Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Ngoại truyện 1: Hôn lễ định mệnh
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong căn nhà xa hoa với nội thất lộng lẫy, đắt đỏ, một người con trai đang vội vã lo lắng. Anh chạy khắp nhà tìm kiếm hộp nhẫn mà mình đã mua trước ngày cưới nhưng vẫn không nhớ đã để nó ở đâu. Tử Quân nhanh chóng chạy khắp các căn phòng để tìm kiếm, cuối cùng anh cũng tìm được nó trong túi áo khoác treo bên ngoài. Vẻ mặt mừng rỡ khôn xiết, Tử Quân vội cầm lấy chiếc hộp rồi kiểm tra lại hai chiếc nhẫn bên trong.
Hôm nay là một ngày đặc biệt, là ngày quan trọng nhất đời anh. Mới một tuần trước, anh và cô còn đang là một cặp tình nhân, mà giờ đây sắp sửa thành vợ chồng. Khi đó, anh đã quỳ xuống trước mặt cô, nhẹ nhàng đeo cho cô chiếc nhẫn cầu hôn. Vẻ mặt Duệ Trân lúc đó thế nào? Không cần nói cũng biết, cô gái của anh hạnh phúc đến mức òa khóc ôm anh vào lòng. Có lẽ anh đã để cô chờ đợi khoảnh khắc ấy quá lâu rồi.
Một năm trước, trong trận chiến với Dương Long, anh đã bị thương nặng. Khi đó, anh ngất đi, được một đặc vụ đưa xuống nhà kho của Dương Long để ẩn náu, chờ cuộc chiến kết thúc sẽ đưa anh ra ngoài. Nhưng chuyện không ngờ đến là Dạ Hoắc Tước lại đặt bom. Sau đó, anh được Diệp Tử Thanh và Tô Vũ Đình tìm thấy dưới nhà kho. Diệp Tử Thanh đã đưa anh về trong tình trạng thương tích đầy mình và phải đưa anh ra nước ngoài để trị liệu. Tử Quân được chẩn đoán là có thể sẽ không tỉnh lại, hoặc dù có tỉnh lại cũng sẽ sống thực vật cả đời. Vì không muốn để cô mãi chìm trong đau khổ chờ đợi, Tô Vũ Đình đã làm cho anh một thế thân. Sau đó, khi tỉnh lại, anh không còn sống thực vật nhưng cả hai chân lại bị liệt.
Trong suốt một năm trời, anh chịu đựng đủ mọi đau đớn, cố gắng tập đi lại. Hàng ngày, Tử Quân vẫn dõi theo cô qua những video và những bức ảnh được Diệp Tử Thanh ghi lại. Anh nhớ cô, cũng nhớ con. Ngày cô sinh nở chính là ngày chân anh dần hồi phục. Một năm phải nhìn cô từ xa, không muốn để cô lo lắng, trái tim anh cũng đau như cắt. Nhưng biết làm sao được đây, vốn dĩ ông trời muốn tạo ra thử thách.
- Tử Quân à, cậu đã xong chưa vậy? Chúng tôi đã đợi cậu một tiếng rồi đó.
Lâm Bắc Thần bên ngoài mất kiên nhẫn vọng vào trong. Anh đứng trước gương chỉnh quần áo rồi xem xét tỉ mỉ từng chút một. Trong bộ quân phục chỉnh tề, anh mỉm cười hài lòng bước ra ngoài.
- Cậu có cần phải lâu như vậy không? Sắp đến giờ cử hành hôn lễ rồi đấy.
Nói rồi, Lâm Bắc Thần bước ra ngoài cùng anh, lên xe. Từng dòng xe xa hoa nối đuôi nhau tiến về khu vực lễ đường. Lần đầu tiên người ta nhìn thấy từ Bugatti đến Rolls-Royce, rồi Mercedes-Benz, Lamborghini, Ferrari chạy trên đường thành một hàng thẳng. Không phải là những chiếc xe hàng chục tỷ mà đó là những chiếc xe lên đến hàng trăm tỷ. Chỉ cần một vết xước trên xe cũng đủ để bán nhà cũng không đủ tiền đền.
Quan khách đã nhanh chóng có mặt, hầu như đều là quân nhân, cảnh sát và những cơ trưởng. Bên cạnh đó cũng có không ít những giáo sư, tiến sĩ và hàng trăm bác sĩ nổi tiếng từ khắp nơi đổ về dự lễ cưới. Ngoài ra còn có những nhà kinh doanh thành đạt, hầu hết đều là những nhân vật lớn có tiếng tăm.
- Chúc mừng cậu Thượng tướng Cảnh.
Giám đốc Hoắc bước đến trước mặt anh rồi mỉm cười chúc mừng. Anh hôm nay nhất định là người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới khi có được bông hồng xinh đẹp làm vợ, lại có thêm một cô con gái đáng yêu.
Đám cưới xa hoa của giới quân nhân nhanh chóng bắt đầu. Sau những lời giới thiệu của người dẫn chương trình, cuối cùng cũng đến khoảnh khắc mọi người mong chờ nhất. Tử Quân được yêu cầu quay lưng lại để tạo sự bất ngờ. Duệ Trân từ bên ngoài từng bước tiến vào bên trong lễ đường. Cô trong chiếc váy cưới trắng vừa lộng lẫy lại kiêu sa, chiếc váy do chính Giáo sư Hồ yêu cầu Mộc Miên thiết kế cho ngày trọng đại của cô.
Cô bước vào lễ đường, bốn người quân nhân cầm lấy vạt voan, mỗi người một góc, nhanh chóng bước đến chỗ cô đứng. Chiếc khăn voan rơi xuống che đi gương mặt yêu kiều của Duệ Trân. Bốn người quân nhân đưa tay lên trán chào cô, Duệ Trân cũng khẽ nhún người cúi đầu chào đáp lại. Bước chân cô tiếp tục tiến về phía anh. Duệ Trân mỉm cười nhìn người đàn ông cô yêu trong bộ quân phục đang đứng trước mặt cô. Lúc đầu anh đã có ý định mặc vest, nhưng sau khi cô nói muốn anh mặc quân phục trong lễ cưới, anh liền thay đổi theo ý cô.
- Chú rể có thể quay lại để nhìn cô dâu của mình rồi.
Anh chậm rãi quay lưng lại, trong lòng từ hồi hộp chuyển sang phấn khích. Bao nhiêu năm tháng qua đi, rốt cuộc anh cũng đã chờ đợi được khoảnh khắc này.
Ánh mắt vừa chạm vào người con gái đang đứng trước mặt, cảm xúc trong anh như vỡ òa. Cô trong bộ váy trắng, đầu đeo vương miện xinh đẹp như một nàng công chúa bước ra từ truyện cổ tích. Duệ Trân mỉm cười nhìn anh, nét mặt dịu dàng càng làm nước mắt nơi khóe mắt người quân nhân khẽ rơi.
Anh lập tức chạy đến bên cạnh cô rồi vòng tay qua eo cô ôm chặt vào lòng. Ghé sát vào tai cô, anh không che giấu được xúc động mà nhỏ giọng:
- Vợ à, hôm nay em xinh đẹp thật đấy.
Người đàn ông được gọi là lãnh đạm, vô tình, cuối cùng lại vì một người con gái mà sẵn sàng quỳ gối, sẵn sàng khóc nức nở mặc cho hình tượng có thể bị phá vỡ. Quan khách nhìn vào cũng thấy ấm lòng thay cho một cặp đôi trải qua biết bao sóng gió cuối cùng cũng đi đến một kết thúc đẹp.
Anh nắm tay cô cùng bước lên bục lễ. Đứng bên cạnh cô, tim anh đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh để hoàn thành nghi lễ.
- Tay phải nâng lên thực hiện nghi thức của một người quân nhân, tay trái nắm lấy tay em. Không phụ Tổ quốc, không phụ em. Nguyện hi sinh tính mạng vì Tổ quốc, nguyện trọn đời trao trái tim cho em. Hôm nay ở đây, tôi, Thượng tướng Cảnh Tử Quân, lập lời thề trung thành với nước, trung thủy với em. Từ giờ chính thức trở thành chồng của Cẩn Duệ Trân.
Anh đứng trước mặt cô, đưa tay lên trán chào người con gái anh nguyện yêu trọn đời. Duệ Trân mỉm cười, trong lòng không giấu nổi niềm hạnh phúc dâng trào.
- Anh bảo vệ Tổ quốc, em sẽ bảo vệ anh. Thực hiện đạo đức của một người hành y, vai phải gánh vác hàng ngàn sinh mệnh, vai trái gánh vác một tổ ấm có anh. Nguyện cống hiến lí trí cho Đất nước, nguyện dâng hiến trái tim cho anh. Hôm nay ở đây, tôi, Bác sĩ Cẩn Duệ Trân, không phụ nhân dân, không phụ Đất nước, nguyện một lòng cống hiến cho y học, nguyện trọn đời nắm lấy bàn tay anh. Từ giờ chính thức trở thành vợ của Cảnh Tử Quân.
Tử Quân nghẹn ngào, cảm xúc trào dâng trong lồng ngực. Anh cầm hộp nhẫn đặt bên cạnh rồi mở nó ra, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc nhẫn của cô, anh quỳ xuống hôn lên tay cô, rồi đeo nó vào ngón áp út. Từ nay, người con gái này chính là vợ anh.
Cô cầm lấy chiếc nhẫn còn lại, cúi người, cũng đeo nó vào ngón áp út của anh. Từ khoảnh khắc này trở đi, hai người chính thức đã thuộc về nhau, trọn đời vì nhau mà cố gắng. Giông bão nào rồi cũng sẽ qua đi, không khó khăn nào là không thể vượt qua. Chỉ cần cùng nắm tay nhau cố gắng, cho dù là bão lớn đến mấy, vẫn có thể cùng nhau vượt qua.
Tình yêu của một thượng tướng và một nữ bác sĩ đã nhẹ nhàng chớm nở và kết thúc bằng một đám cưới.
Một đời một kiếp, đầu bạc răng long.