Tiết Lộ Thân Phận

Ta Chính Là Nữ Tử Như Vậy

Tiết Lộ Thân Phận

Ta Chính Là Nữ Tử Như Vậy thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Công chúa cười phá lên: "Chị dâu à, không phải ta khinh thường tỷ đâu, chủ yếu là vì tỷ chỉ cao có một mét sáu lăm thôi."
Nghe xong, ta liền vung roi thúc ngựa phóng đi.
Từ nhỏ ta đã có một tật xấu.
Nếu người khác nói với ta rằng có nam nhân nào đó đặc biệt tài giỏi, ta sẽ không nghĩ "Ồ, vậy ta phải gả cho hắn". Ta chỉ nghĩ:
“Giỏi đến cỡ nào? Có thể giỏi bằng ta không? Chẳng phải là khoác lác đó chứ?”
Đương nhiên tâm tính ta cũng rất tốt. Nếu thử sức và phát hiện đối phương thực sự lợi hại, ta cũng sẽ thốt lên từ tận đáy lòng một câu:
“Mịa nó, sao mà giỏi thế?”
Ta cảm thấy Triệu Túc cưỡi ngựa săn bắn giỏi, nhưng hắn năm nào cũng đoạt giải nhất chẳng qua là vì không ai dám tranh tài với hắn mà thôi!
Tuy ta chỉ cao một mét sáu lăm, nhưng ta ở Thái Học lục nghệ đều tinh thông, thể lực cũng rất tốt đó chứ.
Thế rồi trên thảo nguyên rộng lớn, ta đuổi theo Triệu Túc, cùng hắn song hành truy đuổi một con hươu trắng.
Triệu Túc vừa thấy là ta, mắt hắn mở to, rồi nhướng mày, bắt đầu tăng tốc độ.
Ta quất một roi vào mông ngựa hắn, bám sát vào thân ngựa hắn.
Triệu Túc tức giận: "Ngươi ăn gian!"
Rồi đuổi theo, lấy ngựa húc vào ta.
Trời đất ơi! Mọi người xem, tên nam nhân này lại dám dùng ngựa húc ta!
Hai ta xô đẩy nhau suốt đường đi, không ai chịu thua ai, tăng hết tốc lực để xem ai chạy nhanh hơn, cuối cùng đuổi kịp con hươu trắng đến một khu rừng.
Vừa thấy hắn giương cung định bắn, ta nhào tới, đá hắn văng khỏi lưng ngựa.
Cái tên đáng ghét này cũng nhân cơ hội túm lấy mắt cá chân ta, kéo ta ngã theo.
Chúng ta lăn mấy vòng trên thảm cỏ.
Triệu Túc đè ta dưới thân.
"Mau đứng dậy đi, hươu chạy mất rồi!" Ta đẩy hắn.
Hắn biểu lộ vẻ kinh ngạc, không dám nhúc nhích, giơ cao hai tay, cúi đầu nhìn chằm chằm vào ngực ta: "Ngươi ở đây, có cái gì vậy?"
Ta: ......
Trong cái khó ló cái khôn, ta đáp: "Là miếng độn ngực, loại chuyên dùng cho nữ trang."
Triệu Túc giơ một ngón tay lên, lắc lắc: "Không không không không không, không phải miếng độn ngực đâu, ta cũng từng mặc nữ trang rồi, ngươi đừng hòng lừa gạt ta."
"Chính là! Chính là! Ngươi ngày đó mặc nữ trang, ngực còn to hơn thế này nhiều!"
"Ta nhét hai cái bánh bao." Triệu Túc tự hào nói: "Vừa rồi ta ôm ngươi, liền biết cái này của ngươi không phải cảm giác của bánh bao ủ bột chính hiệu, ngươi bị làm sao vậy? Nói thật cho ta biết đi."
"Tin hay không tùy ngươi." Ta đá hắn văng ra.
Kết quả hắn lại dám từ phía sau nắm lấy búi tóc ta, khiến tóc ta rối tung.
Khoảnh khắc tóc dài xõa xuống, ta vô cùng tức giận quay đầu lại: "Ngươi có ý gì?"
Triệu Túc ngẩn người ra một lúc lâu, bị ta ném cục đá mới hoàn hồn lại: "Ngươi là cô nương sao?"