Ta Chính Là Nữ Tử Như Vậy
Thiên tử vướng tai tiếng và biến loạn cung đình
Ta Chính Là Nữ Tử Như Vậy thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Điều kỳ lạ nhất là khi đang thiết triều, một vị đồng liêu với vẻ mặt vô cùng đau khổ chạy đến hỏi ta: "Lý đại nhân, chẳng lẽ Thánh thượng thật sự có ý định lập con mèo hoang kia làm Thái tử sao?"
Ta gào lên: "Làm gì có con mèo nào ở đây!"
6.
Bởi vì những tin đồn ồn ào về ta và hắn lan truyền khắp nơi, Thừa tướng cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa mà tìm đến Triệu Túc.
"Hoàng thượng đã tự mình chấp chính nhiều năm như vậy, vì sao vẫn chưa lập Hoàng hậu để quản lý hậu cung?"
Triệu Túc nhấp một ngụm rượu, thản nhiên đáp: "Trẫm đã có người trong lòng rồi."
"Vậy thì hãy sắc phong nàng ấy đi chứ!"
"Hướng đi sự nghiệp của chúng ta có chút xung đột. Nàng ấy không chịu vì trẫm mà từ bỏ công việc. Hay là trẫm từ chức để cùng nàng ấy bỏ trốn nhé?"
Thừa tướng im lặng rút ra một tờ giấy, trải trước mặt hắn: "Mời Bệ hạ viết một bản Tội Kỷ Chiếu."
Triệu Túc ngoan ngoãn nhận lấy.
"Bệ hạ có bao giờ nghĩ rằng, ngài là Thiên tử, có những việc không thể chỉ xuất phát từ tình yêu cá nhân, mà đó còn là trách nhiệm của ngài không?"
"Trẫm vẫn luôn gánh vác trách nhiệm, nhưng chuyện hôn nhân đại sự, trẫm không muốn tự lừa dối lòng mình."
"Thế chẳng lẽ Hoàng thượng định để trống trung cung mãi, ngay cả Thái tử cũng không có sao?"
"Thì nhận nuôi một đứa vậy." Triệu Túc ngả người trên long ỷ, dáng vẻ uể oải nói: "Trẫm sẽ tự lực tự cường, không có thê tử thì trẫm tự làm nam mụ mụ vậy."
Thừa tướng thở dài, phạt hắn viết mười bản Tội Kỷ Chiếu. Triệu Túc nhận lỗi rất tích cực, nhưng Hoàng hậu thì đánh chết cũng không chịu lập.
Chuyện này khiến Thừa tướng tức đến phát bệnh.
Dần dần, bách tính toàn Kinh thành đều chỉ trỏ sau lưng hắn, đàm tiếu rằng Thiên tử là kẻ đoạn tụ, đức không xứng vị.
Ta không nhịn được mà đi tìm hắn: "Ngày đó... vì sao ngươi lại che chở cho ta?"
Nếu không phải vì chiếc áo choàng che chắn cho ta ngày ấy, hắn không những không phải gánh chịu vết nhơ này, mà ngược lại đã có thể biến giấc mộng thành sự thật, ép ta công khai thân phận.
"Ngươi là bằng hữu tốt nhất của ta, huynh đệ với nhau chẳng phải nên vào sinh ra tử, hết lòng vì nhau sao?"
Hắn mỉm cười, xoa đầu ta: "Không sao đâu. Thích ngươi là chuyện của riêng ta, ngươi đừng bận tâm."
Ta vốn dĩ cũng không muốn bận tâm.
Nhưng không tới ba tháng sau, đệ đệ của hắn đã mưu phản.
Trong ba huynh đệ hoàng thất, vị Vương gia này có vẻ ngoài mờ nhạt nhất. Mờ nhạt đến mức trong thời điểm huynh đệ đoạt đích trước kia, hắn còn chẳng thèm xuất hiện lấy một lần.
Thế nên không ai ngờ tới, một buổi tối nọ, hắn lại dám đóng cửa cung, dẫn người định giết chết Triệu Túc.
Ta lúc ấy đang tăng ca, vừa thấy bọn chúng định đến bắt mình liền nhanh chóng chui lỗ chó chạy sang phủ Thừa tướng báo tin mật: "Thừa tướng, Vương gia tạo phản rồi, mau đi cứu Hoàng thượng đi!"