Mèo con gặp kẻ lạ

Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Si-woo nhảy xuống, đáp gọn lên cành cây cao ngang tầng 5 mà không chút sợ hãi. Đội trưởng thấy vậy thì hoảng hốt, vội vàng đóng sập cửa sổ lại và lớn tiếng mắng. Có vẻ ông lại quên mất Si-woo là một thú nhân mèo.
“Sao cứ phải gào to thế, đau tai quá.”
Si-woo nhăn mặt, đưa tay xoa xoa tai, nơi vừa bị tiếng quát làm đau nhói. Cậu nhanh tay vuốt nhẹ chiếc tai đang lấp ló giữa mái tóc trắng.
Ngay sau đó, đôi tai nhọn hình tam giác từ từ thu lại. Tai và đuôi chỉ có thể giấu đi bằng cách trực tiếp chạm tay vào như vậy.
Vì vậy, cậu luôn cẩn thận không để lộ tai hay đuôi trước mặt người khác. Tai còn tạm, chứ cậu chẳng muốn phải chạm vào mông để giấu đuôi trước mặt mọi người.
Khi đang nhanh nhẹn tụt xuống cây, ánh mắt Si-woo chợt bắt gặp một cảnh tượng chướng mắt.
“Ê, mày làm gì đấy.”
Ánh mắt cậu dừng lại ở con sóc đang run rẩy bám víu trên cành cây khẳng khiu. Lúc đầu cứ tưởng là chuột, nhưng nhìn kỹ thì thấy cái đuôi xù lông.
“Này, mày không phải loại có cánh à?” (sóc bay)
Si-woo hỏi con sóc bay đang bám ở ngọn cành cây. Nhìn thấy dưới cánh tay nó có màng da mỏng, cậu đoán ra nó đúng là sóc bay.
“Sao không bay mà cứ bám ở đấy? Bị thương à?”
Cậu đưa tay cẩn thận nhấc con sóc to bằng nắm tay lên cành chắc hơn. Dù giọng có phần khô khan, nhưng bàn tay đỡ nó lại khá nhẹ nhàng.
“Giơ tay lên xem nào.”
Cậu ra hiệu bảo nó giơ tay để kiểm tra, nhưng con sóc vô ơn kia chẳng những không một tiếng cảm ơn, mà còn nhảy phắt bỏ chạy.
“Á!”
Không chỉ bỏ chạy, nó còn cắn vào đầu ngón tay cậu trước khi biến mất.
“Đã giúp rồi mà!”
Bực mình, Si-woo trừng mắt nhìn theo con sóc bay đang vút đi. Dù nhanh nhẹn và lanh lợi hơn người thường, cậu cũng không thể nhanh bằng loài thú.
Si-woo đứng đó thở hổn hển, mắt dõi theo bóng con sóc khuất dạng. Cậu thầm rủa nó, hối hận vì đã lãng phí sức lực leo cây khi đang đói lả. Đi thì đi, cắn tay ta làm gì chứ. “Chạy ngã gãy răng đi!” Cậu mút đầu ngón tay đang rỉ máu tươi để làm dịu cơn đau. Thấy máu, bụng cậu càng réo ầm ĩ hơn.
Các tân binh khác thì còn được đàn anh mời cơm mời cà phê, chứ tính Si-woo thà đi cướp còn dễ hơn là mở miệng xin xỏ ai bất cứ thứ gì.
“Thời tiết còn khó chịu nữa chứ…”
Si-woo xoa bụng đói, ngước lên nhìn bầu trời trong xanh không gợn mây, vẻ mặt khó chịu. Có vẻ cậu chẳng ưa nổi cả cái thời tiết đẹp đẽ này.
Vào mùa hè oi bức, thà trời đổ mưa to còn đỡ hơn. Vừa làm dịu bớt cái nóng, vừa giảm bớt đám người rảnh rỗi tụ tập làm ồn.
Thở hắt ra một hơi nặng nề, cậu nhanh chóng tụt xuống đất, tìm chỗ ngồi để tiết kiệm sức. Thật ra, từ lúc ra khỏi ký túc xá, cậu đã thấy kiệt sức vì đói. Leo lên cây lại càng thêm mệt.
Si-woo tức mình vì hành động nhảy ra cửa sổ ban nãy, lững thững đi tìm chỗ nghỉ ngơi.
Đi ngang bãi cỏ xanh mướt dưới nắng hè gay gắt, cậu thấy một chiếc ghế đá vắng người. Nơi đó khá lý tưởng để chợp mắt một lát.
Rột rột, rột… rột…
Càng bực mình, bụng cậu càng réo to hơn.
“Im đi, im giùm cái!”
Cậu vỗ nhẹ lên cái bụng lép kẹp của mình, dáo dác nhìn quanh quất. Thấy không ai để ý, cậu nhanh nhẹn cởi bỏ hết quần áo, kể cả đồ lót, rồi gấp gọn gàng, dùng vài hòn đá đè lên.
Ngay lúc đó, cậu nhắm tịt mắt, biến thành một con mèo.
Từ hình dạng người sang hình dạng mèo.
Khi biến thành mèo nhỏ, cậu đỡ tốn sức hơn so với việc duy trì cơ thể người to lớn. Thời còn thất nghiệp, Si-woo cũng hay làm vậy: đói quá thì biến thành mèo rồi ngủ cả ngày.
Bụng nhỏ lại cũng giúp cậu đỡ đói hơn phần nào.
Rột…
Dù vậy, cơn đói cũng chẳng biến mất hoàn toàn.
Cậu thở dài khe khẽ qua chiếc mũi mèo nhỏ, nhảy phốc lên ghế đá. Cậu định chợp mắt vài tiếng, vì còn phải đi bộ hơn ba mươi phút dưới trời nắng mới về được ký túc xá, chưa kể cậu còn muốn tiết kiệm tiền xe buýt.
Giờ này chắc mấy bạn cùng phòng cũng về rồi, cậu càng chẳng muốn về sớm. Giường của Si-woo đặc biệt chẳng đón được tí gió nào từ quạt, nên trong phòng còn nóng hơn ngoài trời.
Tệ hơn, chỉ giường của cậu mới phát ra tiếng kẽo kẹt mỗi khi cậu trở mình. Mấy người cùng phòng thì hễ cậu trở mình là cố tình thở dài rõ to, hoặc có ngày còn mắng thẳng mặt cậu vì làm ồn.
Những lúc đó, Si-woo chỉ lặng im, nhắm tịt mắt, nằm yên như xác chết, dù tự ái nhưng vẫn phải thừa nhận: đúng là giường của cậu kêu thật. Thật khó chịu.
Rột, rột… rột…
Khó chịu thật đấy.
Dù cơ thể nhỏ lại, bụng đói vẫn réo không ngừng. Si-woo ngồi dựa vào ghế, liếm bụng để dỗ dành cơn đói.
Liếm chán chê, cậu nằm bẹp xuống như cây kem chảy dưới nắng, bộ lông trắng toát trải dài, trông cứ như cây kem vani ai ăn dở bỏ quên.
Si-woo thật sự rất trắng.
Rột… rột… rột…
Đói cồn cào.
Nyaaa…oong…
Cậu gác cái chân trước yếu ớt lên bụng, khẽ rên rỉ mấy câu chửi thề vô nghĩa. Nếu quanh đây có mèo hay thú nhân mèo khác thì chắc nghe hiểu, nhưng cậu đang ở một mình, nên cứ thoải mái lầm bầm một mình.
Nyaa, nyaoong, nya…
Vừa chửi vừa nhìn lên bầu trời xanh ngắt, trong đầu chỉ toàn hiện ra hình ảnh đồ ăn.
Cái cậu thèm nhất vẫn là thứ đó. Thứ còn thích hơn cả cơm.
Niyaoong…
“Giá mà có cái tuýp súp thưởng…”
Cậu chẳng đòi hỏi nhiều, chỉ cần một thanh rớt xuống từ trên trời cũng được. Lâu quá rồi cậu chưa được ăn.
Tuýp súp thì đắt lắm.
Với lại, tuýp súp là đồ ăn vặt, không làm no bụng, chỉ kích thích vị giác, nên sau đó càng đói hơn.
Ưm…
Chẳng biết từ lúc nào, Si-woo đã thiếp đi và khẽ rên rỉ. Cứ tưởng đói quá sẽ không ngủ nổi, vậy mà vừa nhắm mắt, ý thức đã chìm vào khoảng xa xăm như có ai chờ sẵn.
Cậu ngủ say đến mức lè hẳn chiếc lưỡi hồng ra, nằm ngửa phơi bụng như người say ngủ.
Thế nhưng, nhìn cảnh cậu há miệng thở phì phò dưới trời nắng nóng, lại chẳng có bóng râm che, ai cũng thấy khó chịu thay cho cậu. Vậy mà vẫn không tỉnh dậy, chắc hẳn cậu đã mệt lắm rồi. Thật tội nghiệp.
“Nóng thì ít nhất cũng tìm chỗ mát mà nằm chứ.”
Một người đàn ông đứng nhìn chú mèo trắng như thể đang tan chảy trong nắng. Anh ngồi phịch xuống ghế đá, thò tay vào chiếc túi nilon đen to tướng đeo ở cổ tay.
Vóc dáng to lớn và gương mặt sắc lạnh của anh khiến người ta có cảm giác như anh ta sắp lôi ra thứ gì đó nguy hiểm từ trong túi.
Nhưng thứ anh lấy ra lại là một chai trà lúa mạch mát lạnh vừa mua ở cửa hàng tiện lợi.
Người đàn ông đặt chai nước dài lên lưng Si-woo, nơi cậu đang nằm dài như một chiếc khăn. Anh còn chu miệng thổi “phù phù” cho cậu.
‘A, mát quá…’
Si-woo khẽ gừ gừ khoan khoái, chiếc đuôi bông xù cũng khẽ ve vẩy. Cảm giác mát lạnh lan khắp tấm lưng khiến cậu xoay người, mắt vẫn nhắm nghiền.
‘Sống rồi…’
Cậu ôm chặt lấy chai nước đọng sương mát lạnh kia, gừ gừ như có chiếc quạt đang thổi gió qua đầu và bụng, dễ chịu đến mức thở ra một hơi nhẹ nhõm. Không biết gió từ đâu thổi tới nữa.
“Thích lắm hả?”
Chỉ khi đó, Si-woo mới nhận ra giọng nói lạ, mắt bật mở. Ánh mắt cậu ngay lập tức chạm thẳng vào đôi mắt sắc lạnh của người đàn ông đang nhìn xuống.
‘Cái quái gì đây!’
Nếu đang trong hình dạng con người, chắc cậu đã chửi ầm ĩ lên. Nhưng giờ chỉ còn tiếng kêu meo yếu ớt thoát ra.
Nyaong!
Người đàn ông đang dựa cánh tay lên thành ghế nhìn thấy Si-woo giật mình bật dậy, liền cau mày. Gương mặt vốn đã dữ tợn nay càng thêm dữ tợn.
“Sao yếu xìu vậy? Đói à?”
Bàn tay to lớn đưa lại gần mặt, Si-woo theo phản xạ rụt người lại. Vì kiệt sức, cậu chỉ đủ sức né tránh chứ không thể chạy trốn.
Không, mình phải chạy mới được.
Si-woo nuốt nước bọt, liếc nhìn người đàn ông tỏa ra khí chất khác thường. Tuy chỉ là lính mới chưa đủ kinh nghiệm để cảm nhận sóng năng lượng của esper, nhưng trực giác của cậu đủ nhạy bén.
Đây chắc chắn là một esper. Mà còn là một esper rất mạnh.
Si-woo liếc nhìn cánh tay lực lưỡng to bằng ba cánh tay cậu cộng lại, khẽ ngọ nguậy mông, tính toán đường thoát thân.
Tân binh như cậu ngày nào cũng bị nhắc nhở: nếu chỉ có một mình, phải tránh xa esper bằng mọi giá.
Nhất là những esper cấp cao, tuyệt đối không được dính vào. Vì có những kẻ esper xấu xa chuyên đi tìm tân binh để bắt nạt.
Và người đàn ông đang ngồi sát bên cậu đây… trông chẳng hiền lành gì cho cam. Si-woo nuốt nước bọt, nhìn đôi mắt dữ tợn kia.
Chạy thôi!
Lấy hết can đảm, Si-woo nhảy xuống khỏi ghế.
Nya, nyaaa—!
Nhưng chưa kịp chạm đất, cậu đã bị tóm gọn trong bàn tay to lớn của anh ta. Đúng là esper, tốc độ thật khủng khiếp. Si-woo hoảng loạn, giãy giụa muộn màng.
“Chết tiệt…”
Người đàn ông chửi thề, tay vẫn giữ chặt dưới bụng Si-woo để cậu không thể chạy thoát. Si-woo càng hoảng sợ, càng giãy mạnh, vung vẩy bốn chiếc chân ngắn ngủn.
‘Gọi ai là chết tiệt hả! Chính tôi mới cần kêu chết tiệt đây! Đồ du côn!’
Cậu định biến lại thành người để thoát thân, nhưng sức lực đã cạn kiệt.
Hôm nay mới sáng sớm còn đỡ, giờ thì kiệt quệ hoàn toàn… tất cả là tại tên đội trưởng chết tiệt và con sóc bay khốn kiếp kia.
“Sao gầy thế này. Toàn lông là lông thôi.”
Người đàn ông vừa nói vừa sờ khắp thân Si-woo. Dưới lớp lông mềm mịn chỉ toàn là xương.
Anh đặt chú mèo gầy nhẳng lên đùi rắn chắc của mình, mặc cho Si-woo rít lên “hừ hừ” như thú dữ, nhe răng đe dọa.
‘Này! Này, tôi cắn đấy! Tôi cắn thật đấy!’
Tuy chưa từng cắn ai thật, nhưng cậu vẫn dọa, lông dựng đứng cả lên. Thế mà người đàn ông chỉ giữ chặt lưng cậu, chẳng hề nao núng.
“Tch, ngồi yên đi. Có sức đâu mà đòi chạy.”
Cuối cùng, Si-woo hiểu rằng phải cắn mới thoát thân được. Cậu há to miệng, chuẩn bị cắn phập vào đùi anh ta.
‘Tôi đã cảnh cáo rồi đấy nhé.’
Haaak! Cậu phát ra tiếng gầm đe dọa lần cuối. Người đàn ông vẫn không thả tay.
Ngay khoảnh khắc Si-woo sắp cắn, bàn tay to lớn của anh ta thò vào túi nilon đen, phát ra tiếng sột soạt. Tai Si-woo giật lên, cơ thể khựng lại. Đúng lúc quan trọng thế này...
Cậu hít một hơi thật sâu, quyết cắn. Thì bất ngờ, một thứ dài đỏ đỏ được dí sát mặt cậu.
“Nếu còn gầm gừ, anh không cho cái này đâu.”
Đó là tuýp súp thưởng—thức ăn vặt cao cấp dành cho mèo, in hình chú mèo hạnh phúc.