Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Gia Đình Đại Náo Sở Cảnh Sát
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mười năm sau ngày cưới, cuộc sống của vị quân nhân và nữ bác sĩ nổi tiếng ấy đã diễn ra thế nào? Chỉ một tháng sau đám cưới, Duệ Trân đã nhanh chóng đón tin vui. Khi Cảnh Lạc Viên vừa tròn hai tuổi, gia đình họ lại đón thêm một thành viên mới. Đó là một cô công chúa xinh đẹp, mang nét lạnh lùng cùng gương mặt giống Tử Quân y đúc. Cô con gái thứ hai nhà họ được đặt tên là Cảnh Tử Yên. Càng lớn, Tử Yên càng bộc lộ sự giống cha về mọi mặt, từ tính cách đến khẩu vị ăn uống đều như được đúc từ một khuôn. Trái lại với vẻ lạnh lùng của em gái, Lạc Viên càng lớn càng hoạt bát, nhưng cả hai chị em đều rất chăm chỉ học hành và đạt được nhiều thành tích tốt ở trường.
Không cần nói cũng biết, sau này Lạc Viên sẽ nối nghiệp ai, còn Tử Yên sẽ đi theo bước chân của ai. Cô bé Cảnh Tử Yên, cứ đến Chủ Nhật là lại đòi đến cơ quan của ba, nên được mọi người ở trụ sở vô cùng yêu quý. Còn Lạc Viên thì lúc nào cũng được theo mẹ đến bệnh viện, có khi còn giúp mẹ bê đồ, lấy thuốc, lấy nước cho bệnh nhân.
Những ngày tháng cứ thế bình yên trôi qua, dù đôi lúc vẫn có chút sóng gió. Nhưng chỉ là một chút, rồi mọi chuyện cũng nhanh chóng qua đi. Có những ngày ba mẹ bận rộn với các chuyên án, Lạc Viên và Tử Yên lại phải ở nhà cùng quản gia, hoặc có khi sang nhà Lộ Lộ chơi với hai cậu quý tử bên ấy.
Lộ Lộ và Lâm Bắc Thần cũng sinh được hai cậu con trai, cả hai đều giống Lâm Bắc Thần y đúc. Là song sinh, nên việc giống ba như đúc cũng là điều dễ hiểu. Duệ Trân hay trêu Lộ Lộ rằng cô ấy đang đi "đẻ thuê" cho Lâm Bắc Thần.
Tử Quân và Lộ Lộ cũng đã nhận ra quan hệ huyết thống, vì vậy mối quan hệ giữa hai gia đình lại càng thêm bền chặt.
- Lạc Viên, Tử Yên!
Duệ Trân vừa thay đồ vừa gọi hai cô con gái. Lạc Viên năm nay mười một tuổi, còn Tử Yên mới chỉ là một cô bé chín tuổi. Tuy vậy, cả hai đều rất hiểu chuyện, mỗi khi ba mẹ bận sẽ không quấy phá.
- Mẹ ơi, mẹ lại chuẩn bị đi xa sao?
Vừa nhìn thấy chiếc vali bên cạnh, Tử Yên đã đoán được mẹ sắp đi. Gương mặt non nớt của cô bé nhìn Duệ Trân, đúng là đã giống cha thì giống cả tính nết lẫn vẻ mặt. Duệ Trân mỉm cười xoa đầu cô công chúa nhỏ.
- Mẹ có một hội thảo cần sang thành phố Y ba ngày, vậy nên hai đứa phải ở nhà với ba. Không được quấy ba lúc ba đang làm việc, nghe rõ chưa?
Duệ Trân nhắc nhở hai cô con gái rồi chuẩn bị rời đi. Từ sau khi sinh Tử Yên, Tử Quân thường xuyên ở nhà hơn để giúp cô chăm con. Công việc của cô cũng không ít, nhưng thường thì cô sẽ san sẻ cho Triệu Khắc Đông và cũng rất hiếm khi cô phải đi hội thảo.
- Nhưng mà mẹ...
Tử Yên lại mít ướt, dùng nước mắt để níu kéo mẹ. Ở khoản này thì đích thực là giống ba Tử Quân đến 100%, không sai lệch đi đâu được.
- Nào nào, hai cô công chúa của ba. Mẹ con cũng có việc mới cần phải đi, hai đứa ngoan ngoãn ở nhà với ba vài ngày rồi mẹ sẽ về thôi mà.
Tử Quân ôm lấy hai cô con gái vào lòng rồi dịu dàng vỗ về.
- Nhưng mẹ đi rồi ai sẽ nấu cơm cho Tiểu Viên ăn đây?
Đôi mắt Lạc Viên cũng long lanh nhìn Duệ Trân, bé dường như không muốn mẹ đi chút nào. Hai nhóc tì này bám mẹ đến mức chỉ cần rời ra một chút là sẽ nhớ mẹ, còn ba có những hôm đi công tác bốn năm ngày cũng chẳng thấy hỏi han lấy một câu.
- Để ba nấu cho Tiểu Viên ăn nhé.
Tử Quân vòng tay ôm lấy cô con gái đang nũng nịu mẹ rồi mỉm cười. Lạc Viên lập tức quay sang nhìn anh, cô bé chu mỏ phồng má đáp lại:
- Ba có biết nấu ăn đâu. Hôm qua mẹ kể với con lần đầu tiên ba bước vào nhà mẹ đã làm hỏng bếp của mẹ rồi. Mẹ còn nói khi đó nếu mẹ ăn đồ ba nấu nhất định sẽ không sống nổi qua đêm!
Gương mặt Tử Quân tái nhợt đi, còn Duệ Trân chỉ biết cười khổ. Tối hôm qua, khi ngồi cùng Duệ Trân, Lạc Viên đã tò mò về câu chuyện tình của mẹ và ba, nên Duệ Trân đã kể cho con bé nghe những khoảnh khắc đời thường nhất của cả hai. Đợi sau này khi Lạc Viên lớn lên, cô mới có thể để con bé biết được những tàn khốc trong chuyện tình của cả hai.
- Không những vậy, mẹ còn nói ba không biết rửa bát, rửa cái nào sẽ vỡ cái đấy. Vậy nên mẹ không bao giờ cho ba vào bếp cả!
Tử Yên bên cạnh cũng hùa theo chị Lạc Viên, kể hết những gì "xấu nhất" của ba ra. Gương mặt Tử Quân tối sầm lại, dường như hình tượng vĩ đại của anh trong lòng hai cô con gái nhỏ đã bị Duệ Trân "đạp đổ" hết rồi.
- Được rồi, được rồi, Tiểu Viên, Tiểu Yên à. Con nói như vậy ba Quân sẽ buồn lắm đó. Nếu muốn ăn gì thì con nói dì Lệ nấu là được. Chỉ ba ngày thôi, mẹ sẽ sớm trở về mà.
Duệ Trân lên tiếng giải vây cho Tử Quân rồi nhẹ nhàng hôn lên cặp má phúng phính của Lạc Viên và Tử Yên. Hai cô con gái nhỏ cũng hiểu được công việc của mẹ nên không níu kéo nữa. Lạc Viên nhón chân lên hôn vào má mẹ rồi mỉm cười:
- Mẹ đi an toàn, công việc thuận lợi, sớm về với Tiểu Viên nhé!
Duệ Trân mỉm cười xoa đầu nhóc con rồi quay sang nhìn Tử Quân. Anh đứng dậy ôm lấy cô vào lòng rồi nhỏ giọng:
- Đi sớm về sớm nhé, bà xã.
Duệ Trân gật đầu rồi đón nhận nụ hôn ngọt ngào của Tử Quân. Trong suốt những năm sau khi cưới nhau, lúc nào cũng vậy, trước khi đi làm, anh đều sẽ hôn cô thay cho lời tạm biệt. Nụ hôn của anh suốt bao năm vẫn không thay đổi, vẫn như lần đầu tiên cô gặp anh.
- Em đi nhé.
Duệ Trân xách vali lên rồi quay người đi. Nhìn thấy cảnh mặn nồng giữa cha mẹ như vậy, Lạc Viên không phục, quay sang thì thầm với Tử Yên:
- Tử Yên à, chị em mình ngày nào cũng phải nhìn ba mẹ ngọt ngào yêu thương ngay trước mặt. Sau này khi chị lấy chồng, nhất định sẽ trả đũa lại ba!
Tử Quân quay lại nhìn cô con gái nhanh mồm nhanh miệng ấy, Lạc Viên lập tức bịt miệng lại rồi ngoan ngoãn đi theo anh. Hôm nay là Chủ Nhật nên hai cô con gái của anh được nghỉ. Tiện đường lên trụ sở, anh cũng mang theo Lạc Viên và Tử Yên đi cùng.
- Cậu đến rồi sao?
Vừa mở cửa văn phòng, Tử Quân đã nhìn thấy Lâm Bắc Thần ngồi trên bàn làm việc. Nhưng điều đáng chú ý là bên cạnh còn có thêm Lâm Dịch Từ và Lâm Bắc Hạo. Vừa nhìn thấy Lạc Viên và Tử Yên, hai cậu bé liền chạy đến bên cạnh rồi dắt hai cô bé đi chơi.
Sau khi nhắc nhở bốn đứa trẻ cẩn thận, Tử Quân bước đến bàn uống nước rồi ngồi xuống. Rót một ly trà ấm, anh dựa lưng ra sau ghế rồi than thở:
- Cái văn phòng này không biết từ khi nào đã trở thành nhà trẻ rồi.
Lâm Bắc Thần vươn vai rồi cũng đứng lên đi về phía Tử Quân. Hắn ngồi xuống đối diện Tử Quân rồi thở dài:
- Còn không phải do Lộ Lộ theo vợ cậu đi hội thảo nên để lại hai thằng ranh con kia cho tôi trông sao? Chẳng biết tính khí giống ai mà nghịch như quỷ, lại còn bướng chẳng chịu nghe ai.
Tử Quân đẩy ly nước về phía hắn, khóe môi cong lên ý cười:
- Này, có khi cậu dắt Lâm Dịch Từ và Lâm Bắc Hạo đi xét nghiệm DNA người ta còn đuổi về đấy. Nhìn là biết đúc từ một khuôn từ cha của nó mà ra, cậu còn hỏi nó giống ai sao?
Hai ông chồng khốn khổ ngồi trong văn phòng than thân trách phận về những đứa con. Nhưng dù có nói gì đi nữa thì Tử Yên và Lạc Viên vẫn là con của Tử Quân, Lâm Dịch Từ và Lâm Bắc Hạo vẫn là con của Lâm Bắc Thần. Dù chúng có nghịch như thế nào thì vẫn là giọt máu của cả hai.
- Cảnh Tử Quân, Lâm Bắc Thần, hai cậu ra ngoài xem xem bốn quý cô, quý tử nhà các cậu đang làm gì với các trinh sát của tôi kìa!
Giám đốc Hoắc mở cửa bước vào phòng rồi nhìn hai ông bố đang trong trạng thái uể oải. Tử Quân và Lâm Bắc Thần lập tức đứng dậy đi ra bên ngoài, chỉ thấy hai quý cô nhà Thượng tướng Cảnh đang bắt hai trinh sát làm trâu làm ngựa cho cưỡi, còn đánh son trang điểm cho họ. Hai cậu quý tử nhà Lâm Bắc Thần cũng chẳng kém, hai người là không đủ, phải bốn năm người cùng chơi trò bắn súng mới có thể khiến Lâm Dịch Từ và Lâm Bắc Hạo hài lòng.
Sắc mặt Tử Quân và Lâm Bắc Thần tối sầm lại, thực sự cũng không biết nói gì trong trường hợp này nữa.
"Quý tử nhà tôi ơi, cô cậu có phải là muốn hành chết hai người ba này rồi hay không?"
"Lúc ở với mẹ sao thấy ngoan lắm kia mà..."