Chương 23

Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ngồi xuống.”
Mệnh lệnh của Tae-beom lại vang lên.
Si-woo giận sôi lên khi thấy vẻ mặt anh ta như thể hiển nhiên cậu sẽ nghe lời. Nếu trời không mưa như trút nước thế này, cậu đã rời đi từ lâu để tránh mặt anh ta rồi.
Thế nhưng Si-woo không có can đảm để dầm mưa với thân thể nhỏ bé này, nên chỉ đành nhẫn nhịn, vờ vuốt móng trước như không nghe thấy.
Tạch!
‘A, hết hồn!’
Tiếng Tae-beom đập mạnh ô xuống đất khiến Si-woo giật nảy mình.
“Ngồi.”
Anh ta lặp lại mệnh lệnh cũ với khí thế cực kỳ uy hiếp. Si-woo bị ánh mắt lạnh băng của anh ta đè ép đến mức vô thức ngồi phịch xuống, đậu lên bụng Geon-ho.
Chỉ đến khi đã ngồi xuống rồi, cậu mới nhận ra mình vừa làm theo lời anh ta, và thấy lòng tự trọng bị tổn thương. Si-woo trừng mắt nhìn Tae-beom, khẽ vẫy đuôi chậm rãi như tỏ ý bất mãn.
“Đừng cử động.”
Haa, cái đồ nhạy cảm đáng ghét.
Ngay cả việc vẫy đuôi cũng bị cấm đoán khiến cậu phát điên. Si-woo ấn móng lên ngực Geon-ho, thầm cầu cho hắn mau tỉnh lại. Phải một mình đối đầu với Tae-beom khiến tim cậu như muốn vỡ ra.
Tae-beom đáng sợ hơn cậu tưởng rất nhiều.
Đến mức cậu quên cả ý định muốn đánh anh ta khi nãy. Dù thân hình và gương mặt giống Geon-ho, Tae-beom lại mang khí chất như đến từ một thế giới hoàn toàn khác.
Người mà ai cũng muốn tránh xa.
Si-woo cuộn đuôi lại rồi lấy móng chân đè lên, hạ mắt xuống. Cậu từ bỏ việc nhìn thẳng vào Tae-beom, vì cảm giác sợ hãi chỉ càng dâng lên khi nhìn lâu.
Dù nhục nhã, nhưng cậu không còn lựa chọn. Với thân mèo này mà đụng độ esper to xác như hắn thì chỉ rước lấy đau đớn. Mà Si-woo thì ghét bị đau nhất trên đời.
‘Gì vậy. Đừng lại gần…!’
Tae-beom – người nãy giờ vẫn đứng yên – đột nhiên tiến lại gần ghế. Hoảng sợ, Si-woo nhe răng, dựng đứng lông đuôi. Cậu không dám gầm gừ, chỉ dựng lông, lộ ra răng nanh.
‘Đừng đánh!’
Tay to của Tae-beom vươn về phía mặt Geon-ho. Si-woo hoảng loạn lao ra chắn, giơ móng vuốt lên tư thế đe dọa rồi chộp lấy tay anh ta!
Vì Geon-ho đang ngủ không phòng bị, nên cậu phải bảo vệ hắn.
…Nhưng ngay khi chạm vào, Si-woo hơi khựng lại.
Dù rõ ràng là tay người, nhưng không có chút hơi ấm nào. Cảm giác như chạm vào máy móc lạnh lẽo, khiến lông cậu dựng đứng.
“Ssỵt.”
Tae-beom khẽ bật ra âm thanh như tiếng rắn, cảnh cáo. Từ trước đến giờ chưa từng phản ứng gì với âm thanh đó, nhưng lần này thì khác.
Si-woo ép tai sát xuống, vội rụt người lại.
Cậu dán chặt vào Geon-ho, chỉ trừng mắt dõi theo Tae-beom, dang rộng móng trước như ôm lấy vai Geon-ho để phòng thủ.
Với khuôn mặt vô cảm và bàn tay lạnh lẽo, anh ta chẳng giống người có trái tim đập chút nào. Không thể coi anh ta là con người được. Là một kẻ mà cậu tuyệt đối không thể liều mạng tấn công.
Meoo…
Vì bất an, Si-woo phát ra tiếng kêu yếu ớt. Geon-ho trở mình, vô thức vỗ nhẹ vào lưng cậu.
“Ngủ, ngủ đi… ngủ thêm nữa…”
Geon-ho thì thào mơ màng, tay vuốt nhẹ tấm lưng run rẩy của Si-woo. Thậm chí còn chải lông cho cậu như thói quen.
Dù là cảnh tượng buồn cười, khóe miệng của Tae-beom vẫn không hề nhúc nhích. Như thể được dán keo chết cứng.
Rồi hành động tiếp theo của Tae-beom khiến Si-woo sững sờ, miệng há hốc.
Tae-beom, với gương mặt lạnh tanh, nâng mí mắt Geon-ho lên, kiểm tra kỹ đến mức thấy cả tròng trắng. Sau đó, anh ta còn mở miệng Geon-ho ra xem xét bên trong.
…Anh ta đang làm cái gì vậy?
Si-woo chết đứng, chớp mắt liên tục. Chỉ để trêu chọc người đang ngủ à? Anh ta tưởng làm vậy thì được gì chứ?
Không hiểu nổi hành động kỳ quặc của Tae-beom, Si-woo chỉ biết im lặng theo dõi. Cậu linh cảm rằng nếu dám xen vào lúc này sẽ gánh chịu hậu quả lớn.
‘Tại sao… tại sao chứ! Mình đã không làm gì mà!’
Thế nhưng tay Tae-beom lại rời khỏi Geon-ho, hướng thẳng đến Si-woo.
Cậu hoảng hốt ngửa đầu ra sau, nhưng do bị Geon-ho ôm nên không thể né tránh.
‘Aaa!!’
Cuối cùng, chân trước của Si-woo bị Tae-beom nắm lấy.
Anh ta ấn mạnh xuống như muốn nghiền nát. Thực ra chỉ ấn đủ mạnh để móng vuốt lộ ra, nhưng với Si-woo, cảm giác như sắp bị giật đứt chân.
‘Đau quá! Tha cho tôi!’
Si-woo hoảng loạn vùng vẫy, nhưng chỉ bị giữ chặt hơn.
‘Này đồ ngốc kia, mau tỉnh lại! Người ta đang bắt nạt mèo của anh đấy!’
“Im lặng.”
Tae-beom thả chân trước của Si-woo ra, rồi dùng ngón trỏ ấn nhẹ lên sống mũi trắng của cậu. Anh ta làm động tác vuốt ngang sống mũi một cách chậm rãi, sau đó mới rút tay về.
Si-woo lập tức lấy mũi cọ cọ vào áo của Geon-ho — chỗ vừa bị chạm vào. Cậu dựng lông, ngẩng phắt đầu dậy. Cùng lúc đó, Tae-beom cũng cúi xuống nhìn cậu.
Một cảm giác kỳ lạ ập đến.
Gương mặt Si-woo thoáng hiện nét bối rối, đầu cậu nghiêng nhẹ. Như bị mê hoặc, cậu ngước nhìn Tae-beom chằm chằm, miệng khẽ mấp máy.
Chóp mũi vừa bị tay anh ta chạm vào nóng bừng. Như thể bị bỏng, cảm giác tê rát lan tỏa.
Rõ ràng lúc nãy tay anh ta còn lạnh cơ mà. Không — đó là tay trái.
Si-woo ngẩn người nhìn vào tay phải của Tae-beom.
Tay phải anh ta đang lơ lửng giữa không trung. Tae-beom đứng bất động, không rút tay lại cũng không đưa ra thêm, trong một tư thế mơ hồ.
Gương mặt vẫn không biến sắc, nhưng đầu ngón tay lại đang hướng về phía Si-woo.
Kỳ lạ thật.
Rất kỳ lạ.
Si-woo từ từ nhổm dậy. Như thể bị gọi, cậu vươn cổ về phía Tae-beom và rón rén bước lại gần. Mặc dù bình thường cậu chẳng bao giờ chịu nghe lời ai.
Tay Tae-beom cũng rất chậm rãi đưa về phía cậu.
Si-woo tránh mặt Geon-ho đang thở đều đều, bước bằng hai chân sau. Đặt chân lên mép ghế, cậu vươn mũi ra ngửi về phía Tae-beom.
Ngay lúc mũi chạm vào tay anh ta, thay vì dùng chân, Si-woo lại liếm.
Lưỡi hồng của cậu liếm nhẹ lên tay Tae-beom. Anh ta chỉ đứng yên nhìn cậu.
Cảm giác ấy giống hệt lúc cậu từng liếm tay Ji-han. Nhưng lần này, cảm giác rõ ràng hơn rất nhiều, và nó đang quẩn quanh trong miệng cậu. Khác với sự bối rối lần trước, lần này Si-woo đã phần nào hiểu ra điều gì đang xảy ra.
Cậu đang thực hiện dẫn dắt (guiding).
Cả Si-woo lẫn Tae-beom đều đồng thời nhận ra điều đó.
Ngay khoảnh khắc đó, Tae-beom hơi nheo mắt lại, định rút tay về. Nhưng Si-woo lại đưa chân trước ra giữ lấy cổ tay anh ta, rồi làm một chuyện hoàn toàn nằm ngoài mọi dự đoán.
Cậu cũng không ngờ chính mình lại làm như thế. Cơ thể hành động trước cả ý nghĩ.
Rầm!
Si-woo nhảy lên ngực Tae-beom, khiến thân hình to lớn của anh ta ngã ngửa ra sau. Điều bất ngờ nhất là... Tae-beom không thể chống đỡ, như thể đôi chân anh đột ngột mất hết sức lực.
“……”
Tae-beom cau một bên mày, nhìn chằm chằm vào Si-woo. Khác với đôi mắt đỏ rực của Geon-ho, mắt anh ta đen kịt, không ánh lên chút tia sáng nào.
Anh ta không phải thú nhân. Chỉ là một esper bình thường đang cần được hướng dẫn.
‘Này… hội trưởng… tôi thấy kỳ lắm…’
Si-woo lẩm bẩm, bò lên phía mặt của Tae-beom.
Cảm giác tê rần như có ai dùng búa đập khắp người bắt đầu chuyển thành đau nhức. Như thể toàn thân bị hành hạ. Đau mỏi lan tỏa khắp các cơ bắp.
Si-woo khẽ rên trong miệng.
‘Làm gì đó đi…’
Cậu linh cảm rằng chỉ khi môi chạm được môi Tae-beom thì cơn đau này mới có thể dịu đi. Bản năng của một người dẫn dắt đang mách bảo như vậy.
Cậu liếm cổ và cằm của Tae-beom, tìm môi anh ta. Cảm giác năng lượng trong cơ thể cậu bị hút cạn về phía anh ta.
Si-woo ép bản thân truyền thêm năng lượng. Dường như chỉ có vậy mới đúng.
Khi hai sống mũi chạm nhau, môi họ cũng khẽ chạm vào.
Si-woo là người mở môi trước, vươn tay ôm lấy bờ vai rộng lớn. Nhưng đó không còn là đôi chân mèo trắng muốt nữa — mà là cánh tay của con người.
“Ơ…”
Ngay lúc nhận ra điều đó, một tiếng thở khe khẽ bật ra từ miệng Si-woo — giờ đang lồng vào lòng Tae-beom.
Nhưng Tae-beom, người đã vòng tay ôm lấy eo cậu, không cho tiếng rên ấy thoát ra ngoài.
Chết thật rồi...