Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Phép Hồi Sinh Vạn Vật Và Bữa Sáng Bất Hạnh
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Phép Hồi Sinh Vạn Vật.”
“Vạn Vật Hồi Sinh.”
Phỉ Lạc Ti rút pháp trượng ra, gần như cùng lúc niệm chú hai kỹ năng cấp 300.
[Hồi Sinh (Quần thể)]: Sử dụng thánh quang để hồi sinh các sinh vật đã chết trong vòng hai giờ, trong một phạm vi nhất định. Sau khi hồi sinh, mọi hiệu ứng tăng cường (buff) sẽ bị loại bỏ, lượng máu và mana đều ở mức 50%. Mỗi lần sử dụng tiêu hao tối thiểu 1 vạn mana.
Phép Hồi Sinh và Hồi Sinh Nhóm vốn là kỹ năng chuyên môn của chức nghiệp Mục sư, có thể học được ở cấp 10 và cấp 30. Suy cho cùng, nếu không có cơ chế hồi sinh, khả năng của người chơi trong trò chơi sẽ giảm đi 99%. Vì vậy, có rất nhiều cách để có được phép Hồi Sinh và Hồi Sinh Nhóm.
Trong trò chơi gốc, đây chỉ là những kỹ năng cơ bản nhất. Nhưng dưới ảnh hưởng của quy luật thế giới thực, chúng lại trở thành những kỹ năng quý giá, chỉ có thể học được ở cấp 150 và cấp 300. Lượng mana tiêu hao cũng rất lớn, nhưng với Phỉ Lạc Ti, việc thánh quang bao trùm toàn bộ khu vực này không hề là gánh nặng.
[Hồi Sinh Vạn Vật]: Là hấp thụ sinh lực của kẻ địch, đồng thời thúc đẩy mọi thứ xung quanh phát triển nhanh chóng. Phe ta sẽ nhận được 60% tăng cường lực công kích, 50% phòng thủ phép thuật và 30% phòng thủ vật lý. Đồng thời, trong khu vực trung tâm của phép Hồi Sinh Vạn Vật, kẻ địch sẽ bị trừ 10 vạn HP mỗi giây, giảm 50% sức tấn công, 50% phòng thủ vật lý và 30% phòng thủ phép thuật. Mỗi giây tiêu hao khoảng 500 MP. Lưu ý: Có 10% cơ hội nhận được tín ngưỡng của sinh vật.
Vạn Vật Sinh Trưởng là kỹ năng chuyên nghiệp của Druid*, nhưng không giống như phép Hồi Sinh thông thường. Bản thân nó là một kỹ năng mạnh cấp 300, nên sau khi hóa thân cũng không thay đổi nhiều.
*Chú thích: Druid là thành viên của tầng lớp linh mục cấp cao trong nền văn hóa Celtic cổ đại. Druids là những nhà lãnh đạo tôn giáo cũng như các cơ quan pháp lý, người xét xử, người lưu truyền, chuyên gia y tế và cố vấn chính trị.
Vì không có kẻ thù ở đây, Phỉ Lạc Ti đã thử nghiệm tác dụng lên chính sinh lực của mình, và y đã thành công.
Và bởi vì các hiệu ứng tăng cường (buff) và giảm yếu (debuff) xung đột lẫn nhau, hiệu quả cuối cùng mà y thu được là: với cái giá 500 máu và 500 mana mỗi giây, y nhận được 30% tốc độ hồi phục mana, 30% lực tấn công phép thuật và phòng thủ phép thuật, 50% lực tấn công vật lý và phòng thủ vật lý. Có thể nói đây là một hiệu ứng tăng cường khá tốt.
* Chú thích: Buff là hiệu ứng hay trạng thái có lợi cho nhân vật. Ví dụ như hiệu ứng tăng sức tấn công, tăng sức phòng thủ. tăng khả năng đánh chính xác, tăng cơ hội phản đòn, tăng cơ hội gây ra sát thương bạo kích…… Debuff là hiệu ứng hay trạng thái bất lợi cho nhân vật. Debuff chính là từ trái nghĩa của buff. Ví dụ như hiệu ứng bị trúng độc, giảm phòng thủ, mất khả năng bơm máu, bị làm chậm, bị mù…..
Các kỹ năng trong “Truyền Kỳ” được chia thành kỹ năng chung và kỹ năng chuyên môn. Đúng như tên gọi, kỹ năng chung thì bất kỳ chức nghiệp nào cũng có thể học được, nhưng kỹ năng chuyên môn thì chỉ dành cho những người chơi thuộc chức nghiệp đó.
Để thu hút người chơi, “Truyền Kỳ” có 1.000 kỹ năng chung. Mỗi trong số 12 nghề chính thống có 300 kỹ năng chuyên môn độc quyền, và nếu tính cả một số nghề ẩn phù hợp, tổng cộng cũng lên đến khoảng 5.000 kỹ năng.
Tài khoản chính là Đại thích khách và tài khoản phụ là Pháp sư của Phỉ Lạc Ti đều là những người chơi mẫu mực, y cũng đã học được tất cả các kỹ năng có thể sử dụng, dù chúng có đặc biệt hay không. Còn những kỹ năng của các nghề khác, mặc dù không thể học trực tiếp, nhưng y là một Gan Đế, một Độc Cô Lang không bao giờ ngừng chơi. Trong ba lô của y có rất nhiều sách kỹ năng được ‘Khắc Kim’ tặng.
*Chú thích: Khắc Kim (Krypton Gold) là một thuật ngữ trong game, ban đầu dùng để chỉ việc thanh toán phí, đặc biệt là hành vi nạp tiền trong trò chơi trực tuyến, thuật ngữ Krypton gold hiện đang có xu hướng thiên về ý nghĩa nạp tiền hàng loạt. (Theo Baidu)
Ngoại trừ một số kỹ năng chỉ có thể học được khi hoàn thành nhiệm vụ chuyên môn riêng, y đã thu thập gần như tất cả những sách kỹ năng có trong trò chơi.
Y đã thu thập được khoảng 4650 sách kỹ năng các loại. Sau khi nhận ra rằng việc sử dụng sách kỹ năng có thể giúp học được những thứ không thể học trong trò chơi, Phỉ Lạc Ti đã sử dụng tất cả sách kỹ năng có trong ba lô của mình, và cuối cùng y đã học được khoảng 4650 kỹ năng.
Trong số đó có một số kỹ năng ở trình độ thấp và lặp đi lặp lại, nhưng Phỉ Lạc Ti lại có tâm lý “Cứ học hết ắt có lúc dùng”. Tóm lại, y có thể sử dụng tất cả chúng cùng một lúc.
Trò chơi và thực tế không giống nhau. Chỉ dùng những thói quen khi chơi game để thể hiện kỹ năng thì không thể nắm bắt hết được trải nghiệm thực tế.
Vì vậy, nhóm ma đằng cấp thấp này chính là phương pháp tu luyện tốt nhất.
Y dùng phép Hồi Sinh để chúng không còn lo lắng, đồng thời dùng phép Hồi Sinh Vạn Vật để “mua chuộc” chúng.
Một ngày hai đêm nhanh chóng trôi qua khi Phỉ Lạc Ti siêng năng nâng cao trình độ kỹ năng của mình. Y chỉ dừng lại khi đã có thể sử dụng kỹ năng cấp 300 để gây 1 điểm sát thương cho ma quỷ đằng cấp 1.
Phỉ Lạc Ti tập đi tập lại cho đến khi kỹ năng cuối cùng thành thạo. Đồng thời, y cũng ước chừng lượng đường cần dùng cho lâu đài đã đủ nên mới dừng tay.
“Vân Toa, đi thôi.”
“Vù ~” Ma ngư Vân Toa bay lên hạ xuống, chất một đống lớn giữa vùng đất rộng, tạo nên một cảnh tượng ngoạn mục như chiếc thang lên trời. Nhưng nơi đây là trung tâm của hang quỷ nên không mấy ai dám đến. Chỉ có Phỉ Lạc Ti là sinh vật sống duy nhất ở đây, nhưng y lại dị ứng với sự lãng mạn nên chắc sẽ chẳng có ai đánh giá cao kiệt tác của nó.
Nó miễn cưỡng nhìn lại lần cuối, rồi vung đuôi bay về phía Phỉ Lạc Ti.
Tuy Phỉ Lạc Ti không thích lãng mạn, nhưng trình độ thẩm mỹ của y vẫn thuộc dạng khá trên mạng. Y liếc nhìn thứ trừu tượng và tràn ngập khí tức tà ác đó một hồi, rồi im lặng một lúc lâu.
“Không tồi.”
Là một Gan Đế, hiệu quả diệt quái của Phỉ Lạc Ti có thể nói là cực kỳ cao. Y đã cày nát toàn bộ khu vực này một trăm tám mươi lần trong 24 giờ. Sau khi nhận được “món quà” Hồi Sinh Vạn Vật, đội quân ma quỷ đằng đông đảo đã đạt tới cấp 20, vô số biến dị xuất hiện, thậm chí còn có rất nhiều cành cây và dây leo rơi xuống do bị đào thải.
Công việc cơ bản nhất của thú cưng là nhặt những dây leo bị rụng kia. Nhưng ở đây có quá nhiều dây leo, vậy nên Vân Toa đã xếp những dây leo cấp cao nhất và đẹp nhất thành nhiều loại khác nhau, đồng thời sử dụng những dây leo bình thường làm vật liệu xây dựng.
Sau đó, một tòa nhà trừu tượng cao hàng chục nghìn mét, tràn ngập khí tức kinh hoàng của Tà Thần, đã xuất hiện!
Khi Phỉ Lạc Ti rời đi, ma quỷ đằng phát ra âm thanh như thể đang cố gắng thuyết phục y ở lại. Tuy Phỉ Lạc Ti đáng sợ, nhưng chỉ cần có y ở đây thì chúng có thể trở nên mạnh mẽ hơn. Ai mà không muốn có được đãi ngộ tốt như vậy?
Nhưng Phỉ Lạc Ti lại là một Gan Đế khá vô tình. Tuy đã ghi điểm thăng cấp, nhưng có một sự thật không thể chối cãi được: cấp độ của ma quỷ đằng đã quá cao khiến y nhanh chóng không còn hứng thú nữa.
“Đẹp... Đẹp...”
“Đây là một nơi không tồi để xây dựng nhà máy đường.”
Các nhánh của ma quỷ đằng có hàm lượng đường rất cao. Chỉ cần chiết xuất một chút là có ngay loại si rô vừa đặc vừa ngọt. Cấp bậc của ma quỷ đằng càng cao thì si rô chiết xuất ra càng ngon và càng có giá trị.
[Si rô (màu đỏ)]: Si-rô chất lượng cao chiết xuất từ ma quỷ đằng cấp 25. Uống 1ml có thể tăng thêm 100 điểm ma pháp.
Nhưng làm thế nào để thu hoạch chúng lại là một vấn đề lớn.
Mặc dù những thứ y thu được khi diệt quái và nguyên liệu để xưởng sản xuất đường chế biến đều là nhánh của ma quỷ đằng, nhưng trong mắt Phỉ Lạc Ti, chúng là hai thứ hoàn toàn khác nhau.
Cấp bậc trung bình của cư dân Lan Tư Duy Lợi rất thấp. Dù cách đây vài chục năm, nơi này từng là một thị trấn sầm uất, từng có rất nhiều Siêu Phàm Giả và nhà thám hiểm, nhưng sau khi bị Bình Nguyên Vô Tận xâm lấn, phần lớn những người có năng lực đều đã bỏ chạy hết.
Trong số những người còn ở lại, người có cấp bậc cao nhất chính là quan chấp chính, một kiếm sĩ song hệ thủy hỏa.
Việc thu thập cành của ma quỷ đằng cần nhiều nhân lực hơn.
Phỉ Lạc Ti nhìn lại, y thấy hẻm núi bị ma quỷ đằng chiếm diện tích rất lớn, kéo dài vào sâu bên trong. Xung quanh Lạc Nhật Sơn Mạch còn có khói độc bay lơ lửng, khói độc mơ hồ phản chiếu ngọn tháp dây leo cao vút tận trời xanh, khiến vùng đất này vốn đã tràn ngập khí tức tà ma nay lại càng thêm đáng sợ.
Nhưng hình ảnh đó cũng mang lại cho Phỉ Lạc Ti một linh cảm.
“Ồ, có lẽ đây là một hướng đi tốt.”
Trong đầu đã có kế hoạch, mà Phỉ Lạc Ti vốn là người theo phái hành động, vậy nên y liền trở về bắt đầu chuẩn bị.
***
“Hửm... Mùi gì thơm quá... Hôm nay đầu bếp nữ được chúc phúc à?” Cát Tư, con trai duy nhất của nhà Kỳ Đế, bị mùi hương mỹ vị làm cho tỉnh ngủ.
Cái bụng được nuông chiều của hắn, dưới sự cám dỗ của hương thơm mê người đó, đã phát ra một tràng âm thanh thật khiếm nhã. Mỗi tế bào giác quan trong mũi và trên lưỡi đều phát ra một loại mong muốn “Được ăn”.
Là người thừa kế chức quan chấp chính của thành Đạt Nhã Khắc, có thể nói Cát Tư Kỳ Đế chưa từng trải qua cảm giác “đói” bao giờ. Hắn cảm thấy có chút mới mẻ, nhưng mong đợi vẫn nhiều hơn.
“Cha ta mới tìm được một đầu bếp nữ ở đâu về à? Nếu nàng ta xinh đẹp thì cũng không phải là không thể sinh con cho ta.”
Những đầu bếp của các gia đình quý tộc phải xử lý những nguyên liệu ma thuật đắt tiền và quý giá. Tiêu chí tuyển chọn ngay từ đầu là những nô lệ có thiên phú về ma pháp.
Chỉ có điều, bọn họ không được dạy đọc, dạy viết hay dạy phép thuật, mà là dạy những “kỹ năng” liên quan đến việc bếp núc.
Nhưng nói trắng ra thì, những “kỹ năng” đó là sự kết hợp giữa kiến thức nửa vời về thảo dược, luyện kim thuật và độc dược.
Việc đào tạo ra một pháp sư tốn rất nhiều tài nguyên. Để một pháp sư cao quý trở thành đầu bếp thì tốn kém và lãng phí quá, mà nếu không cung cấp đầy đủ tài nguyên sẽ chỉ dẫn đến oán hận.
Gia tộc Kỳ Đế có thể nói là hô phong hoán vũ ở thành Đạt Nhã Khắc, nhưng ra ngoài tòa thành này thì họ chẳng là gì. Và người đầu bếp mà gia tộc bọn họ có cũng chỉ là một tồn tại “gà mờ”.
“Người đâu, ta phải đi ăn sáng.” Cát Tư thường chưa đến trưa thì sẽ không dậy, đây là lần đầu tiên hắn dậy sớm như vậy.
Tất nhiên, việc “dậy sớm” của hắn cũng khác với người thường. Hắn chỉ việc ngồi trên giường rồi đợi người giúp việc mang đồ vệ sinh cá nhân và bữa sáng lên. Chân không cần phải chạm xuống sàn nhà, và đương nhiên sẽ có những người hầu được đào tạo bài bản để làm công việc vệ sinh cá nhân cho hắn.
Tuy nhiên, tâm trạng vui vẻ của Cát Tư chỉ được duy trì đến giây phút trước khi hắn nhìn thấy bữa sáng.
“Ngươi mang cho ta cái gì thế?!”
Cô hầu gái trẻ xinh đẹp thấy Cát Tư giận dữ thì sắc mặt trắng bệch, sợ hãi ngồi xổm xuống đất: “Cát Tư thiếu gia, đây là thịt Thiểm Điện Điểu nướng và trứng Hoàng Thạch.”
Thiểm Điện Điểu và Hoàng Thạch Kê đều là ma thú cấp thấp. Tuy là ma thú cấp thấp, nhưng giá thành không hề rẻ. Giá mua một con Thiểm Điện Điểu là 50 đồng bạc. Một con Thiểm Điện Điểu chỉ bằng nắm tay người đàn ông trưởng thành, hơn nữa còn phải tẩm ướp với năm sáu loại gia vị quý giá trong vòng ba tháng. Kể cả không tính thời gian chế biến, giá một con Thiểm Điện Điểu ít nhất cũng 2 đồng vàng.
Trứng Hoàng Thạch còn đắt hơn. Hoàng Thạch Kê có thể ngụy trang thành đá, trứng cũng không khác gì đá. Khả năng tìm thấy trứng Hoàng Thạch Kê ngoài tự nhiên là rất nhỏ, nhưng việc chăn nuôi cũng rất khó khăn, vì Hoàng Thạch Kê có lực công kích rất mạnh. Chúng vừa mạnh vừa chạy trốn rất nhanh, ngay cả gia tộc Kỳ Đế cũng chỉ có thể nuôi nhốt được mấy con.
Giá thị trường một quả trứng Hoàng Thạch quý giá lên tới mười đồng vàng!
Mặc dù đắt tiền, nhưng sức mạnh do Thiểm Điện Kê và trứng Hoàng Thạch mang lại rất lớn, giúp người ăn nó nằm không mà sức mạnh cũng tăng lên.
Và tất nhiên, không thể nào có chuyện một kiếm sĩ cấp 32 chỉ ăn một con Thiểm Điện Điểu và một cái trứng Hoàng Thạch Kê được.
Trên thực tế, nguyên liệu cho bữa sáng của Cát Tư đã có giá tới một trăm đồng vàng!
Nhưng đối diện với bữa sáng đắt tiền như vậy, sắc mặt Cát Tư trông không được ổn cho lắm.
“Không, không phải thứ này. Ngươi giấu bữa sáng của ta ở đâu?!” Cát Tư tức giận. Rõ ràng hắn đã ngửi được mùi hương rất thơm, nhưng những tên hạ lưu to gan lớn mật này còn dám ăn trộm đồ ăn. Do hắn quá nhân từ tốt bụng nên đám hạ nhân mới có gan làm điều đó!
Nghĩ đến đây, Cát Tư tức giận đến mức vung tay ném hết đồ ăn vào người hầu của mình.
Để giữ được hương vị thơm ngon nhất của món ăn, chén đĩa được chế tạo đặc biệt. Bên trong lớp vỏ dày là ngọn lửa nóng hừng hực có thể thiêu đốt mọi thứ.
Da người tất nhiên là mềm, nhưng Cát Tư lại thích phụ nữ gầy. Dưới làn da mịn màng của người hầu không có nhiều mỡ, khi chiếc đĩa rơi xuống đã vỡ thành từng mảnh, cũng không có gì bất ngờ. Lửa nóng bén lên quần áo người hầu, thiêu đốt làn da nàng.
“A...” Cô hầu gái hét lên thảm thiết vì bị bỏng, nhưng tiếng hét đó chỉ kéo dài nửa giây. Nàng đã nhận ra hành vi vừa rồi của mình sẽ khơi dậy cơn tức giận của Cát Tư, vậy nên đã nhanh chóng dừng lại.
“Cát Tư thiếu gia...” Nàng cố chịu đựng đau, cũng không dám nói lời nào phản bác lại.