Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Món Ngon Và Lời Cảnh Cáo
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khoảnh khắc nhìn thấy tuýp súp thưởng, những lời chửi rủa trong cổ họng Si-woo bỗng nghẹn lại.
Cậu nuốt ực nước bọt, nuốt luôn cả cơn giận, rồi ngước nhìn người đàn ông với ánh mắt hoàn toàn khác biệt so với lúc nãy.
“Muốn ăn không?”
Còn cần phải hỏi sao? Si-woo kêu meo một tiếng, theo bản năng vươn cả chân trước ra. Cơ thể cậu phản ứng nhanh hơn cả lý trí, hoàn toàn bị cơn thèm súp thưởng chi phối.
Nhưng bàn tay đang đưa tuýp súp thưởng ra, tưởng chừng sắp cho, lại bất ngờ rụt về. Si-woo tức điên, tiếng kêu bất mãn càng lúc càng lớn.
Niyaooong!
Cậu vươn dài chân trước, như muốn nói “đó là của tôi, mau đưa đây!”, hệt như đang đòi lại thứ vốn thuộc về mình. Đã lâu lắm rồi cậu mới được nhìn thấy súp thưởng, nên lý trí dường như tan biến hết.
“Này.”
Người đàn ông lặng lẽ quan sát hành động trơ tráo của cậu, đôi mắt khẽ nheo lại. Lúc nãy chỉ nhìn lướt qua nên không rõ, giờ mới để ý ánh mắt cậu rất đặc biệt. Rõ ràng là...
“Nhóc không phải thú nhân (수인) đúng không?”
Đúng là thú nhân đây. Vừa lúc từ “thú nhân” vụt qua trong đầu Si-woo thì người đàn ông cũng thốt ra. Hắn không phải người bình thường, mà cũng là thú nhân. Dù vóc dáng và khí chất của hắn chắc chắn khác loài với cậu.
“Không phải sao? Trả lời đi.”
Ngốc thật. Trong hình dạng này thì làm sao mà trả lời được.
“Không phải nhỉ?”
Bàn tay to lớn tóm lấy Si-woo và nhấc bổng lên. Không rõ là do không kiểm soát được lực, hay cố tình, nhưng hắn dùng sức mạnh đến mức khiến chú mèo nhỏ bị lắc mạnh. Dù không có ý làm đau, hành động đó vẫn khiến Si-woo phát bực vì cảm giác như chân sắp rớt ra đến nơi.
“Đây là cơ hội cuối cùng đấy. Nếu là thú nhân thì hãy khai ra đi.”
Nghe như một lời cảnh cáo, nhưng thái độ của hắn lại vô cùng thong dong. Hắn nói vậy nhưng chẳng hề có vẻ nghi ngờ Si-woo thật sự là thú nhân, chỉ như đang trêu đùa vì cậu quá đáng yêu.
“Nói ngay đi, cái thứ này ~.”
Vì cậu… quá nhỏ bé và dễ thương.
Người đàn ông há miệng rộng và… chộp lấy khuôn mặt Si-woo như thể muốn cắn. Mũi và miệng cậu lọt thỏm vào khoang miệng rộng như hang động kia, Si-woo cứng đờ như hóa đá. Cũng phải thôi. Đời nào cậu từng bị ai “nuốt chửng” cả khuôn mặt thế này.
Có vẻ thấy phản ứng của Si-woo dễ thương, người đàn ông buông cậu ra và bật cười khúc khích, trông thật sự vui vẻ. Tên này đúng kiểu người cực kỳ thích mèo.
Đúng là đồ điên…
Nhưng cách thể hiện tình cảm thì quá lố bịch. Si-woo giận tím mặt, đạp mạnh chân sau vào cằm hắn. Người đàn ông vẫn cười, dù bị đạp.
Gì vậy chứ, hắn thích sao? Bị đạp thế này cũng thích à?
Si-woo cáu tiết, tiếp tục cào cằm và má hắn, kêu meo meo giận dữ. Cuối cùng, có vẻ nhận ra cậu thật sự nổi giận, người đàn ông khúc khích cười rồi điều chỉnh lại tư thế.
“Cho hai tuýp luôn, chỉ cần ngoan.”
Hắn đặt Si-woo lên đùi, lắc lư tuýp súp thưởng đỏ trước mặt cậu như trêu ngươi. Si-woo nuốt nước bọt, không dám dùng chân đạp nữa, sợ mất luôn. Cậu chỉ dám vung nhẹ bàn chân bông, kêu meo meo nhỏ giọng, giấu hết cơn giận vào trong.
Người đàn ông nhếch môi cười, rồi đưa tuýp súp thưởng lên miệng.
Hử? Si-woo tròn xoe mắt, nghi hoặc nhìn. Không lẽ hắn ta tự ăn? Tuýp súp thưởng đỏ thực sự đi vào miệng hắn. Dám chơi đùa kiểu này sao chứ.
“Đây.”
Ngay lúc Si-woo giận tím cả lông, người đàn ông dùng răng xé đầu tuýp súp thưởng và bóp ra một ít.
Sao không dùng đường cắt sẵn có, mà lại cắn như thế. Ngốc thật, đúng là ngốc.
Dù cằn nhằn trong đầu, mắt Si-woo vẫn sáng rỡ, nước miếng lại dâng lên. Đã lâu lắm rồi cậu mới được ăn súp thưởng, tim đập thình thịch.
Mau… cho mau… Cậu nhón chân sau, ôm lấy cổ tay hắn, mong mỏi.
“Hỏi lần cuối.”
Người đàn ông khẽ khép miệng Si-woo lại, giọng thấp xuống, ánh mắt trở nên nghiêm túc. Mắt Si-woo, vốn đang dính chặt vào súp thưởng, chậm rãi nhìn lên. Người đàn ông trông thật sự nghiêm túc.
“Không phải thú nhân đúng chứ.”
Tay hắn giữ Si-woo hơi lơi ra, như ngầm bảo: Nếu là thú nhân thì biến lại thành người mà thoát ra.
“Anh đây ghét nhất mấy đứa nói dối đấy.”
Lần này, nghe giống một lời cảnh cáo thật sự. Khi môi hắn ta ngừng cười, gương mặt trở nên dữ tợn.
Si-woo nhận ra đây là cơ hội cuối cùng. Nếu khai ra, chắc chắn sẽ bị bắt. Mà không khai… chắc vẫn còn được ăn súp thưởng. Cậu liếc qua gương mặt dữ dằn ấy, rồi lại nhìn tuýp súp thưởng tỏa mùi cá ngào ngạt. Bụng sôi lên, kêu ọt ọt.
Niyaooong―
Cuối cùng, Si-woo giả vờ không hiểu, chỉ rên lên khổ sở. Vừa đói vừa thèm đến mức giọng cậu run run thật sự.
“Được rồi, xin lỗi nhé. Xin lỗi!”
Người đàn ông bật cười sảng khoái, cuối cùng cũng đưa tuýp súp thưởng sát miệng cậu, vỗ nhẹ mông cậu như muốn bảo: Cứ ăn đi.
Mùi cá thơm ngậy vừa chạm lưỡi, nước mắt chực trào cũng ngừng lại. Si-woo tham lam liếm súp thưởng, ngon đến mức thấy tiếc vì nó tan quá nhanh trong miệng.
“Từ từ thôi, từ từ ăn.”
Hắn bóp đều tay, để Si-woo liếm vừa đủ. Nhìn cục bông trắng nhỏ đang bám vào tay mình, hắn không ngừng cười.
Nhưng rồi, người đàn ông chợt cúi xuống nhìn Si-woo chăm chú. Cậu mải ăn nên không để ý.
“…Nhóc đang khóc à?”
Gương mặt hắn thoáng nghiêm trọng. Trong khi ăn ngấu nghiến, mắt Si-woo hơi ươn ướt. Như thể chỉ cần buông tay, nước mắt sẽ rơi.
“Ngon đến thế sao?”
Hắn nghiêng đầu, rồi sợ không đủ, liền lấy thêm tuýp súp thưởng mới. Lần này, không trêu chọc nữa, hắn xé ngay và đưa tiếp cho cậu.
Không đời nào một con mèo lại khóc vì buồn. Hắn bắt đầu lo lắng, liệu có phải nó gặp vấn đề gì về sức khỏe không.
Hơn nữa, khi chạm kỹ mới thấy con mèo này gầy quá mức. Bộ lông xù che đi, chứ sờ vào là chỉ toàn xương, chẳng có chút thịt nào.
Chắc đói quá nên mới nằm lăn ra đây.
“Ngốc thật. Muốn xin ăn thì phải tới chỗ đông người chứ.”
Người đàn ông thở dài, khẽ vuốt giữa trán Si-woo – cậu đang mải mê liếm tuýp súp thưởng. Trong trung tâm này cũng có khá nhiều động vật nhỏ, nên cũng có khối người mang sẵn đồ ăn vặt theo. Lại còn có khu mà mấy con mèo hoang nhạy mùi thường tụ tập vì biết ở đó hay có đồ ăn. Vậy mà cậu nhóc lại chọn chỗ vắng vẻ như cái băng ghế này. Mà đây vốn là chỗ chỉ mình hắn lui tới.
Chiếc ghế dài đặt hơi khuất sau tòa nhà này là do hắn đích thân xin lắp đặt. Không hiểu sao, chuyện ấy lan ra, và rồi chẳng ai dám bén mảng ngồi. Hắn đâu có dán biển “Ghế riêng của Kang Geon-ho – Esper của hội Baekya” gì đâu, vậy mà mọi người lại tự hiểu mà tránh xa. (Kang Geon-ho không xuất hiện trong show)
( Esper Yoo Ji-han (anh ấy), Esper Ha Seo-jun (em út), Esper Kang Tae-beom hội trưởng hội Baekya)
Nhờ vậy, nơi đây càng thêm vắng vẻ.
Bản thân Geon-ho – người đã xin đặt ghế dài – thật ra chẳng quan tâm ai ngồi hay không. Chỉ cần lúc hắn muốn ngồi thì còn chỗ, thế là đủ.
Ah, đỡ thật.
Si-woo ngồi thụp xuống, vừa vét sạch hai tuýp súp thưởng. Nạp lại chút chất dinh dưỡng, đầu óc cũng tỉnh táo hẳn.
Ngon thật đấy, đồ ngốc.
Cậu quất nhẹ đuôi dài lên đùi hắn, rồi liếm chân trước. Thấy được hai tuýp, cậu bắt đầu nghĩ hắn ta cũng không đến nỗi tệ. Đúng là không thể chỉ nhìn bề ngoài mà phán xét người khác.
“Nhóc tên gì?”
Có nói hắn cũng chẳng hiểu.
Si-woo hừ mũi, đáp lại bằng tiếng mèo. Giờ cậu cũng đã đỡ đói, bắt đầu muốn biến lại thành người. Nhưng làm vậy trước mặt hắn thì hơi ngại, nên cậu định tìm cơ hội lẻn đi.
À, đúng rồi. Quần áo.
Si-woo chợt nhớ tới quần áo mình để bên dưới chân ghế dài, liếc mắt xuống tìm. Trước khi biến thành mèo, cậu đã gấp gọn, để vài viên đá lên trên – đó là dấu hiệu để chỉ rằng đây là quần áo của một thú nhân biến hình.
“Nhìn gì thế? Có thấy gì đâu.”
Geon-ho cũng cúi xuống nhìn theo cậu, nghĩ cậu đang để ý đến mấy con côn trùng hay gì đó. Nhưng dưới gầm ghế dài trống trơn, chỉ là nền xi măng phẳng lì. Vậy mà con mèo này vẫn quay đầu tìm kiếm liên tục, cứ như đang tìm thứ gì đó quan trọng.
“À, tìm cái này à?”
Vừa giữ chặt thân mèo gầy nhom, Geon-ho giơ ra trước mặt cậu chiếc túi nylon đen. Không hề có mùi gì, vậy mà sao cậu nhóc lại đoán trúng được? (bịch nylon đựng mấy tuýp súp thưởng)
“Khá lanh đấy.”
Hắn cười khẽ, như một hơi thở mệt mỏi, rồi bế gọn mèo bằng một tay và đứng dậy. Tay hắn to và chắc, dù chỉ dùng một tay vẫn giữ cậu vững vàng.
Nhưng hình như con mèo này lại càng không thích.
Niyaaong―!
Có lẽ vì đã ăn no, Si-woo giờ lại càng phản kháng dữ dội hơn. Thấy vậy, Geon-ho vội xoa nhẹ lên mặt cậu, sợ mình lỡ dùng lực mạnh quá – dù hắn biết bản thân vẫn chưa kiểm soát tốt sức mạnh.
“Cho nhóc hết chỗ này, ngoan ngoãn đi theo anh.”
Geon-ho dừng lại một chút, rồi mở túi nylon cho Si-woo nhìn bên trong. Hắn cũng sợ lỡ như làm thế vẫn không dỗ được. Nhưng may sao, vừa liếc vào trong túi, Si-woo lập tức dịu hẳn. Không gào nữa, không vung chân cào, chỉ mở to đôi mắt long lanh nhìn túi và ngoan ngoãn nằm yên trong tay Geon-ho.