Ta Có 10.000 Phản Diện Cấp SSS Trong Không Gian Hệ Thống
Chương 180: Khi trí tuệ hóa thành mù quáng
Ta Có 10.000 Phản Diện Cấp SSS Trong Không Gian Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 180 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ngươi, Selena, Nova, thậm chí cả mẹ của hắn… vốn là những người xuất chúng trong chính lĩnh vực của mình.”
Nerissa nhắc đến từng cái tên, như gieo những viên đá xuống mặt hồ tĩnh lặng. “Tất cả các con… đều bị hắn dẫn dắt. Hắn đã quấn chặt các con vào cái lưới cảm xúc do chính hắn giăng ra — mà không một ai nhận ra.”
Nhưng Nerissa, thấy sự hoang mang vẫn hiện rõ trong đôi mắt vàng của con gái, chưa dừng lại. Giọng bà trầm, bình thản, nhưng chứa đựng một vẻ thích thú đầy nguy hiểm, rất quen thuộc.
“Con đã trở nên mù quáng bởi chính sự thông minh của mình,” bà nói chậm rãi. “Sự thông minh mà hắn đã biết cách nuôi dưỡng trong con. Con quá tự tin, đến mức không còn nhìn thấy những điều nhỏ nhặt nhất — những chi tiết hiển nhiên nhất — thứ đã khiến con đánh mất khả năng phán đoán của mình. Chính sự mù quáng đó… là sai lầm chí mạng của con.”
Giọng bà không hề lớn, cũng chẳng cần phải lớn. Từng âm tiết bà thốt ra, nặng nề hơn cả roi da.
Nerissa nghiêng đầu, ánh nhìn sắc bén, không cho phép nàng lùi bước. “Nói ta nghe, liệu gia tộc Virelan có để con tống Razeal vào Ngục Vĩnh Hằng không, dù cho hắn có cầu xin đi chăng nữa?”
Celestia khẽ chớp mắt, bối rối. Nàng chưa từng nghĩ đến điều đó. Nàng há miệng, rồi khựng lại. Đầu óc nàng xoay chuyển nhanh chóng, phân tích, đánh giá lại mọi việc. “Họ… có thể đã can thiệp,” nàng thừa nhận sau một thoáng lặng. “Thậm chí Selena chắc chắn sẽ ra mặt.”
Và rồi — nhận thức ập đến, sắc bén như lưỡi dao xé toang màn sương. Mắt nàng mở to, thân thể khẽ cứng lại.
Khoan đã…
Từng mảnh logic trong đầu Celestia kết nối lại, như những sợi xích sắt kéo sập cánh cửa sự thật.
Họ không có mặt ở đó… bởi vì… họ đã rời đi để trả thù.
Sự thật giáng xuống nặng nề. Hình ảnh những vết sẹo trên thân Razeal hiện lên trong tâm trí — những vết sẹo hắn cố ý phơi bày ra giữa trận đấu. Hắn không phải vô tình, không phải vì sơ suất. Hắn muốn họ nhìn thấy.
Hắn muốn họ chứng kiến nỗi đau của hắn — để cơn thịnh nộ trong lòng họ bùng lên, để họ rời bỏ hắn, rời khỏi Đế Đô trong cơn cuồng hận. Và khi đó, hắn được bỏ lại một mình — không ai trông giữ.
Celestia khẽ thì thầm, như nói với chính mình: “Hắn cố tình phơi bày những vết sẹo… để đẩy họ đi xa.”
Ý nghĩ nối tiếp ý nghĩ. Còn Tộc Hồn thì sao...
Nàng bật dậy, đôi mắt bạch kim mở to. “Khoan đã! Còn cuộc tấn công của Tộc Hồn thì sao? Lẽ nào… cũng là do hắn dàn dựng? Để khiến mẹ hắn rời khỏi Đế Quốc? Để bà bị cuốn đi đúng vào thời điểm đó?”
Nàng ngả người ra ghế, vẻ kinh hãi lan khắp khuôn mặt vốn luôn điềm tĩnh của mình.
Nerissa mỉm cười, hài lòng. Một tiếng cười khẽ vang lên. “Không tệ. Không tệ chút nào. Con đã chạm đến được gốc rễ vấn đề rồi. Ta còn tưởng phải gợi mở từng chút một cho con, hóa ra chỉ cần một gợi ý nhỏ là đủ.”
Celestia hít thở dồn dập, cố kìm nén cảm xúc. Cảm giác xấu hổ dâng lên như lửa đốt.
Giọng Nerissa lại vang lên, xuyên qua dòng suy nghĩ hỗn loạn của nàng. “Tuy nhiên… con phải học cách kiểm soát cảm xúc của mình. Thằng bé đó rất thông minh — hơn cả tuổi của nó. Từ đầu đến cuối, hắn đã bẻ cong góc nhìn của các con, điều hướng từng suy nghĩ của các con. Mỗi hành động mà con tưởng là ngạo mạn — thật ra chỉ là sự thao túng.”
Celestia cúi thấp đầu. Nhận ra rằng mình, người thừa kế Đế Quốc, lại bị một kẻ yếu thế hơn dắt mũi như một đứa trẻ trong trò chơi bàn cờ… là một nỗi nhục nhã khó nuốt trôi.
Nàng hít sâu, rồi chậm rãi thở ra. Từng chút bình tĩnh quay trở lại, dù nỗi xấu hổ vẫn còn cháy bỏng dưới da. Cuối cùng, nàng ngẩng đầu, giọng nàng dằn lại để giữ vẻ bình tĩnh:
“Con xin lỗi, mẫu hậu. Con đã khiến người thất vọng. Xin mẫu hậu hãy chỉ cho con thấy con đã sai ở đâu. Con muốn học hỏi. Con cần biết mình đã lầm lẫn chỗ nào.”
Đôi mắt Nerissa ánh lên vẻ thích thú. Bà ngả nhẹ người ra sau, tựa cằm lên tay, tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi con gái bà chịu hạ mình. Lần đầu tiên trong đời, Celestia thừa nhận thất bại — thừa nhận bản thân đã sai lầm. Và điều đó… khiến Nerissa thấy vui.
“Ta sẽ không cho con đáp án trực tiếp,” bà nói sau cùng. “Nếu vậy thì quá dễ dàng. Ta sẽ hỏi, còn con sẽ trả lời. Trong chính câu trả lời của mình, con sẽ tự tìm ra sai lầm. Khi đó, bài học mới thực sự khắc sâu vào tâm trí con.”
Celestia cúi đầu. “Vâng, thưa mẫu hậu.”
“Tốt,” Nerissa khẽ đáp, khóe môi nhếch lên một nụ cười tinh ranh. “Vậy thì bắt đầu thôi. Nói ta nghe, Celestia — mọi chuyện khởi đầu từ khi nào? Khi nào hắn bắt đầu điều khiển các con?”
Celestia nhắm mắt, lục lọi trong ký ức. Nàng lần lại từng khoảnh khắc, từng lựa chọn, từng điều nhỏ nhặt đã qua. Cho đến khi tâm trí nàng dừng lại ở một hình ảnh.
Mắt nàng mở ra. “Trận đấu,” nàng nói dứt khoát. “Khoảnh khắc hắn chọn chiến đấu dù đã chiến thắng. Một quyết định ngốc nghếch. Chắc chắn là từ đó.”
Nerissa bật cười khẽ, lắc đầu. “Không ngu ngốc chút nào, con yêu. Nghĩ kỹ lại đi. Đúng, hắn đã thắng. Nhưng nếu không đánh tiếp, làm sao hắn có thể phơi bày những vết sẹo do kim loại Foreverine khắc lên? Làm sao để mọi người nhìn thấy? Làm sao để Tộc Hồn có thể xuất hiện trước mặt tất cả? Làm sao để mẹ và chị hắn bị cuốn đi?”
Hơi thở Celestia nghẹn ứ lại. Mọi chuyện đều được xâu chuỗi lại. Trận đấu ấy… không phải là hành động bộc phát. Nó là một màn kịch được tính toán tỉ mỉ.
Nerissa nghiêng người, giọng bà hạ thấp, từng chữ chậm rãi. “Và con không thấy lạ sao? Tộc Hồn dám ra tay ngay giữa trung tâm Đế Quốc, khi toàn bộ các Công Tước đều có mặt ở đó? Biết rõ hắn là con trai của một Công Tước, mà vẫn liều lĩnh đến vậy? Ai lại dám đánh cược mạng sống… trừ khi đó là ‘trò chơi’ của chính hắn?”
Celestia há miệng, nhưng không thốt nổi lời nào.
“Con hiểu rồi chứ?” Nerissa mỉm cười. “Nhưng vẫn chưa đủ. Hắn mạo hiểm mạng sống để làm gì? Ngay cả là một kế hoạch, thì cũng quá ngu xuẩn. Hắn có thể đã chết. Chỉ riêng việc đấu với Sylva đã suýt chút nữa lấy mạng hắn, nếu không nhờ khả năng tái tạo phi thường của hắn. Còn việc giao mạng sống cho sát thủ của Tộc Hồn thì sao? Đó là tự sát. Hắn không có chút mana nào. Không một chút. Làm sao hắn dám đặt mình vào tình thế nguy hiểm trước kẻ mà ngay cả Công Tước hay ta cũng khó lòng cảm nhận được?”
Đôi mắt bạch kim của Celestia ánh lên vẻ bối rối thật sự. Dù đã hiểu phần nào, nàng vẫn không thể lý giải nổi sự liều lĩnh ấy.
Nerissa chỉ mỉm cười mỏng manh như lưỡi kiếm. Không trả lời. Bà để sự im lặng làm nặng thêm căn phòng — bởi đôi khi, những mưu kế khôn ngoan nhất lại chính là những điều vô lý nhất, cho đến khi chiếc bẫy thực sự khép lại.
“Đúng, hắn liều lĩnh,” Nerissa nói khẽ. “Nhưng đó là liều lĩnh có mục đích. Hắn khiến tất cả các con tin rằng hắn chỉ là một kẻ ngạo mạn, mù quáng vì kiêu hãnh. Và các con đã tin. Chính xác như hắn muốn.”
Celestia khẽ cau mày. Dù không muốn, nàng vẫn thấy lời mẹ thật đúng. Tất cả bọn họ — kể cả nàng — đều xem hắn như một kẻ ngốc nghếch ngạo mạn. Một thằng bé dám tát Areon giữa Đế Đô, dám liều mạng vì Sylva mà chẳng cần lý do.
“Đúng, hắn mạo hiểm,” Nerissa tiếp lời. “Nhưng sự mạo hiểm ấy có tính toán. Có lẽ hắn đã biết rõ phản ứng của từng người. Hắn tin tưởng vào ‘dòng chảy’ của những hành động mà hắn đã dự đoán được. Và cuối cùng, canh bạc của hắn đã thắng.”
Bà nghiêng người, ánh mắt lóe sáng. “Nói ta nghe, Celestia. Tại sao con nghĩ Nova lại đứng gần hắn đến thế, đúng vào lúc Tộc Hồn ra tay? Hắn được cứu ngay tức thì, đúng không?”
Celestia sững người. Ký ức ùa về — Nova quả thật ở rất gần. Quá gần để là trùng hợp.
“Rồi sau đó,” Nerissa nói tiếp, “Merisa đã chặn đứng kẻ còn lại. Hắn sống sót vì cả hai người họ đều can thiệp. Hắn biết trước điều đó. Hắn tin họ sẽ cứu hắn.”
Lời bà nhẹ nhàng, nhưng lại khiến trái tim Celestia chấn động dữ dội.
“Nhưng… nhưng điều đó thật vô lý, mẫu hậu!” Celestia thốt lên. “Hắn luôn tỏ ra khinh ghét họ. Nếu họ do dự thì sao? Nếu họ đến chậm dù chỉ một nhịp… hắn đã chết!”
Nerissa khẽ cười, giọng dịu nhưng đầy chắc chắn. “Hắn đã tin. Và họ quả thật đã cứu hắn. Đó là vẻ đẹp của niềm tin trong nước cờ của hắn.”
Celestia siết chặt tay, giọng nàng nghẹn lại vì bực bội. “Điên rồ! Đặt cược mạng sống chỉ dựa vào suy đoán rằng người khác sẽ cứu mình? Đó là hành động tự sát, không phải là tính toán!”
“Đó chính là điều khiến hắn khác biệt,” Nerissa nói, ánh mắt sáng lên. “Hắn liều lĩnh, nhưng sự liều lĩnh ấy lại thành công. Hắn hành động như thể đã biết rõ từng phản ứng của mọi người xung quanh. Và cuối cùng, hắn thắng cược.”
Celestia hít sâu, đôi mày nhíu chặt. “Nhưng như vậy vẫn không có ý nghĩa gì, mẫu hậu. Dù hắn có thao túng được chúng con, hắn cũng chẳng được lợi lộc gì. Không sức mạnh, không địa vị, không lợi lộc. Vậy hắn làm tất cả để làm gì?”
Giọng nàng dâng cao, cảm xúc vỡ òa. “Lúc đầu, con nghĩ hắn muốn có Lời Hứa Thánh, muốn tự viết lại số phận, bảo vệ bản thân mình. Nhưng hắn đã có cơ hội mà không hề sử dụng. Hắn chẳng được gì cả. Gia nhập Học viện, chiến đấu, suýt chết bao lần — tất cả vì cái gì? Giờ lại bỏ trốn, rũ bỏ tất cả… Tại sao? Cớ gì phải chịu đựng tất cả chỉ để rồi chạy trốn?”
Nàng run lên, giọng vỡ vụn trong sự bực bội và bất lực. “Nếu hắn đến đây để trả thù, sao lại rời khỏi Đế Quốc – nơi kẻ thù của hắn vẫn còn ở đó? Nếu hắn muốn an toàn, sao lại gây chú ý đến mức đó? Hoàn toàn không hợp lý chút nào! Cả kế hoạch, cả hiểm nguy, cả công sức bỏ ra… tất cả chỉ để chạy trốn ư?”
Nerissa lặng im nhìn con gái. Cơn phẫn nộ và hoang mang ấy, bà hiểu rõ – bởi chính những điều đó từng khiến bao kẻ thông tuệ lầm đường lạc lối.
Cuối cùng, bà gật đầu khẽ. “Đúng, nghe qua thì thật vô nghĩa. Quá mạo hiểm, quá phí phạm, quá liều lĩnh. Nhưng…”
Ánh nhìn của bà trở nên sâu thẳm, một nụ cười chậm rãi nở ra trên môi. “Câu trả lời rất đơn giản, con yêu. Hắn đến Đế Quốc chỉ vì một điều duy nhất. Một mục tiêu duy nhất mà thôi.”
Giọng bà hạ thấp, dịu dàng nhưng sắc bén như lưỡi dao.
“Hắn đến… vì Cánh Cổng Danh Dự.”
Celestia sững sờ.
“Đó là mục tiêu duy nhất,” Nerissa nói tiếp, giọng mượt mà như lụa. “Lý do duy nhất khiến hắn chịu đựng tất cả — những trận đấu, việc đối đầu với Tộc Hồn, Ngục Vĩnh Hằng, Học viện. Hắn cần Cánh Cổng. Và khi đã có được nó, mọi thứ khác đều trở nên vô nghĩa. Những trận chiến, Lời Hứa Thánh, những thử thách — tất cả chỉ là tấm màn khói che đậy ý định thật sự: trốn thoát.”
Celestia hé môi định phản đối, nhưng Nerissa giơ tay ngăn lại, cắt ngang lời nàng.
“Hắn bước qua Cánh Cổng Danh Dự. Hắn đã đạt được điều mình muốn. Thế là đủ. Phần còn lại, chỉ là kế hoạch rút lui của hắn. Mọi hỗn loạn, mọi máu đổ, đều là để hắn có thể rời đi.”
Giọng bà cứng lại, từng chữ vang lên như nhát dao sắc bén chém thẳng vào sự thật.
“Con thật sự nghĩ gia tộc hắn – những kẻ đã tìm kiếm hắn suốt bao năm qua – sẽ để hắn tự do sau khi tìm thấy hắn bước ra từ Cánh Cổng sao? Không. Họ sẽ giữ hắn lại, giam cầm hắn, vì hối hận, vì thương xót, vì cảm giác tội lỗi. Họ sẽ không bao giờ để hắn rời đi một cách dễ dàng.”
Ánh mắt Nerissa lóe lên, sâu thẳm như vực tối.