Suỵt, Đừng Nói Chuyện - Tại Hạ Tiểu Thần J
Chương 47: Tái ngộ
Suỵt, Đừng Nói Chuyện - Tại Hạ Tiểu Thần J thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời gian trôi qua nhanh chóng theo khuôn phép của cuộc sống.
Sau một năm rưỡi điều trị, Ngu Tiểu Văn cơ bản không cần dùng thuốc nữa, chỉ cần định kỳ đến bệnh viện cung cấp dữ liệu sức khỏe. Nửa năm trước, y bắt đầu luyện tập đều đặn với cường độ cao hơn, cố gắng đưa thể chất trở lại gần mức trước khi bệnh. Bây giờ, mỗi sáng y dậy sớm, không quản mưa gió chạy vòng quanh sân trống cạnh ký túc xá, rồi tập xà đơn, xà kép.
Dạo gần đây, y chạy càng nhanh. Toàn bộ tổ an ninh có tám Alpha, nhưng không ai đuổi kịp y. Có tin đồn rằng, ai có thể đuổi kịp đội trưởng Hách Đại Lập khi chạy bền sẽ được ngửi pheromone Omega của y—một phần thưởng hiếm có trong tổ an ninh. Ai nấy đều hăm hở thử sức, nhưng chưa ai thành công.
Mọi người chạy xong đều ngã lăn ra đất, còn đội trưởng Omega thì xắn tay áo, để lộ cẳng tay rắn rỏi, bước thong thả với nụ cười tươi rói.
“Ai dám bịa chuyện về tôi nữa? Muốn ngửi pheromone thì tự mẹ nó đi mà cưới vợ.”
Hách Đại Lập, với cái tên oai phong, vừa được thăng chức tiểu đội trưởng đội ba tổ an ninh hai tháng, nhận được nhiệm vụ lớn từ ngài Diệp—người đứng đầu tập đoàn, cấp trên trực tiếp của đặc công Diệp Nhất Tam. Ông ấy mua một con tàu du lịch ở Cảng Đảo nước C, dự định tổ chức lễ hạ thủy tại Cảng Bí Mật trên đảo.
Một buổi đấu giá quy mô lớn sẽ được tổ chức ở Cảng Đảo, thu hút nhiều thương nhân giàu có và nhân vật nổi tiếng từ các quốc gia khác. Ngài Diệp dự định mở tiệc chiêu đãi trên tàu, cho phép mọi người tham gia lễ ra mắt sản phẩm mới và hội chợ công nghệ sinh học, dược phẩm năm nay của công ty M.
Đây là cơ hội vàng, nên ngài Diệp rất xem trọng. Ông ấy có nhiều tiền, nhưng nước M khá nhỏ, cơ hội để doanh nhân nơi đây tỏa sáng không nhiều. Do đó, ông điều động những nhân viên an ninh, phục vụ ưu tú nhất từ các doanh nghiệp của mình.
Tiểu đội ba của Ngu Tiểu Văn được chọn tham gia. Nghe nói Cảng Đảo ở nước C, y thích thú vô cùng.
Khi gọi điện báo cho Diệp Nhất Tam, y hỏi: “Tam Nhi, sông và biển thông nhau đúng không? Có cơ hội ghé Giang Thành không?”
“Không.” Diệp Nhất Tam đang chuẩn bị nhiệm vụ, không thể đi cùng.
Hắn trả lời: “Cảng Đảo là biển phía Nam, Giang Thành là sông phía Bắc.”
“Biển phía Nam à?” Ngu Tiểu Văn nói, “Khí hậu chắc cũng không khác nước S mấy nhỉ?”
Nghe y nhắc đến nước S, Diệp Nhất Tam dừng lại: “Lần này chắc sẽ có khách quý từ nước S tham dự. Cậu nhớ chú ý thân phận. Nếu bị lộ, cả hai đều gặp rắc rối. Ngài Diệp cũng sẽ có mặt trên tàu.”
“Sẽ không đâu.” Ngu Tiểu Văn im lặng rồi trả lời: “Những người tôi quen sẽ chẳng ai đi đấu giá. Huống hồ tôi còn cải trang. Yên tâm đi.”
Vài ngày sau, họ huấn luyện trên tàu du lịch. Tiểu đội ba được phân công vào vị trí thuận lợi—đội cơ động, có thể đến bất cứ tầng nào, chỗ nào trên tàu. Ai nấy đều phấn khởi.
Sự xa hoa của tàu không cần bàn. Nhân viên phục vụ và trang viên đã quen với sự phô trương của ngài Diệp, nhưng khách quý vẫn không khỏi cảm thán trước tiềm lực tài chính của một tài phiệt dược phẩm từ một quốc gia nhỏ bé.
Hôm đó, đúng dịp lễ Tây thịnh hành ở Cảng Đảo, nhiều người đeo mặt nạ hoặc mặc trang phục lạ mắt. Để hòa nhập, ngài Diệp cho nhân viên phục vụ hóa trang. Bảo vệ không thể mặc đồ khó nhận dạng, nên chỉ đeo mặt nạ che nửa mặt.
Buổi tối, Ngu Tiểu Văn và Đại Quang nhận được lệnh trông chừng cửa phòng yến tiệc. Đại Quang tò mò ngắm một quý bà mang găng tay tơ tằm, Ngu Tiểu Văn đẩy cậu một cái: “Cẩn thận kẻo rớt mắt ra đấy.”
Đại Quang vội thu ánh nhìn.
Mấy vị khách đến sớm trò chuyện về buổi đấu giá hoành tráng hai ngày nay.
“Các vị nghĩ xem, người ‘thắp đèn trời’ cho chuỗi tràng hạt ngọc bích kia là ai vậy?” Một quý ông lớn tuổi hỏi.
“Dù sao cũng là người thiếu hiểu biết.” Quý bà phe phẩy quạt, vòng tay lấp lánh ánh xanh.
“Có tiền, nhưng không biết thưởng thức.” Một người đàn ông khác nói, “Rất nhiều món sưu tầm bị trả giá lên trời. Như chuỗi tràng hạt ngọc bích kia, chỉ đẽo đúng một hạt từ khối Long Thạch nguyên vẹn, vậy mà bị đẩy giá ngang với một chiếc vòng tay.”
Quý bà lắc đầu: “Mấy chục triệu chỉ để mua chuỗi hạt đầu thừa đuôi thẹo. Thật ra tôi cũng ưng nó, nhưng vung tiền như thế thì không đáng.”
“Có lẽ người đó chỉ tới vì món này,” Quý ông lớn tuổi nói.
“Người ở Hải Thành kia mới quá quắt hơn nữa kìa, hắn…” Người đàn ông khác ghé sát thầm thì, Ngu Tiểu Văn không nghe được.
Một lúc sau, bộ đàm của y vang lên, tổ trưởng tổ an ninh gọi y đi tuần vườn hoa trên tầng thượng.
Y dặn dò Đại Quang rồi đi về phía đó.
Vườn hoa nằm trên tầng thượng, nhanh nhất là đi đường tắt từ sảnh tiệc lên boong, vòng qua đuôi tàu rồi lên thang máy. Trời đã tối, khách mời đều ở phòng tiệc hoặc quầy bar. Trên boong lác đác vài người hóng gió. Bên trong đèn đuốc sáng trưng, nhưng trên boong chỉ có ngọn đèn nhỏ lờ mờ, tạo không khí tĩnh lặng như bến cảng.
Ngu Tiểu Văn bước đi rất nhanh, không chú ý điều gì. Mãi đến khi thấy bóng người trong bóng tối, y cảm thấy bị thu hút vài giây. Khi đi ngang, y nghe giọng mũi nhỏ: “Ngủ ngon.”
“…” Ngu Tiểu Văn nghi ngờ có phải nghe nhầm không, bản năng cảnh giác khiến y dừng bước: “Thưa cậu, cần giúp đỡ…”
Người kia quay đầu, hai người đối mặt.
“…”
Không biết đứng sững bao lâu.
Vị khách bước vài bước về phía y, vẻ mặt cứng đờ. Ngu Tiểu Văn không thể nhấc chân, như thể bị nhốt vào bẫy, trừng mắt nhìn đối phương tiến lại.
Người đó đứng trước mặt y, Ngu Tiểu Văn nghe tiếng mưa rơi trên boong tàu.
… Đây có phải ảo thanh do hồi ức tái hiện?
Có phải Mạn Kinh, nơi mùa mưa không bao giờ dứt?
Đối phương cúi đầu nhìn xuống, y cũng theo bản năng nhìn theo. Dưới ánh đèn, y thấy chất lỏng màu sẫm nhỏ giọt trên sàn, nhưng không phải mưa. Dựa kinh nghiệm cảnh sát, y suy ra độ cao từ phạm vi văng của giọt bắn… Y ngẩng đầu, quả nhiên, dưới mũi và hai bên mép đối phương loang màu sẫm.
“Này! Sao cậu–…”
Lại chảy máu mũi nữa?!
Đối phương muốn giơ tay chạm mặt nạ y, nhưng nhanh chóng ngã gục lên vai y, cứng ngắc như lần chảy máu mũi hai năm trước. Ngu Tiểu Văn lập tức đỡ lấy người kia.
“…”
Đối phương đảo mắt, lấy chiếc thẻ phòng trong túi áo đưa cho y, nắm chặt.
Y muốn rút ra xem phòng số mấy, nhưng không thể. Lúc đó có nhân viên phục vụ đi ngang, y nhờ giúp đỡ.
“Này, anh bạn! Lại đây giúp một tay.”
Tay y vẫn bị nắm chặt, đành nhờ nhân viên phục vụ cúi xuống xem giúp.
“Khu A phòng 208.” Nhân viên phục vụ nói, nghiêm trọng: “Khu A, khách quý! Có cần báo ngài Diệp không ạ?”
“… Giờ chưa cần!” Ngu Tiểu Văn vội nói, “Báo ngài Diệp cũng không giải quyết được. Gọi bác sĩ đến phòng 208 đi! Tôi đưa người về trước.”
“Ờ, ờ!” Nhân viên phục vụ gật đầu chạy đi.
Ngu Tiểu Văn lấy hai mẩu giấy cuốn hành lá nhét vào mũi đối phương, vác Lữ Không Quân về thang máy. Y giải thích qua bộ đàm, nhờ người khác tuần tra vườn hoa. Trong thang máy, vài vị khách hỏi thăm, y lắc đầu: “Cảm ơn ngài, khách này say sóng thôi, xin lỗi đã ảnh hưởng.”
Y vác người đến phòng A208, nâng đôi tay bện chặt nhau quẹt thẻ, cả hai chen vào bên trong. Y đặt người kia nằm xuống, nhưng tay vẫn bị nắm chặt.
Y đã xem danh sách khách mời, không thấy Lữ Không Quân. Nhưng vài người do ngài Diệp gửi thiệp sau khi đến Cảng Đảo, nên y không biết… cũng phải.
Nhưng Lữ Không Quân đến đấu giá?
Chẳng lẽ đấu giá là bộ cốc becher phiên bản đặc biệt?
Đầu óc Ngu Tiểu Văn rối bời.
Bình tĩnh.
Y luôn nghĩ chỉ cần không quay về nước S, khả năng gặp người quen sẽ bằng không. Trước đây, vòng tròn sống của y rất hẹp, chưa từng ra nước ngoài, lần ra khỏi tỉnh cũng chỉ truy bắt tội phạm liên tỉnh.
Không ngờ lần gặp lại người quen lại đụng ngay nhân vật nặng ký.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đây cũng là nhân vật nhẹ ký nhất. Trong những người y quen biết, chỉ có Lữ Không Quân không thèm để tâm đến việc gặp lại y hay không. Gặp rồi như không gặp, nên kể cả tên tống tiền bị lộ, cũng gần như không bị lộ.
Nhưng một công chức nước S chuyển công tác làm bảo vệ trên du thuyền nước M? Cậu ấy thông minh như vậy, chẳng lẽ không nhận ra vấn đề sao?
… Bảo là ở đây lương cao. Nói đại vậy thôi, dù sao cậu ấy cũng chẳng bận tâm mình đi đâu, biết đâu còn cảm thấy nhẹ nhõm khi thằng cháu trời đánh này cuối cùng cũng ra nước ngoài, không còn xài chung hộ chiếu nữa thì càng mừng ấy chứ.
Đúng vậy.
Y nghiêng người nhìn ra cửa phòng vẫn mở toang, không thấy ai đi ngang qua.
Lại thử rút tay, nhưng bàn tay kia như khóa cứng, không rút ra được. Cuối cùng, y dùng tay còn lại bật sáng đèn bàn bên giường.
Y quay đầu nhìn gương mặt đối phương.
… Toàn là máu.
Cậu ấy lại bước vào kỳ dịch cảm như lần trước à? Vậy mà còn lang thang bên ngoài làm gì.
Ngu Tiểu Văn cảm thấy hơi bực mình. Sao người này lần nào cũng vậy?
Y rút hai mẩu giấy cuốn hành lá khỏi mũi đối phương, ném vào thùng rác, lấy khăn ướt trên đầu giường lau mặt cho người ta. Những nơi lau qua dần sạch sẽ, gương mặt quay về vẻ lạnh lùng, tĩnh lặng thường ngày.
Ngu Tiểu Văn nhìn một lúc, dần thu khăn ướt, lén lút dùng đầu ngón tay thay thế.
Toàn bộ cảm giác tập trung vào mấy milimét nơi đầu ngón tay. Theo từng đường khăn di chuyển, y chạm vào má, cằm, và đôi môi khép chặt mềm mại của đối phương.
Y cảm nhận tỉ mỉ, không suy nghĩ, cũng chẳng tà niệm, chỉ muốn sờ thử xem có giống trong ký ức không, để hiện thực lạ lẫm giao hòa với hồi ức xưa cũ.
Ốm đi rồi sao?… Nhưng thực ra cũng chưa từng sờ kỹ bao giờ, mờ nhạt quá.
Y lau xong mặt, hoàn hồn lại, rút tay về. Y không phát hiện đối phương đã mở mắt trong bóng tối từ bao giờ. Gần như không có hô hấp, chỉ lặng lẽ nhìn y.
Ngu Tiểu Văn khựng người, không rõ lúng túng hay kinh hãi.
Y toan đứng dậy, nhưng ngay lập tức bị một cánh tay mạnh mẽ siết lấy eo, kéo mạnh xuống. Lữ Không Quân như bị chính động tác dứt khoát ấy khởi động lại, bắt đầu hít thở dồn dập. Anh nheo đôi mắt ươn ướt ngẩng đầu nhìn người đang gắng gượng chống cự giữa không trung, hơi hé môi.
Ngu Tiểu Văn nhìn thấy đầu lưỡi anh lướt qua chiếc răng nanh, nhớ lại cảnh tượng bộc phát trong kỳ dịch cảm lần trước. Y ngay lập tức chống người dậy, nhưng cổ đã bị lực mạnh ép xuống, cực kỳ gần với gương mặt đối phương. Bác sĩ Lữ ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn chòng chọc vào y.
Mười ngón tay Ngu Tiểu Văn bỗng siết chặt. Y cũng căng thẳng nhìn chằm chằm, không biết có nên mở lời hay không.
“…”
Im lặng.
Dường như chỉ có đôi mắt đang khóa chặt y kia đang dần tỉnh táo. Càng tỉnh, ánh sáng trong đó càng sắc bén hệt mãnh thú rình mồi. Những ngón tay ấn chặt sau gáy Ngu Tiểu Văn như gọng kìm, càng siết càng mạnh, khiến y đau buốt. Hơi thở gấp gáp của Lữ Không Quân phả lên mặt y, nhanh đến mức lồng ngực cũng phập phồng dữ dội bất thường.
Ngón tay Lữ Không Quân vẫn dùng sức, khiến cả hai vẫn áp sát, cho đến khi bị cản bởi chiếc mặt nạ của Ngu Tiểu Văn.
“…”
“Cậu…”
Không biết qua bao lâu, Lữ Không Quân mới phát ra một âm tiết. Giọng khàn đục, u ám đến mức gần như nghe không rõ, xa lạ đến mức chẳng còn giống anh nữa.
“Cậu bảo vệ kia!”
Đối phương vừa thốt ra được một chữ, đã bị át bởi giọng nữ hớt hải vang lên ở cửa, ngay sau đó ánh đèn sáng tỏ.
“Ôi trời ơi, cậu đang làm gì với khách vậy hả?”
Đúng lúc người quản lý dịch vụ tàu du lịch cùng bác sĩ chạy đến. Vừa hay tin khách phòng A208 ngất xỉu, cô vội lật sổ đăng ký xem tên, vừa biết danh tính, biến sắc hối hả chạy đến.