1. Thẩm Thử

Ta Bỏ Chạy Trước Khi Trở Thành Nha Đầu Thông Phòng thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Còn một tháng nữa là đến ngày đại hôn của Thiếu gia, ta nhận lệnh đến thỉnh an tại viện của Lão phu nhân.
Lão phu nhân từ trước đến nay luôn nổi tiếng là người từ bi hỉ xả, cứ mỗi dịp năm mới, ngày lễ tết, thậm chí là ngày vía Bồ Tát, đều ban thưởng tiền bạc cho chúng nô tỳ.
Nhưng trải qua biến cố trước đó, ta mới thấu hiểu thật sâu sắc, dù chủ tử có hiền lành đến đâu, họ vẫn là người nắm giữ sinh mệnh của bọn ta, chỉ cần một câu nói là đủ định đoạt.
Bước vào chính sảnh, không thấy bóng dáng Lão phu nhân, chỉ có Trương ma ma – người bà ta tin tưởng nhất – đang ở đó.
“Là Hà Anh đến rồi à.” Trương ma mạ nhìn thấy ta, tươi cười bảo, “Lão phu nhân đang ngủ trưa, đã dặn dò đặc biệt để ngươi dùng chút điểm tâm chờ đấy.”
Ta cúi đầu, ánh mắt lướt qua những chiếc bánh ngọt tinh xảo trên bàn, đôi đầu gối bỗng mềm nhũn, ta liền quỳ xuống.
“Nha đầu, đây là làm cái thế gì?” Trương ma ma tiến lại đỡ.
“Phật quang phổ chiếu trong viện của Lão phu nhân,” Ta phủ phục thân mình, “nô tỳ muốn quỳ ở đây, cầu phúc cho Kha gia.”
Trương ma ma thở dài, ánh mắt lưỡng lự liếc nhìn ta: “Hôm nay… ngươi phải cẩn thận mà trả lời đấy.”
Trong ánh mắt kia, rõ ràng ẩn chứa vài phần lo âu.
Hai canh giờ sau, Lão phu nhân tỉnh giấc.
Khi bước vào chính sảnh, bà ta thấy ta đang quỳ trước tượng Phật, tay chắp thành kính, nhắm mắt cầu nguyện.
“Hà Anh nha đầu, ngươi đang cầu xin điều gì thế?”
Nghe tiếng, ta lập tức quay người hành đại lễ với Lão phu nhân.
“Bẩm Lão phu nhân, nô tỳ cầu mong đại hôn tháng sau của Thiếu gia thuận lợi, Tân phu nhân sớm ngày sinh quý tử nối dõi tông đường cho Kha gia.”
“Đứng dậy đi.” Lão phu nhân chống gậy khẽ gõ xuống đất, “Quả thực là người biết quy củ. Ngươi biết hôm nay ta gọi ngươi đến để làm gì không?”
Ta khẽ khom người, rũ thấp mắt: “Nô tỳ ngu dốt, mong Lão phu nhân chỉ bảo.”
“Ngươi đã hầu hạ bên cạnh Trạch ca nhi được ba năm có lẻ, là người hiểu rõ tính nết của nó nhất.” Lão phu nhân chậm rãi nói, “Chuyện của tiện tỳ năm ngoái, may mà nhờ ngươi cơ trí mới giải quyết được.”
Khi nhắc đến chuyện cũ, đôi mắt bà ta thoáng qua một tia sắc bén.
“Đây đều là chuyện trong bổn phận của nô tỳ.” Ta cung kính đáp lời.
“Tháng sau Trạch ca nhi đại hôn, lẽ ra phải sắp xếp cho hai nha đầu thông phòng.” Giọng Lão phu nhân bỗng cao lên, “Ngươi ở trong viện của nó lâu nhất, theo ngươi thấy, mấy nha đầu nào là phù hợp?”
Giọng điệu không cho phép nghi ngờ ấy khiến tim ta thắt lại.
Cửa ải hôm nay, e rằng không dễ vượt qua.
Ta cắn cắn môi, khẽ nói: “Nô tỳ nghĩ, người được chọn cần phải thỏa mãn ba điều kiện.”
“Ồ?” Lão phu nhân nhướng mày.
“Thứ nhất, phải là con nhà nô tỳ sinh ra trong phủ này. Thứ hai, nhan sắc chỉ ở mức trung bình là được. Thứ ba…” Ta dừng lại một chút, “Tuyệt đối không được có lòng mến mộ Thiếu gia.”
Chiếc chén trà trong tay Lão phu nhân khựng lại: “Hai điều đầu là lẽ thường, còn điều thứ ba là vì sao?”
“Làm thông phòng chẳng qua là chủ tử khai ân cho một danh phận thôi.” Ta rủ mắt, giọng càng nhỏ hơn, “Nếu trong lòng quá nặng tình với chủ tử, nhẹ thì sinh ghen tuông làm chủ tử không vui, nặng thì gây rạn nứt tình cảm phu thê…”
Lời còn chưa dứt, góc áo sau bình phong đột nhiên động đậy.
Trong lòng ta đã rõ, đó là Tạ Lâm, vị ngoại tôn nữ bảo bối của Lão phu nhân, vị biểu tiểu thư tháng sau sẽ qua cửa.
……
“Ngươi lại có kiến thức như thế cũng quả thật hiếm có.” Giọng Lão phu nhân rõ ràng đã dịu đi vài phần, “Nếu đã thế, theo ngươi, trong phủ ai là người thích hợp nhất?”
Ta cung kính trình lên tên hai nha hoàn an phận thật thà.
“Việc này giao cho ngươi đi làm, làm tốt sẽ có trọng thưởng.”
Lão phu nhân nói xong, nhưng vẫn chưa cho ta lui.
Ta biết chuyện hôm nay chưa xong, đến nước này chỉ còn cách đánh cược một phen.
Ta lấy hết can đảm, quỳ sụp xuống thật mạnh.
“Ngươi làm cái thế này?” Lão phu nhân kinh ngạc hỏi.
Giọng ta nhỏ như muỗi kêu: “Thay chủ tử làm việc vốn là bổn phận của nô tỳ, vốn không dám lấy việc này mà đòi thưởng…”
Nói đến đây, ta cắn môi, như thể đã dốc hết dũng khí cả đời, đột nhiên ngẩng đầu lên: “Chỉ là hôm nay… nô tỳ muốn xin được dính chút hỉ khí của Thiếu gia.”
Sắc mặt Lão phu nhân đột ngột sầm xuống, hai tay siết chặt cây gậy, giọng nói lạnh như băng: “Ồ? Ngươi nói rõ xem.”
“Nô tỳ muốn… xin chuộc thân để lập gia đình.” Giọng ta run run, “Nhà nô tỳ đã đính ước từ nhỏ, vốn tưởng người đó đã chết hoặc quên mất chuyện này, sớm không còn nghĩ đến. Không ngờ tháng trước vị hôn phu kia lại tìm đến, tuy thân thể hắn có tật, nhưng đã gom đủ bạc để chuộc thân…”
Ta rưng rưng đỏ hốc mắt, “Nô tỳ đã sắp mười tám tuổi, muốn lưu lại hậu duệ cho hắn…”
Ta dập đầu ba cái rõ to, “Cầu xin Lão phu nhân thành toàn.”
Lão phu nhân nghi hoặc nhìn ta từ trên xuống dưới, trầm mặc rất lâu, cuối cùng cũng gật đầu: “Thôi được, chuẩn cho ngươi.”
Ta phủ phục khấu đầu: “Đa tạ ân điển của Lão phu nhân, nô tỳ vô cùng cảm kích.”
Lão phu nhân vẫy tay ra hiệu ta tiến lên, rút một chiếc trâm ngọc bích từ búi tóc đưa cho ta.
Màu xanh ngọc sáng mịn, e rằng đáng giá bằng cả năm chi tiêu của dân chúng bình thường.
“Những việc bữa bãi của Trạch ca nhi, ta đều biết.” Lão phu nhân thở dài, “Ban đầu ta nghĩ hôm nay ngươi sẽ đòi cho mình một danh phận, không ngờ ngươi lại tự xin ra khỏi phủ.”
Ta vội vàng lùi nửa bước: “Nô tỳ sợ hãi. Thiếu gia đối đãi với hạ nhân khoan hậu, nô tỳ chỉ là may mắn được giao việc hầu hạ bút mực, không khác gì người khác. Phần thưởng quý giá thế này, nô tỳ thật sự không dám nhận.”
Sự soi xét trong ánh mắt Lão phu nhân cuối cùng cũng phai nhạt, thêm vào chút tán thưởng: “Cầm lấy đi. Vốn định chờ Lâm nhi qua cửa rồi sẽ nâng ngươi làm thiếp…”
Bà ta nhét chiếc trâm ngọc vào lòng bàn tay ta, “Nếu ngươi đã có lương duyên, cái này xem như món quà thêm vào của hồi môn do lão thân tặng.”
Lưng ta đã sớm ướt đẫm mồ hôi lạnh, áo lót ẩm ướt dính chặt vào da.
Đôi mắt đục ngầu nhưng tinh tường của Lão phu nhân, tưởng chừng như lướt qua ta một cách tùy ý, nhưng thực chất từng câu từng chữ đều đang thăm dò.
Bà ta đâu thực sự chỉ định chọn thông phòng?
Rõ ràng là đang chờ ta tự chui đầu vào lưới.