17. Tai họa của Cát Tư thiếu gia

Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Tai họa của Cát Tư thiếu gia

Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một khi Cát Tư đã cho rằng ai đó dám trộm đồ của mình, mọi lời phản bác đều chỉ khiến hắn ta cảm thấy bị khiêu khích, và hình phạt lúc đó sẽ không chỉ dừng lại ở việc đập phá hay phóng hỏa nữa.
Mỗi khi Cát Tư nổi giận, tất cả các hầu gái khác đều quỳ rạp xuống đất, chỉ dám để lộ chiếc cổ trắng ngần yếu ớt của mình.
Họ không dám thể hiện bất kỳ cá tính hay ý kiến riêng nào. Sống sót yên ổn đến năm 25 tuổi dưới tay Cát Tư thiếu gia đã là một may mắn lớn nhất trên đời này rồi. Nếu dám cầu xin cho người khác, chẳng khác nào tự tìm đường chết.
“Lão gia đã đặc biệt phân phó cho ta thêm vào bữa sáng của ngài một hạt lôi quả, mùi hạt lôi quả có chút hăng, ngài không thích mùi vị đó sao?” Da thịt đã bắt đầu có mùi khét, giọng nói của người hầu run rẩy không ngừng, nhưng nét mặt nàng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, đầy cung kính và sùng bái.
Là một người hầu thân cận, được tuyển chọn từ vô số hầu nữ trong phủ, nàng đương nhiên không phải kẻ ngốc, lập tức nhận ra mấu chốt của vấn đề.
Nhưng hôm qua thiếu gia đã tức giận gào thét tên vị Lĩnh chủ mới, nếu nói thẳng “sự thật”, nàng có thể sẽ bị giận cá chém thớt. Bởi vậy, nàng vội vàng đổi lời giải thích: “Cát Tư thiếu gia, có phải mùi hương quyến rũ trong không khí này đã khiến ngài tức giận không? Thiếp xin lỗi, thiếp sẽ lập tức tìm cách giải quyết. Thiếp sẽ không bao giờ để ngài phải tiếp xúc với bất cứ thứ gì liên quan đến Lĩnh chủ nữa!”
Hai chữ “Lĩnh chủ” đã trở thành từ nhạy cảm đối với Cát Tư. Vừa nghe thấy, hai hàng lông mày của hắn ta đã nhíu chặt lại vì tức giận.
“Phỉ Lạc Ti? Y đã làm chuyện đó sao?!” Giọng hắn ta đột nhiên vút lên tám độ, chỉ nghe âm thanh thôi cũng đủ khiến người ta lầm tưởng giữa họ có mối thù sâu như biển cả.
Người hầu này biết rõ mọi chuyện trong thành phố, và tin tức về việc phân phát bánh mật ong đã lan truyền khắp nơi, nên nàng có muốn không biết cũng khó.
“Đúng vậy, Lĩnh chủ đại nhân nói đây là lễ vật ban cho thần dân của ngài ấy.”
Phỉ Lạc Ti chưa từng nói ra những lời đó, hắn cũng chưa từng xuất hiện trước mặt bất kỳ ai nên đương nhiên không thể nói những điều như vậy.
Hai chữ “lễ vật” mà Lĩnh chủ ban tặng thần dân là do Bố Lai Tư – quản gia của Lĩnh chủ – truyền ra. Ở một mức độ nào đó, những lời ông ta nói cũng đại diện cho Lĩnh chủ, vậy nên không ai nghi ngờ gì về những điều đó.
Người hầu cố gắng hết sức để kể rõ ràng mọi chuyện đã xảy ra, hai hàng lông mày của Cát Tư cũng nhíu chặt lại càng lúc càng cao hơn.
Nghe xong câu chuyện của người hầu gái, hắn ta cũng nhận ra rằng “sự nghi ngờ” của mình hoàn toàn không có căn cứ. Cô hầu gái này không hề ăn trộm và cũng không dám ăn trộm.
Nhưng Cát Tư thiếu gia làm sao có lỗi được? Tất cả đều là lỗi của tên Phỉ Lạc Ti đáng chết kia!
“Quần áo.” Cát Tư giang tay ra, lập tức có người hầu đứng dậy mang quần áo, quần tất và giày đến cho hắn ta, rồi quỳ xuống bên giường giúp hắn ta mặc lại chỉnh tề.
Trang phục của quý tộc rất lộng lẫy nhưng cũng vô cùng cồng kềnh. Sau khi mặc xong cả bộ, nữ hầu kia gần như bị lửa thiêu đến mức sắp thành một cục than, không rõ sống chết ra sao.
Mãi đến lúc này Cát Tư mới như sực nhớ ra điều gì, giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Ngươi đi xử lý vết thương đi.”
Thể chất của Siêu phàm giả rất mạnh, nhưng cấp bậc của hầu gái này lại rất thấp. Tuy làm nô tỳ chuyên dùng của thiếu gia, nàng chắc chắn cũng là người có thiên phú, nhưng với thân phận nữ nô chỉ có tuổi thọ khoảng 25 tuổi, nàng không có tư cách tiếp nhận quá nhiều tài nguyên. Dù có chăm chỉ đến đâu, nàng cũng chỉ là Pháp sư nguyên tố cấp 9 mà thôi.
“Đa tạ thiếu gia nhân từ.” Một giọng nói nhẹ nhàng như tơ vang lên, hầu gái ngoan cường như cỏ dại vẫn còn một hơi thở yếu ớt.
Cát Tư bất lực hất cằm lên, lập tức có người mang bữa sáng mới đến cho hắn ta.
Chi phí đào tạo một pháp sư rất cao, nhưng chi phí đào tạo một người luyện thể cũng không hề thấp hơn là bao.
Cát Tư không có khả năng trở thành người Thi pháp, vậy nên việc trở thành người luyện thể là con đường duy nhất của hắn ta. Thế nhưng, hắn ta lại ghét việc đổ mồ hôi và sợ đau.
May mắn thay, hắn ta là đứa trẻ có năng khiếu duy nhất trong gia tộc Kỳ Đế – điều này rất hiếm trong giới quý tộc coi việc sinh sản là tiêu chuẩn. Vì thế, nguồn lực mà hắn ta có được cũng thuộc hàng tốt nhất trong số những người cùng lứa tuổi.
Có thể trở thành kiếm sĩ trung cấp cấp 32 ở tuổi 23 thì quả là một thiên tài!
“Tay nghề của đầu bếp càng ngày càng kém! Bọn họ cho rằng mình làm đầu bếp là hơn người khác à?! Sao dám lừa ta bằng những món ăn khó nuốt như vậy! Các ngươi biết là gia tộc Kỳ Đế nhà chúng ta đã tiêu tốn rất nhiều tiền cho bọn họ mà!”
Bữa sáng bình thường vốn có hương vị rất ngon, nhưng hôm nay, trước mùi hương ngọt ngào mê hoặc của bánh mì mật ong, nó bỗng trở thành một thứ gây khó chịu, thậm chí còn tệ hại hơn.
Thế nhưng, đồ ăn trong miệng càng khó nuốt, hắn ta lại càng thèm “Bánh mật ong” hơn nữa.
Mùi thơm quá…. Thơm quá…. Thơm quá….
Cát Tư có thể ngửi thấy mùi đường bột, trứng và bột mì – những thứ rất đắt tiền và quý hiếm đối với người bình thường, nhưng đối với hắn ta thì chúng lại vô cùng tầm thường.
Thậm chí hắn ta còn không thèm động đến những thứ rác rưởi không phải là nguyên liệu nấu ăn ma pháp này!
Nhưng, nó có mùi thơm quá… thơm quá… thơm quá đi mất…
Cát Tư đúng là muốn tự chuốc lấy khổ sở, hắn ta càng đến gần phủ Lãnh chủ, mùi hương ập đến càng khiến hắn ta như bị thôi miên.
“Ực ực…..” Hắn ta nuốt nước miếng không ngừng, nhưng hình như hắn ta cũng không để ý chút nào. Trong đầu hắn ta bây giờ chỉ có – Nếu Phỉ Lạc Ti chịu giao cho mình người đầu bếp đã làm ra món ăn này, hắn ta sẽ tha thứ cho sự ngạo mạn và vô lễ của Phỉ Lạc Ti!
Thế nhưng, hắn ta ở nhà lo lắng chờ đợi cả ngày vẫn không nhận được bất kỳ hộp quà thơm ngon tinh xảo nào từ đối phương.
“Chưa có người nào của phủ Lãnh chủ đến sao?!”
Đến ngày thứ ba, Cát Tư không thể chịu đựng được nữa.
Trong không khí luôn tràn ngập hương thơm mê người, hắn ta không tài nào thoát ra được, ngay cả trong giấc mơ hắn ta cũng nghĩ về nó.
Hắn ta đã “thanh lọc” không khí, che chắn khứu giác của mình lại nhưng vẫn không thực sự hiệu quả. Nếu chưa từng ngửi thấy mùi hương ấy, hắn ta có thể chấp nhận thức ăn chứa đầy những nguyên liệu đắt tiền. Nhưng sau khi ngửi thấy mùi thơm mê người đến vậy, những món ăn đắt tiền kia chẳng còn hấp dẫn bằng một nửa!
“Đáng giận, đáng giận, đáng giận! Tên Phỉ Lạc Ti thật đáng giận! Đúng là một tên ngu ngốc thô bỉ!” Tính khí vốn đã không tốt của Cát Tư càng trở nên tệ hại hơn, ngày nào hắn ta cũng đập phá bất cứ thứ gì trong tầm tay.
Những người hầu gái câm như hến, họ cố gắng giảm thiểu sự hiện diện của mình xuống mức thấp nhất có thể.
Cát Tư không phải là người có tính khí tốt, hắn ta chỉ thích và yêu những phụ nữ xinh đẹp mảnh mai yếu đuối dưới 25 tuổi, những người hầu gái riêng của hắn ta đều được tuyển chọn theo tiêu chuẩn này.
Ở tuổi 25, rất ít hầu gái có thể sống sót qua. Hắn ta thích nghe tiếng khóc, vậy nên lúc ở trên giường, hắn ta sẽ tra tấn họ bằng nhiều hình thức khác nhau. Đôi khi hắn ta đi quá xa, nhưng vài người hầu chết đi cũng chẳng sao. Dù sao thì hầu gái cũng không khác gì những món đồ khác, hắn ta có thể mua lại bất cứ lúc nào.
Cát Tư rất thích dùng phụ nữ để trút giận, nhưng có lẽ do mùi thơm vẫn cứ quẩn quanh nơi chóp mũi, vậy nên chỉ mới màn dạo đầu mà hắn ta đã cảm thấy thật nhàm chán.
Cát Tư không thể chịu đựng được nữa, hắn ta đá văng cái bàn ra xa rồi đứng bật dậy: “Mau chuẩn bị xe, ta phải ra ngoài.”
Khi hắn ta hấp tấp đi ra ngoài thì tình cờ gặp Ba Khắc Kỳ Đế. Sắc mặt ông ta gần đây cũng rất tệ, ông ta cũng bị mùi hương mê người kia hành hạ, nhưng dù sao ông ta cũng sống lâu hơn Cát Tư, vẫn có thể tự kiềm chế được. Thấy con trai mình ra ngoài, vốn là người hiểu rất rõ con trai mình, ông ta bình tĩnh nói: “Cát Tư, có vài điều lúc ở nhà con có thể hét to để trút giận, nhưng khi ra ngoài thì đừng nói năng lung tung.”
Ba Khắc rất tức giận trước sự ngu dốt của Phỉ Lạc Ti. Việc ông ta không phải là người đầu tiên được tặng quà gói trong hộp ma pháp tinh mỹ là một điều vô cùng đáng bị khinh thường.
Đối với ông ta, việc “Mọi người có thể xếp hàng nhận hai chiếc bánh mật” là một sự sỉ nhục lớn!
Đó chẳng phải đang giễu cợt ông ta vừa mất đi danh hiệu cao quý sao?! Thật sự là một kẻ không biết trời cao đất dày là gì!
Nếu tòa thành này không có Ba Khắc Kỳ Đế ông, một mình y có thể xoay chuyển được không?! Ông sẽ chờ xem, trong vòng nửa tháng nữa, tên Lĩnh chủ thô tục kia nhất định sẽ phải đến tận cửa cầu xin! Đến lúc đó, ông sẽ trả lại mối nhục này gấp mười lần, trăm lần, vạn lần!
Cát Tư không để tâm đến những lời cha mình nói. Tuy y là Lĩnh chủ, nhưng đó cũng chỉ là Lĩnh chủ trên danh nghĩa mà thôi.
Tòa thành này đã được gia tộc Kỳ Đế quản lý hơn năm mươi năm qua. Việc nó không trở thành tòa thành chết hoàn toàn là công lao của gia tộc bọn họ! Đã không biết ơn thì thôi đi, đằng này còn dám sỉ nhục bọn họ như vậy nữa!
“Ta sẽ khiến tên ngu ngốc thô tục đó phải trả giá!” Ánh mắt Cát Tư ánh lên vẻ ác độc.
“Kỳ Đế lão gia, ngài gọi ta…..”
Ba Khắc ngắt lời quan chỉ huy quân thủ thành: “Cứ để Cát Tư đi kiểm tra xem.”
Mặc dù chỉ những Siêu phàm giả cấp cao mới đủ tư cách thay đổi giai cấp, nhưng biểu hiện của Phỉ Lạc Ti hoàn toàn không thần bí như những Siêu phàm giả cấp cao. Hơn nữa, làm sao có chuyện một Siêu phàm giả cấp cao lại đến thành phố xa xôi hẻo lánh chẳng có gì để sơ múi này chứ?
Có lẽ y là con hoang của một gia tộc nào đó, họ đã dùng vùng lãnh địa vô dụng này để khiến y từ bỏ việc tranh giành quyền lợi trong gia tộc.
Việc y không có họ chính là bằng chứng tốt nhất.
Chỉ những quý tộc bị tước mất họ mới chỉ có một cái tên.
Ba Khắc vẫn rất yên tâm về con trai mình. Tuy tính tình không tốt, nhưng dù sao vẫn là một kiếm sĩ trung cấp.
Trong thành phố không có pháp sư cấp cao này, những người cấp trung là những người đứng đầu.
“Tiếp tục đi thu thập đồ đạc đi. Lĩnh chủ thì sao chứ, nếu trong vài tháng nữa y có thể quỳ xuống dưới chân ta, ta sẵn lòng thưởng cho ngươi mấy đồng vàng.” Ba Khắc nhìn về phía phủ Lĩnh chủ, cười khinh bỉ một tiếng.
Ba Khắc nhìn quanh một lượt, ông ta có chút tiếc nuối khi phải chia tay tất cả đồ đạc đã tích lũy bao năm qua. Dinh thự này còn sang trọng và lộng lẫy hơn rất nhiều so với phủ Lãnh chủ.
Nếu không phải thú triều sắp đến sớm, sao ông ta có thể đành lòng di chuyển chúng đi được.
Nhưng thú triều sắp đến, nên ông cũng không thể làm gì khác.
Mặc dù phía nam thành phố Đạt Nhã Khắc gần dãy núi Mặt Trời Không Bao Giờ Lặn, nhưng khi ra ngoài, họ không thể chạm trán với ma thú ở khoảng cách gần như vậy. Thú triều sẽ bị tòa thành lớn Á Á Duy Nặc cách đó 500 km thu hút, mà ở đó có 5 vị Siêu phàm giả cấp 100 tọa trấn. Hơn nữa, Vương Thành và các giáo hội lớn cũng sẽ cử cường giả trong truyền thuyết đến hỗ trợ, hạn chế tối đa sự uy hiếp của thú triều.
Còn về phần thành Đạt Nhã Khắc, một tòa thành nhỏ không khác gì một tòa thành chết, mấy năm gần đây vẫn luôn may mắn thoát khỏi thú triều.
Vì vậy, thành Đạt Nhã Khắc phải đối mặt với tình thế tiến thoái lưỡng nan nguy hiểm nhất, đó là sự xâm lấn từ vùng Bình Nguyên Vô Tận.
Nhưng ba tháng trước, Ba Khắc đã nhận được tin tức: cuộc bạo loạn của ma thú ở dãy núi Mặt Trời Không Bao Giờ Lặn sẽ lan đến thành Đạt Nhã Khắc.
Ba Khắc không chút do dự, ông ta bắt đầu chuẩn bị rời khỏi thành Đạt Nhã Khắc.
Mặc dù Đạt Nhã Khắc là tòa thành của ông ta, nhưng tình cảm lớn nhất của Ba Khắc dành cho nó vẫn chỉ là đối với một công cụ kiếm tiền tốt.
Ông ta có chút tiếc nuối vì sau này không thể kiếm tiền từ nó nữa, nhưng sự tiếc nuối đó cũng chẳng là gì so với mạng sống của chính ông ta.
***
“Chị ơi, bánh mì hôm nay ngon quá!” Sau hai ngày liên tục được ăn, La Khoa vẫn gầy gò như một bộ xương nhỏ, nhưng đôi mắt cậu bé lại tràn đầy sức sống.
Cậu bé không còn nghĩ đến chuyện “Ăn hết chiếc bánh mì này xong mình sẽ chết” nữa, mà rất mong chờ “Ngày mai liệu mình còn ngửi được mùi thơm ngon như vậy nữa không?”
“Ừ, thơm quá!” Hải Vi hít một hơi thật sâu, vẻ mặt vừa hạnh phúc vừa say mê.
Ăn cùng một loại thức ăn trong hai ngày liên tiếp, rồi lại ăn cùng một loại thức ăn vào ngày thứ ba, dường như dễ dàng khơi dậy sự nghi ngờ trong giới quý tộc hơn – Chẳng lẽ họ không cảm thấy ngán sao?
Tất nhiên là không. Những thường dân phải cố gắng hết sức để sống sót, chỉ hy vọng đời này mình được ăn bánh mật no đến chết.
Nếu chết vì ăn quá nhiều bánh mật, đó sẽ là cái chết hạnh phúc và là điều đáng mừng nhất trong cuộc đời họ.
Nghe này: “Tên xxx đó thực sự đã chết vì ăn quá nhiều bánh mật.” – “Trời ơi, sao hắn ta có thể hạnh phúc đến thế cơ chứ?” Mặc dù nói về cái chết, nhưng khi nghe đến những đoạn hội thoại như vậy, họ sẽ cười thật hạnh phúc!!!
Hai chị em đã có được chút sức lực sau khi được ăn no, nhưng họ vẫn không có điều kiện cũng như ý thức để giữ gìn cơ thể sạch sẽ.
Chắc là hai chị em sợ bị người ta xua đuổi, lúc đầu tránh xa những nơi có người, tránh bám vào mép tường, thậm chí còn không dám chạm vào tường vì sợ làm bẩn. Họ cũng không dám đến gần đám đông, lúc nào cũng cẩn thận hạ thấp sự hiện diện của mình.
“1,2,3,4,5… 1,2,3…” La Khoa chỉ có thể đếm đến năm, bởi vì năm đồng đồng đã từng là tài sản quý giá nhất của gia đình họ. Cậu bé đã phải vất vả đếm đi đếm lại con số đó rất nhiều lần. Mỗi khi đội ngũ tiến đến gần những chiếc bánh mật hơn, nụ cười hạnh phúc trên môi cậu bé lại càng rạng rỡ hơn.
La Khoa nói: “Nếu được ăn món ngon như thế này thì sau khi ăn xong, em có chết cũng sẽ thấy hạnh phúc!”
Nhưng dường như ước nguyện cuối cùng trước khi chết của một kẻ hèn mọn đã không được thành toàn.
“Rầm……” Bức tường đổ sụp.
Những tảng đá lớn nặng nề rơi xuống, những người dân thường đứng cạnh bức tường không may bị đè nát bên dưới.
“A, a…. Đau quá——”
“Mẹ ơi….. Hu hu…..”
“Con ta, con của ta…..”
“……”
Tiếng kêu gào la hét và tiếng rên rỉ đau đớn tràn ngập khắp con phố.
“An Ny…… A… A…. An Ny của ta vẫn còn ở dưới đó…..” Một người mẹ “may mắn” chỉ bị bức tường sập làm rách quần áo, cơ thể bà không bị gì. Nhưng đứa con gái của bà lại không may mắn như vậy: nó bị một tảng đá lớn rơi trúng người, nửa thân dưới của cô bé bị đè bên dưới.
Chất lỏng màu đỏ tươi ộc ra, màu sắc đó khiến những người làm cha mẹ đau đớn vô cùng khi nhìn thấy.
“A a a…..” Cô bé đau đớn không thể nói nên lời, nó chỉ có thể rên rỉ vì đau đớn, nhưng cũng không còn nhiều sức lực để kêu thêm nữa. Tiếng gọi yếu ớt và non nớt đó mơ hồ, đứt quãng truyền ra cùng với tiếng khóc: “Mẹ ơi…… Con đau quá, mẹ ơi…… “
“A a a…..” Cha mẹ cô bé điên cuồng lao tới nhấc tảng đá ra khỏi người con gái mình. Nhưng trước khi hai vợ chồng kịp nhấc tảng đá lên, một cái bóng lớn đã xuất hiện trên đầu họ.
Cùng với tiếng Liệt Diễm Mã hí vang, chiếc xe ngựa sang trọng được trang trí bằng bảo thạch dường như sắp đáp xuống bức tường, biến nơi đó thành một bãi nát tan.
“Là…. Là Cát Tư thiếu gia…” Gia huy làm bằng đá quý tỏa sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời, không ai ở thành Đạt Nhã Khắc này là không nhận ra đồ án đó.
Gia huy nạm ngọc, cỗ xe sang trọng và Liệt Diễm Mã uy phong, ba sự kết hợp này đã được Cát Tư ra lệnh độc quyền, vậy nên rất rõ ràng người đến là ai.
Sau khi đồ án đó xuất hiện, ánh mắt của mọi người đều mất đi ánh sáng hy vọng.
Họ đã có thể tưởng tượng được bước tiếp theo sẽ như thế nào khi con Liệt Diễm Mã đó giẫm xuống rồi nhảy lên.
“Một đám hèn hạ dám cản đường ta.”