đến từng người, lật từng khuôn mặt bê bết máu lên xem nhưng rốt cuộc vẫn không phải anh.
"Tử Quân, rốt cuộc anh đang ở đâu rồi?"
Đã là những người cuối cùng ở bên ngoài, rốt cuộc ai cũng không phải anh. Cô chỉ cần nhìn từ xa, chỉ cần nhìn bóng lưng là có thể chắc chắn đó không phải anh. Nhưng cô vẫn cố chấp, vẫn muốn nhìn tận mắt mới thực sự tin.
Bước chân cô chậm rãi bước đến thi thể cuối cùng, đây là một người của Dương Long. Cô có thể nhìn thấy bên cánh tay trái của hắn lờ mờ có hình một con rồng đang quấn quanh mặt trăng. Mặc dù biết là vậy, cô vẫn cố chấp bước đến với bàn chân thấm đẫm máu, bàn tay cô run run lật người của tên kia lên, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
- TỬ QUÂN, RỐT CUỘC LÀ ANH ĐANG Ở ĐÂU?
Cô òa khóc rồi đánh mạnh vào thi thể đang nằm trên bãi cát. Cô đã kiểm tra hết tất cả những thi thể ở đây, cũng đã tìm kiếm hết những nơi có thể đến. Nhưng ở cái nơi hoang tàn này thì làm gì còn nơi nào để ẩn náu.
Vậy rốt cuộc Cảnh Tử Quân đã đi đâu rồi?
Bất chợt cô nghĩ đến một trường hợp xấu. Anh có phải bị cát lún hút xuống dưới rồi không? Nghĩ là làm, Duệ Trân lập tức đi đến những vùng cát lún, cô chạm tay xuống, một lực hút như muốn kéo cô xuống. Mặc kệ tính mạng bản thân, cô điên cuồng dùng tay đào bới cát, nước mắt không ngừng rơi xuống.
- Tử Quân, Tử Quân à, rốt cuộc anh đang ở đâu?
Cô cứ đào mãi, đào mãi nhưng đào đến đâu cát lại chảy xuống đến đó. Nước mắt cô không ngừng rơi xuống. Ở cái nơi hoang vu này thì còn chỗ nào anh có thể ở nữa đâu? Ở cái nơi được gọi là địa ngục trần gian này thì anh còn chỗ nào có thể đến?
Chỉ còn một khả năng cuối cùng, nhưng cô không muốn tin vào khả năng ấy mặc dù nó đã ở ngay trước mắt cô.
- Cảnh Tử Quân là một người đàn ông tài giỏi kia mà, anh chẳng phải là người thông minh, anh chinh chiến nhiều năm như vậy tại sao bây giờ mới chỉ gặp một Dương Long cỏn con đã gục ngã? Anh đã hứa với em… đã hứa với em rồi kia mà?
Cô òa khóc ngồi thụp xuống đất, đôi mắt ửng đỏ vì khóc nhưng vẫn không làm cho cảm xúc và tâm trạng của cô tốt hơn. Duệ Trân đưa tay chạm lên gương mặt, nước mắt tại sao lại cứ chảy xuống như vậy?
- Anh nói anh sẽ không để em phải khóc nữa kia mà? Anh là đồ nói dối. Em không cần áo của anh, em ghét nó. Thứ em cần là anh, là chủ nhân của nó thôi.
Duệ Trân tuyệt vọng khóc nấc giữa một khoảng không trống vắng. Bốn phía chỉ có cát bao quanh, không một bóng người. Cô ngồi giữa những thi thể lạnh toát mà khóc đến nghẹn lòng. Có ai hiểu được cô, hiểu được cho người con gái phải đứng nhìn người mình yêu biến mất, phải đứng nhìn cha của đứa bé trong bụng rời đi. Có ai hiểu được nỗi lòng của người mẹ, người vợ là cô?
- Giữa hoang mạc rộng lớn như thế này em biết tìm anh ở đâu đây?