Ta Bỏ Chạy Trước Khi Trở Thành Nha Đầu Thông Phòng
Chương 6: Sự giận dữ và hậu quả
Ta Bỏ Chạy Trước Khi Trở Thành Nha Đầu Thông Phòng thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cơn nổi giận lần này khiến Hách Oanh Oanh tự thấy không có lợi, nên nàng đã yên lặng trở lại.
Nhưng chưa đầy mấy ngày, nàng lại xông vào chính sảnh, la lớn rằng mình mang thai của Thiếu gia, Hầu phủ không thể đối xử tàn nhẫn với mình như vậy.
Lúc đó, Thiếu gia đang bàn hôn sự với Biểu tiểu thư, cha của Biểu tiểu thư là hồng nhân trước mặt Thánh thượng.
Nếu tin đồn này lan ra ngoài, danh dự của phủ Ninh An Hầu còn còn lại gì? Đại phu nhân lập tức sai người kéo nàng xuống, nhưng không may mẹ của Biểu tiểu thư, là muội ruột của Hầu gia, vừa đến thăm.
Nghe tin này, cô nãi nãi giận tím mặt, ngay lập tức gọi phủ y đến khám.
“Thật là có thai.” Phủ y run rẩy báo.
Công tử thế gia có một thông phòng trước hôn nhân không phải là việc gì lớn, nhưng nếu gây ra chuyện thứ trưởng tử, thì đó là một vết nát trên mặt vị chính thê tương lai.
Cô nãi nãi nghiêm khắc đòi Thiếu gia ra mặt giải thích.
Đại phu nhân thì giận dữ, đổ hết sự tức giận lên Nguyệt Nương, con gái của Trương ma ma đang trực ban ngày hôm đó.
“Phế vật!” Bà ta la lớn, quăng chén trà trong tay xuống đất, “Ngay cả một ả điên cũng không ngăn được, giữ ngươi lại làm gì?”
Sau đó, bà sai người bán Nguyệt Nương đi.
Trương ma ma lập tức quỳ xuống cầu xin, dập đầu hết cái này đến cái khác.
Lão phu nhân, đối với người trung thành hầu hạ từ nhỏ đến già, lại quay mặt đi, không muốn nhìn họ.
Ta hiểu, bà ta muốn chuyển sự tức giận sang người khác, để đứa con gái của bà ta không bị truy cứu.
Ban đầu, ta chỉ cần đợi Thiếu gia về phủ, tự khắc sẽ làm rõ chuyện Hách Oanh Oanh mỗi lần đều uống canh tránh thai đúng giờ.
Vũng nước bẩn này, ta không cần phải dẫm vào.
Nhưng nhìn vết máu trên trán Trương ma ma, nhìn vẻ ngơ ngác của Nguyệt Nương, một nỗi bi thương đột nhiên trào lên trong lòng.
Cuối cùng, ta không nhịn được, quỳ xuống:
“Bẩm Cô nãi nãi, mỗi lần Hách cô nương… mỗi lần đều uống canh tránh thai trước mặt nô tỳ…”
……
Mọi người lập tức đến phòng Hách Oanh Oanh khám xét, quả nhiên tìm thấy thuốc bột giả mang thai trong ngăn bí mật dưới giường nàng.
Đại phu nhân giận dữ, ra lệnh đánh Hách Oanh Oanh hai mươi roi nặng, cùng với mẹ nàng là Hách thị, bán đi luôn.
Khi hành hình, Đại phu nhân lệnh toàn bộ hạ nhân trong phủ tề tựu trong viện để quan sát, người đứng đen kịt cả một khoảng sân.
Cây roi to bằng cổ tay mỗi lần giáng xuống, lại văng tung tóe một vệt máu, khiến người xem run cả hai chân.
Ngày thường xử phạt hạ nhân, đa phần là phạt tiền lương hoặc nhốt vào nhà củi, hiếm khi động đến roi vọt.
Nhưng giờ thì khác.
Để chặt đứt triệt để những ý nghĩ không an phận, để răn đe những lòng người đang rục rịch bên dưới.
Trong phủ tất phải giết gà dọa khỉ.
Cảnh tượng máu me này, hiệu quả kinh người.
Vài tiểu nha đầu được mấy tuổi, đã sợ đến mức ôm chặt mắt.
Ngay cả các ma ma quản sự cũng tái mặt, khăn trong tay sống chết xoắn chặt.
Nguyệt Nương lại càng sợ đến ngây dại ngay tại chỗ.
Roi đánh đến cái thứ mười lăm, vạt váy của Hách Oanh Oanh đã ướt sũng máu tươi.
Nàng ta thở thở lầm bầm gì đó, ánh mắt tan rã không thể tập trung vào bất kỳ ai.
Nhưng ta lại cảm thấy nàng ta đang nhìn thẳng vào ta, khẩu hình rõ ràng đang nói: “Tại sao… hại ta…”
Sau đó ta đêm đêm ác mộng, luôn thấy cảnh tượng máu tanh ngày hôm đó.
Thiếu gia mỗi lần lại ôm ta vào lòng dỗ dành: “Đều tại ta nuôi lớn lòng dạ của tiện tỳ kia, lại để nàng ta sinh ra tâm tư lớn mật như thế, chằng qua nàng ta một đời mạng tiện, chết thì chết rồi, A Anh đừng sợ nữa.”
Môi của hắn ngậm nụ cười dịu dàng, nhưng từng lời từng chữ lại như mũi băng đâm vào xương, khiến ta lạnh run toàn thân.
Lúc đó ta mới chợt như tỉnh khỏi giấc mộng.
Ân uy của chủ tử từ trước đến nay đều là như vậy.
Ban phát thì như thần Phật thiên ân, bắt ngươi phải mang ơn đội nghĩa.
Xử lý thì như Diêm Vương đòi mạng, muốn ngươi chết canh ba thì ai dám giữ ngươi đến canh năm.
Ta từng khờ dại đắm chìm trong sủng ái của Thiếu gia, lại quên mất thân phận của mình.
Những sự ghen tuông vô lối, những lời si tình muốn hắn “đời này chỉ yêu mình ta”, giờ nghĩ lại thật nực cười làm sao.
Hách Oanh Oanh há chẳng phải cũng từng được sủng ái của Thiếu gia, nhưng hôm nay nàng ta có thể bị đánh chết vì tội “phạm tiện”.
Nguyệt Nương lại càng là người được trưởng thành trước mặt Lão phu nhân, ăn mặc chi tiêu còn có thể diện hơn cả những di nương không được sủng, nhưng dưới một cơn giận của chủ tử, cũng là nói bán liền bán.
Ngày mai, há lại không thể là ta?
Ta và bọn họ có gì khác biệt?
Bọn ta chẳng qua đều là vật phẩm trong mắt chủ tử, có thể tùy ý xử lý mà thôi.