32. Cuộc chiến buôn bán và chuyến đi cùng Cốt Long

Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Cuộc chiến buôn bán và chuyến đi cùng Cốt Long

Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đồ đầu óc ngu si tứ chi phát triển!”
“Đồ con cá õng ẹo thối hoắc!”
Cuộc ném tiền dần hóa thành cuộc tranh cãi nảy lửa. Không chỉ bọn họ ném tiền vàng ngày càng mạnh tay, mà còn biến thành một trận mắng chửi không ngừng.
Tộc người khổng lồ là điển hình của câu nói “tứ chi phát triển”, thân hình cường tráng nhưng đầu óc lại không được sáng dạ cho lắm. Bù lại, kỹ năng mắng chửi của họ lại thành thạo như hát.
Nặc Y mang trên mình gánh nặng của một thần tượng, kỹ năng chửi bới của hắn chỉ gói gọn trong vài từ ngữ khá “hoa mỹ”. Nhưng dùng những từ ngữ uyển chuyển như vậy, Tom còn không hiểu thì nói gì đến việc làm tổn thương hắn ta.
Nặc Y không chỉ bị những lời thô tục đến chó cũng không muốn nghe của Tom làm cho tức đến run cả đuôi, mà còn bị thái độ ngu ngốc và ngây thơ của hắn ta làm cho tan vỡ.
Nhân Ngư có ngoại hình không tệ, Nặc Y lại là người có ngoại hình đẹp nhất trong tộc Nhân Ngư. Đôi mắt xanh rộng lớn sâu thẳm và ngây thơ như biển cả của hắn chứa đầy vẻ giận dữ, mái tóc xanh như băng tuyết dường như cũng nhuốm đỏ vì tức giận. Trên người hắn xuất hiện một chút ửng hồng, màu sắc cơ thể hắn dần chuyển đổi, đẹp đến nao lòng, khiến vẻ ngoài càng thêm quyến rũ.
Nhân Ngư được mệnh danh là “Mị ma của biển cả” cũng không phải không có lý do.
Nhưng mà, làn da của những người khổng lồ còn kinh diễm hơn cả nham thạch, trái tim của bọn họ còn khó phá hủy hơn cả làn da.
Tom không những chẳng hề rung động mà thậm chí còn mắng lại hắn ta bằng những lời lẽ còn khó nghe hơn.
“Ngươi, ngươi, ngươi…..”
Là một quần chúng hóng chuyện, ban đầu Phỉ Lạc Ti chỉ muốn ăn dưa thôi. Nhưng Tom mắng Nặc Y quá nhiều khiến những ký ức xưa bất chợt hiện về trong tâm trí y.
“Thế này nhé, sau khi ngươi đợi hắn ta mắng xong…..” Phỉ Lạc Ti lặng lẽ dạy Nặc Y cách sử dụng vũ khí sắc bén trong lúc cãi vã…..
Tom: “Đại Hải ban cho ngươi dũng khí, nhưng ngươi lại dùng nó để khiêu khích Tộc người khổng lồ. Ngươi cho rằng mạng Hải Thần quý giá lắm sao?”
Nặc Y: “Bắn ngược!”
Tom: “Nhân ngư cái gì! Thực chất chỉ là một con rệp mà thôi, môi trường ven biển đã bị ngươi làm cho ô nhiễm hết rồi!”
Nặc Y: “Bắn ngược!”
Tom: “Ngươi….”
Không có gì ngạc nhiên khi chiến thắng cuối cùng trong trận chiến ném tiền và mắng mỏ này lại thuộc về Nặc Y.
Dù Nặc Y không chửi thề nhiều như Tom, nhưng hắn ta có thể “bắn ngược” trở lại!
Khi hắn ta hét lên “Bắn ngược!”, dù tổn thương Tom có nhỏ đến đâu thì Nặc Y vẫn cảm thấy mình đã thắng! Với tinh thần ổn định, Nặc Y có thể bình tĩnh kiểm soát tình thế, sau đó dùng lợi thế tiền bạc dồi dào của mình để áp đảo khiến Tom choáng váng.
Nếu nói đến việc kiếm tiền từ buôn bán thì mười gã khổng lồ gộp lại cũng không thể so sánh được với một ấu tể Nhân Ngư.
Đúng như dự đoán, Nặc Y đã giành chiến thắng, hắn ta cảm thấy vô cùng sảng khoái. Hắn vác chiếc vỏ hàu lớn gấp mấy lần đầu mình ra làm trò trước mặt Tom, sau đó cúi đầu húp một ngụm canh tươi ngon, rồi cẩn thận gắp một miếng hàu bỏ vào miệng nhai. Tom nhìn lại bắt đầu chảy nước miếng.
Mùi vị thơm ngon bùng nổ trong khoang miệng, vị ngọt cũng theo từng tế bào tràn vào đại não. Khác với dục vọng và oán hận của gã khổng lồ kia, Nặc Y chỉ cảm thấy vị giác của mình đang quay cuồng vì hạnh phúc, dường như phiền não bao năm dường như tan biến ngay lập tức, không còn dấu vết!
Sức mạnh tinh thần của hắn ta dường như cũng đã tăng lên một chút.
Nặc Y có chút kinh ngạc. Đối với Nhân Ngư cấp 125 trong truyền kỳ thì một chút linh lực tăng lên như vậy quả thực không đáng kể. Nhưng cấp 125 truyền kỳ cũng khiến hắn ta rất chắc chắn – khẳng định cảm giác của mình không sai!
Hắn ta đã ở cấp 125 chứ không phải cấp 25. Cấp càng cao thì khả năng kiểm soát bản thân càng mạnh.
“Có phải là tác dụng của những con mực nướng này không?” Có rất nhiều ma lực được chiết xuất từ cơ thể của một con mực nhiều chân cấp 30 này, nhưng thứ mà nó ăn hàng ngày không cao hơn cấp độ của nó mà?
“Ma dược! Chắc chắn là do ma dược!” Trong đầu Nặc Y chợt lóe lên ý nghĩ đó. Hắn nhớ ra vừa rồi y đã rắc gia vị lên món mực nướng.
Hầu hết chúng đều là bột và cỏ đã được nghiền nát, vậy nên việc hắn ta không nhận ra chúng cũng là điều bình thường.
“Cái này còn ngon hơn dược tề nhiều!!! Ta muốn ăn cái này ba bữa một ngày!”
Nặc Y rất phấn khởi, nhưng khi quay đầu lại thì mùi thơm chợt ập đến như một cơn sóng thần cuốn phăng mọi thứ.
Nặc Y và Tom gần như bị làn sóng mùi thơm đó đánh cho đứng không vững.
Đó là mười con hàu nướng và một dãy thanh cua đã nấu chín.
“Một con mực nướng có giá 10 đồng vàng (100 đồng vàng cho phiên bản khổng lồ), càng cua nướng có giá 10 đồng vàng (100 đồng vàng cho phiên bản khổng lồ), và một con hàu nướng có giá 500 đồng vàng. Mỗi người được mua mười xiên mỗi loại.”
Một tấm biển ghi giá không biết đã xuất hiện từ lúc nào trước lò nướng, và những bộ bàn ghế cũng đã được bày ra xung quanh từ bao giờ.
“Cho ta mỗi thứ mười xiên!”
“Ta cũng muốn mua!”
“Cho ta một ít nữa!”
“Tiền đây, ta đến trước!”
Tom và Nặc Y: “???” Chuyện gì đã xảy ra vậy?! Từ khi nào mà lại có nhiều người như vậy?!
Người khổng lồ nhiều thì cũng thôi đi, sao Hải Tộc cũng đến nhiều thế làm chi?!
Tộc người khổng lồ nổi tiếng là đoàn kết, là chủng tộc thông minh sống thành từng bầy nhỏ, có từ hàng chục đến hàng trăm người sinh sống trên một vùng đất.
Hải Tộc thì khác, vì đại dương quá rộng lớn và có quá nhiều chủng tộc thông minh nên muốn đếm cũng đếm không hết. Vị trí của kẻ săn mồi và con mồi có thể hoán đổi cho nhau bất cứ lúc nào.
Bọn họ đến khu chợ gây rắc rối như vậy là vừa tìm người khổng lồ gây rắc rối và kiếm cớ chiếm lãnh thổ, nhưng không ngờ Phỉ Lạc Ti lại ra tay trước khi họ kịp tấn công người khổng lồ.
Phỉ Lạc Ti rất thích nhìn người khác cãi nhau, trông rất vui, nhưng cãi nhau cũng phải ở mức độ chấp nhận được.
Tom đã chọc tức hắn ta nên đương nhiên phải đánh trả, và vì cảnh giác nên hắn ta đã gọi đệ đệ của mình đến để có phương án dự phòng.
Nhưng có lẽ nỗi sợ hãi về đại quân vong linh đã ăn sâu vào lòng người dân ở thế giới này. Phỉ Lạc Ti vẫn chưa làm gì thì mọi người đã đầu hàng hết rồi.
Phỉ Lạc Ti theo chủ nghĩa thực dụng có thể làm được gì bây giờ? Không khí này đã được tạo ra, nên y chỉ có thể tiếp tục theo dõi diễn biến của nó.
Nhưng vì một màn đại quân xác sống bao vây thành phố nên mọi người trong chợ đều bỏ chạy tán loạn, chỉ còn lại Hải Tộc và Tộc người khổng lồ.
“Nhà” của Hải Tộc là ở đây, nếu chạy trốn thì cũng rất dễ tìm thấy. Còn gã khổng lồ thì lại bị Phỉ Lạc Ti bắt đi cải tạo lao động, chưa xây dựng xong chợ hải sản đầu mối cho Lan Tư Duy Lợi thì chưa được về.
Vì muốn xây dựng chợ hải sản nên khách hàng là rất quan trọng. Bây giờ Hải Tộc và người khổng lồ đều sợ y, cuộc khẩu chiến giữa Tom và Nặc Y đã trở thành “Công cụ tuyên truyền” tốt nhất.
Tộc người khổng lồ đoàn kết bảo vệ kẻ yếu. Khi nghe tin tộc nhân của mình xảy ra chuyện, dù đối phương có là một tên pháp sư đáng sợ cũng sẽ chạy đi cứu đồng đội, dù biết có là ‘anh em Hồ Lô giải cứu ông nội’ thì vẫn đi.
Còn Hải Tộc thì muốn nhặt đồ (hóng chuyện).
Nhưng mà, ngay khi tộc người khổng lồ giận dữ chuẩn bị kéo bè kéo cánh đánh nhau và Hải Tộc chỉ đến để hóng chuyện tiến lại gần thì bị làn sóng mùi thơm của đồ nướng đánh thẳng vào mặt!
Lư Khắc ỷ mình có sức lực lớn nhất, hắn ta đẩy hết tộc nhân của mình sang một bên, cẩn thận đẩy túi đựng đồng vàng của mình bỏ vào chỗ “hộp thu tiền” được chỉ định. Khi đối mặt với Phỉ Lạc Ti, giọng nói thô ráp của hắn ta bỗng cẩn trọng hạ xuống thật thấp: “Lĩnh chủ đại nhân, xin cho ta mười xiên mực nướng khổng lồ, mười thanh cua khổng lồ và mười con hàu nướng.”
Đồ ăn đã nướng chín bay tới bên miệng Lư Khắc. Lư Khắc ngửi thấy mùi thơm chảy nước miếng thì vội vàng cầm xiên lên ăn.
Đối với những khách hàng là người khổng lồ thì “Mười xiên” mực nướng thực ra cũng chỉ là một xiên. Đây chính là món BBQ tẻ nhạt và rắc rối khi Tom ăn xiên que đã nhắc nhở y.
Đối với những người khổng lồ, nếu chế tạo theo cách thông thường thì nó chẳng là gì, phải mất hàng nghìn hoặc hàng trăm xiên mới miễn cưỡng đủ cho bọn họ nếm thử.
Có nhiều nguyên liệu như vậy nên làm thành phiên bản khổng lồ sẽ tiện lợi hơn nhiều.
Lấy được đồ nướng xong, Lư Khắc nóng lòng muốn ngồi vào bàn ăn ngay. Hắn ta há cái miệng thật to, những xúc tu mực giòn dai dễ dàng bị cắn đứt, nước thịt ngọt ngào tươi mát tràn qua kẽ răng. Vốn Lư Khắc luôn tỏ ra thô kệch và táo bạo khi ăn, nhưng lần này hắn ta lại không nỡ lãng phí một giọt nước nào, hắn ta ngậm chặt miệng mình lại rồi mới nhai thật kỹ, giác hút giòn sần sật như sụn. Nguyên liệu nướng phức tạp và thơm phức giống như một lưỡi dao đâm vào miệng hắn ta, mang đến cho hắn ta cảm giác kích thích chưa từng có.
Lư Khắc trợn tròn hai mắt, trên khuôn mặt vốn thản nhiên bỗng hiện lên vẻ háo hức tột độ, như sợ có người giật lấy đồ của mình. Hắn ta há miệng cắn một miếng còn lại trên xiên que, ngay cả que tre cũng không buông tha, dầu và gia vị cũng dính rất nhiều bên trên. Rõ ràng thịt nướng sinh ra là dành cho Lư Khắc, bởi vì răng hắn ta rất tốt.
Không phải Lư Khắc chưa từng ăn mực, “BBQ” cũng ăn qua rất nhiều.
Nguyên liệu càng cao cấp thì càng ngon, đó là “quan niệm chung” ở lục địa này.
Thứ tiên hải yêu hắn ta nướng hôm qua cũng có cấp bậc cao hơn con mực nhiều chân này mấy chục lần! Theo logic thì nó phải ngon hơn con hắn ta đang cầm trên tay hàng chục lần, nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại.
Ăn xong mực nướng, Lư Khắc không muốn nhớ lại mùi vị của ngày hôm qua chút nào! Khó ăn, thật sự rất khó ăn! Sao trên đời này lại có thể có thứ gì vô vị và khó ăn đến thế chứ!!!
Con mực khổng lồ bị ném lên lửa nướng trong khi vẫn chưa được sơ chế làm sạch. Một số chỗ của con mực đã cháy thành than, nhưng phần lớn các bộ phận khác thì vẫn còn chưa được nấu chín!
Trên thực tế thì ăn sống cũng không sao, cách ăn chủ đạo ở thế giới này không phải là ăn chín uống sôi.
Nhưng mùi vị khó ăn là tội lớn nhất.
Hầu hết các loại hải sản tươi sống đều rất tươi ngon và ngọt, nhưng những bước đơn giản để khử mùi tanh vẫn là điều không thể thiếu.
Không loại bỏ được mùi tanh, thậm chí còn không làm sạch hay rửa dao, có thể trước đây bọn họ nghĩ là ngon. Nhưng sau khi ăn thịt nướng với nhiều hương vị thơm ngon này thì lại cảm thấy mọi thứ mình ăn trước đây đều trở thành rác rưởi không muốn nhớ đến!
Người khổng lồ ở bên cạnh chảy nước miếng như thác đổ, bọn họ đồng loạt dùng ánh mắt vội vàng và háo hức nhìn Phỉ Lạc Ti.
Phỉ Lạc Ti chỉ vào cái hố mới dành cho việc thu tiền. Lúc này đám người khổng lồ như chợt bừng tỉnh, bọn họ đồng loạt mở túi đựng tiền ra rồi đổ vào đó.
Một tay trả tiền, một tay giao hàng. Khi đồng vàng rơi vào chỗ thu tiền, thịt nướng cũng bay lên.
“Rắc, rắc, rắc…”
Người khổng lồ ăn thịt nướng theo nhiều cách khác nhau, như nhét cả con vào miệng rồi bắt đầu nhai từng miếng, hoặc cũng có người ăn hàu sống như ăn hạt dưa, sau đó nhai cả vỏ và thịt với nhau.
Phong cách ăn uống của Hải Tộc thì ưu nhã hơn rất nhiều, nhưng tốc độ lại không hề chậm chút nào.
“Cho ta thêm chín thanh cua khổng lồ nữa!”
Vưu Kim không thích ăn cua. Nơi cô từng sinh sống có một nơi cua thường tụ tập, đây là nguồn thức ăn tiện lợi và dồi dào nhất. Từ khi mới sinh ra cô đã ăn cua, hàng trăm năm nay cô đã ăn rất nhiều cua, ngán đến mức nhìn thấy chúng là cảm thấy buồn nôn.
Bởi vậy nên dù bị mùi hương làm cho mê mẩn, cô cũng chỉ mua một thanh cua.
Những xiên mực nướng và hàu nướng ngon đến mức hận không thể tẩm ướp cả chính mình lên nướng!
Nhưng mỗi người chỉ được mua mười xiên. Nếu là một chủ quán khác thì chắc chắn cô sẽ dùng “đạo lý” của mình để ép người ta phải bán cho mình. Nhưng đối phương lại là một pháp sư có đại quân vong linh siêu đông nên cô chỉ có thể tuân theo quy định của đối phương.
“Rắc, ừm….” Vưu Kim bị mùi thơm làm cho mơ hồ, cô không còn phân biệt được chân cua nướng là món ăn mà cô vô cùng ghét, vậy nên đã cắn một miếng thật to không chút do dự. Theo tiếng vỏ cua cứng vỡ giòn tan, nước sốt ngọt thanh và gia vị bùng nổ như dung nham ùa ra như thác lũ.
Với chân cua nướng thì Phỉ Lạc Ti dùng phương pháp khoét một lỗ nhỏ trên que cua rồi rưới gia vị vào.
Vỏ cua là cái nồi tự nhiên, thịt cua biến cả cái nồi uyên ương. Một bên là nước súp cua ngọt ngọt, một bên là hỗn hợp đậm đà thơm phức của hơn chục loại gia vị. Khi cầm nó lên cắn một miếng, nước từ hai bên sẽ hòa quyện vào nhau, đó là một trải nghiệm kép tạo ra hiệu ứng một cộng một lớn hơn ba.
Cua biển vốn hoạt động rất nhiều dưới vùng biển sâu, sức mạnh phát triển ở chân rất lớn nên thịt cua rất chắc và dai. Khi cắn một miếng chân cua thô to, miệng Vưu Kim không thể nhịn được nữa, cô dùng sức cử động quai hàm, khuôn mặt cô tràn đầy hạnh phúc.
Cô thật là ngu ngốc, ăn cua ngon như vậy sao cô có thể ngán được chứ?! Cho dù ăn thêm ngàn năm, năm ngàn năm hay vạn năm nữa cô cũng sẽ không ngán!
Vưu Kim liếm sạch vỏ cua rồi nhai rôm rốp như ăn bánh quy.
Sau đó cô nhớ ra mình vẫn còn được 9 lượt mua nữa, vậy nên tất nhiên phải chọn phiên bản khổng lồ rồi!
Cua vực thẳm có nhiều đốt chân. Mặc dù có tám chân và hai càng, nhưng một chân của nó dài cả hàng chục mét, chiều dài mỗi đốt khoảng 80 đến 100 cm, chúng được tiến hóa để thích ứng với địa hình phức tạp ở vực thẳm.
Vì vậy, một con cua vực sâu có thể chặt ra được hàng trăm thanh cua.
Thanh cua này là thanh cua thật, không phải thứ được làm từ tinh bột và gia vị.
Phiên bản khổng lồ của “Thanh cua” nói chính xác là móng vuốt của một con cua khổng lồ, là vũ khí và “bàn tay” của cua vực thẳm. Càng cua không dài bằng chân cua, nhưng nó rất thô và to.
Sau khi Vưu Kim rời quê hương, đã mấy thập kỷ rồi cô không ăn cua, nhưng mấy trăm năm qua cua không phải ăn miễn phí! Trứng cua, càng cua và gạch cua được xếp theo thứ tự, ba phần này là những phần ngon nhất của cua!
Ăn sống thôi đã đủ ngon rồi, nhưng càng cua nướng BBQ lại càng ngon hơn nữa!
“Còn có thể làm như vậy được sao?”
Đầu óc của Hải Tộc thường rất sáng suốt thông minh, nhưng khi ngửi phải mùi thịt nướng thì đầu óc choáng váng, chỉ số IQ cũng vứt đi không ít.
Tuy số lượng có hạn nhưng không có nghĩa Hải Tộc không mua được phiên bản khổng lồ!
Dù tiết kiệm được tiền cho người Hải Tộc nhưng vẻ mặt của bọn họ lại đau đớn như vừa bỏ lỡ cả trăm triệu vậy.
“Không cần phải hối hận.” Phỉ Lạc Ti búng ngón tay, một quả cầu nước ấm lơ lửng trước mặt. Sau khi rửa sạch đôi tay dính đầy dầu và gia vị, Phỉ Lạc Ti bình tĩnh tuyên bố:
“Trong tương lai, một con phố chuyên về BBQ sẽ được mở tại nơi này. Các ngươi có biết phố BBQ là gì không? Bắt đầu từ chỗ này và đi tiếp 50.000 mét nữa, nơi đây tổng cộng có một nghìn quán ăn vặt, bán hơn 500 loại đồ ăn.”
Lư Khắc kêu lên đầy kinh ngạc: “Tất cả đều là thịt nướng à?!!!” Lư Khắc mới ăn qua loại mỹ vị mang tên thịt nướng này hét lên hết sức khoa trương.
“Gần như thế.” Ở thế giới Ma Pháp, sản vật phong phú hơn Lam Tinh rất nhiều, đồ nướng có đủ thứ, chỉ một loại thôi cũng có thể tạo ra hơn 5000 món ăn!
Lư Khắc lập tức nói: “Phỉ Lạc Ti Lĩnh chủ, xin hỏi tộc nhân của ta có thể cùng đến làm việc không? Mười ngày, không, năm ngày! Trong năm ngày này chúng ta có thể hoàn thành hết tất cả các công việc ngài yêu cầu.”
Hải Tộc không bị yêu cầu cải tạo lao động nhưng cũng chủ động nộp đơn: “Ta cũng có thể đến hỗ trợ!!!”
Mực nướng, hàu nướng và thanh cua nướng ngon đến mức muốn nuốt luôn cả đầu lưỡi, còn có 497 loại đồ ăn khác nữa – đây, đây… đây đúng là thiên đường!
“Ý chí của Lĩnh chủ đại nhân là niềm tin bất diệt của chúng ta! Chúng ta sẽ làm việc nhiệt tình nhất, để hoàn thành việc xây dựng công trình sớm nhất!!!” Sự thông minh của Hải Tộc lúc này lại thể hiện một sự tương phản rõ ràng.
Một số từ “kỳ quái” mà Phỉ Lạc Ti đã vô tình nói ngày hôm qua, bây giờ được ghi lại và đem ra sử dụng.
Có thêm một đám nhân viên giỏi, nhiệt tình, được trả lương cao, liệu Phỉ Lạc Ti có nên thúc đẩy một chút không? Nếu vậy thì liệu y có còn là con người không?!
“Tốt lắm, mọi người cố gắng làm việc nhé. Chúc các ngươi sớm có thể ăn được 500 món ngon khác nhau.”
Phố ăn vặt sẽ mở cửa, hàng nghìn quán ăn vặt sẽ được mở cửa, nhưng không phải bây giờ.
Hiện tại Phỉ Lạc Ti chỉ có thể tính toán từng bước thực hiện kế hoạch đúng chỗ, kỳ thực y không đủ khả năng nuôi nhiều người như vậy.
Nhưng y không nói dối! Y chỉ dùng một thủ pháp làm mập mờ thời gian mà thôi.
Hơn nữa y cũng không tính là lừa người, xét cho cùng thì “500 loại” được Hải Yêu và Người khổng lồ hiểu không phải là năm trăm loại như thạch, bánh kem, thịt nướng, Lẩu…..
Thay vào đó là mực nướng, bánh gạo nướng và hẹ nướng.
Vì vậy nên có tính “năm trăm loại” đồ ăn cũng không khó.
Cửa hàng điểm tâm hiện đã có 20 mặt hàng phổ biến, hơn nữa, các món mới luôn được bổ sung với tốc độ mỗi ngày một món. Món nào ra cũng đều trở thành món “hot” trong ngày.
Chưa kể trà sữa, trà sữa trân châu, trà sữa dừa trân châu, trà sữa dừa trân châu đậu đỏ, trà sữa trân châu đậu đỏ….. Chỉ cần tùy tiện kết hợp cũng có thể tạo ra hàng trăm món!
Trọng điểm của các gian hàng đồ nướng còn dễ dàng đơn giản hơn!
Sở dĩ vùng biển Hỗn Loạn này được gọi là “Hỗn Loạn” vì mặc dù không thể thống trị tuyệt đối về quân sự đối với những tầng lớp cấp cao, nhưng lý do quan trọng hơn vẫn là nguồn tài nguyên ở đây quá phong phú.
Với lợi thế tuyệt đối, có ba đàn Nhân Ngư đang cố gắng chiếm giữ vùng biển này, còn những chủng tộc khác thì nhiều vô số.
Dường như ở khu vực này ăn thịt các chủng tộc có trí tuệ đã chết là chuyện thường thấy, nhưng Phỉ Lạc Ti không thích hành vi này cho lắm. Loại trừ những chủng tộc có trí tuệ như tiên hải yêu, thiên nga hồ ký sinh….. Vẫn còn rất nhiều ma thú đại dương to lớn và ngon lành để nếm thử.
Việc xây dựng chợ đầu mối hải sản đang tiến triển vững chắc, nhưng trạm giao thông công cộng thì vẫn chưa được thông suốt như mong đợi.
Không phải Hải Tộc bằng mặt không bằng lòng, mà thực tế lại hoàn toàn ngược lại.
Hải Tộc rất nhiệt tình, nghe nói nếu trạm giao thông công cộng đi vào hoạt động thì hàng ngày có thể đi từ nhà tới chợ BBQ nhanh chóng, người Hải Tộc càng thêm điên cuồng.
Lưu Kim Nhân Ngư chính là tộc nhân ngư của Nặc Y, là tộc đầu tiên quy phục Phỉ Lạc Ti, vậy nên một phần dự án xây dựng trạm giao thông công cộng đã rơi vào tay tộc Lưu Kim Nhân Ngư. Trong khoảng thời gian này, tộc đàn nổi bật nhất không ai khác chính là Lưu Kim Nhân Ngư tộc.
Nhân Ngư thường rất thích nổi bật, tuy lần này bọn họ rất thích được nổi bật, nhưng bọn họ cũng cảm nhận được sự bất lợi khi lần đầu “nổi tiếng”.
Trạm giao thông công cộng không phải là xe taxi. Sau khi biết xe buýt (Ma ngư Vân Toa) chỉ dừng ở bến xe theo lộ trình quy định, vô số lễ vật đã chất đầy trên lãnh địa Lưu Kim Nhân Ngư tộc.
Cha của Nặc Y cũng chính là tộc trưởng hiện tại, ông rất bối rối về việc này. Nhân Ngư không thiếu tiền, việc ông có nhận những món quà này hay không cũng không ảnh hưởng gì đến ông, vì vậy ông sẽ không bao giờ làm trái lệnh của Phỉ Lạc Ti vì những thứ râu ria này.
Nhưng người Hải Tộc biết rất rõ tính cách của Nhân Ngư, trong giai đoạn này bọn họ đã ca ngợi Lưu Kim Nhân Ngư lên tận trời xanh, nếu không đồng ý như trong lời nói, vậy sẽ rất mất mặt!
Mà đối với Nhân Ngư thì sĩ diện còn hành hạ hơn cả việc bị rút vảy!
Thế là Nặc Y, người lớn lên đẹp trai nhất và là niềm hy vọng của cả nhà, lại một lần nữa bị đẩy ra trước mặt Phỉ Lạc Ti, mong muốn dùng bộ mặt hiền lành của mình để tìm lối thoát cho Lưu Kim Nhân Ngư.
Phỉ Lạc Ti có ấn tượng rất tốt với Nặc Y, tuy ngày đó không nhận tiền nướng hàu với giá cao ngất ngưởng, nhưng trong đầu y đã đưa Nặc Y vào danh sách thiên sứ của các nhà đầu tư và tài trợ. Nhà đầu tư vừa lắm tiền vừa không đòi hỏi nhiều, quả là không thể tốt hơn.
“Đại khái thì ta hiểu.” Sau khi nghe những trăn trở của hắn ta, Phỉ Lạc Ti sẵn sàng dùng cách sinh động nhất để hắn ta thực sự hiểu được những gì các tuyến xe buýt có thể mang lại cho sự phát triển của vùng biển Hỗn Loạn.
Ma ngư được sắp xếp công việc ở trạm xe dưới nước, vậy nên tất nhiên là Phỉ Lạc Ti muốn tìm thú cưỡi khác phù hợp hơn, thế là y đã thả sủng vật chính của mình ra.
Trường cốt Cự Long cấp 300 là thú cưng đầu tiên của y. Tuy nó tên là “Cự Long” nhưng nó lại là một con Cốt Long.
Hàng vạn bộ xương dường như được kết nối với nhau bằng một cách thần kỳ, nhưng mà, so với những hóa thạch trong bảo tàng thì nhìn nó tràn đầy “sức sống” hơn. Hơi thở lạnh lẽo và chết chóc không ngừng dâng trào, tuyên cáo sự tồn tại của nó.
“Gào…..”
Uy áp từ tiếng rồng gầm khiến Nặc Y gần như ù tai. Dù hắn ta là Nhân Ngư huyền thoại cấp 125, nhưng với khoảng cách chênh lệch tới 175 cấp, hắn ta cảm thấy mình nhỏ bé như một con kiến khi đối mặt với nó.
“Ngoan, lại đây.”
Con Trường cốt Cự Long là sủng vật đầu tiên của Phỉ Lạc Ti, vậy nên y cũng rất “yêu thương” nó.
Tất cả mọi phương diện đều được y tăng cường đến mức tối đa, trang bị của sủng vật cũng đều là trang bị vàng.
Tỷ lệ rơi đồ hiếm (bạo) của trang bị sủng vật thấp hơn nhiều so với trang bị của người chơi. Không những tỷ lệ bạo thấp mà giá cả cũng cao hơn, Phỉ Lạc Ti là một Gan đế nhưng cũng không có nhiều trang bị vàng trong tay.
Việc Trường cốt Cự Long có một cái, điều đó chứng tỏ Phỉ Lạc Ti rất thích nó.
“Phỉ Lạc Ti Lĩnh chủ…..” Nặc Y đang định nhắc nhở y: “Lúc ở bên ngoài đừng tùy tiện chạm vào rồng, nguy hiểm lắm, đặc biệt đừng dùng giọng điệu dỗ dành như dỗ chó con như vậy.”, nhưng thứ hắn ta nhìn thấy lại là, con Cốt Long đầy kiêu ngạo ngoan ngoãn cúi đầu, phát ra tiếng rầm rì tủi thân, còn cọ cọ vào người Phỉ Lạc Ti nữa.
Ở trong game, kích thước thật của Trường Cốt Cự Long chỉ dài năm mét, nhưng ngoài thực tế thì nó lại dài tới hơn năm trăm mét. Hành động nịnh nọt với Phỉ Lạc Ti có giống như cách tương tác trong game không? Tất nhiên là không giống lắm.
Bị một con ma thú cao hơn 500 mét cọ cọ vào người, Phỉ Lạc Ti vẫn bất động, nhưng có lẽ vì nghĩ đến cảm xúc của Nặc Y nên y đã vỗ nhẹ vào xương nó rồi nói: “Tiểu Quai, thu người lại một chút đi.”
Nguy hiểm! Nguy hiểm! Nguy hiểm!!! Sức mạnh tinh thần lực cao của Nhân Ngư liên tục cảnh báo, nhưng Nặc Y sợ quá không thể nhúc nhích được.
May mắn thay, Tiểu Quai chỉ hơi cáu kỉnh một chút vì lâu rồi nó không được thả ra. Phỉ Lạc Ti sẵn lòng vuốt ve dỗ dành nó nên cơn giận cũng nhanh chóng nguôi ngoai, nó biến thành một con rồng dài năm mét rồi vẫy vẫy đuôi.
Bây giờ Phỉ Lạc Ti có thể trèo lên rất dễ dàng.
Tuy Phỉ Lạc Ti có thể bay, nhưng y lại thích sử dụng thú cưỡi hơn, đây là thói quen đã hình thành từ hơn chục năm chơi game.
Cự Long dài hai mét là kích thước phù hợp nhất cho một người cưỡi, còn kích thước năm mét thì phù hợp cho hai người cưỡi, đó là kết quả mới được thử nghiệm gần đây.
“Nặc Y, lên đi.” Bản đồ ba chiều dù chi tiết đến đâu cũng không thể chi tiết bằng cảnh thật. Lợi dụng khả năng bay và tốc độ của Tiểu Quai, Phỉ Lạc Ti đã giải thích cho hắn ta nghe về quy hoạch bản đồ vận hành trạm xe buýt.
Nặc Y: “…” Hắn ta tiến thoái lưỡng nan, đi không được mà không đi cũng không xong.
Nếu hắn ta rời đi, vậy chẳng phải giống như đối nghịch với Phỉ Lạc Ti sao? Nhưng nếu hắn ta không rời đi mà thật sự đi về phía “Tiểu Quai”, thế chẳng phải hắn ta sẽ thật sự bị “Tiểu Quai” xé thành từng mảnh hay sao? !
Cự Long dài năm mét trông giống như một con rồng con, đáng lẽ phải “bỏ túi”, “dễ thương” và “dịu dàng” nhưng Trường Cốt Cự Long trông quá đáng sợ. Mỗi đường nét đều toát lên vẻ lạnh lùng và sức mạnh to lớn, với bộ xương trắng tinh không chút phản quang, đuôi và cánh của nó cũng được bao phủ bởi những chiếc gai xương đen phát ra ánh sáng lạnh lẽo.
Điều quan trọng nhất chính là – nó là một con rồng!
Đôi mắt rồng đỏ thẫm theo thời gian đã biến mất, thay vào đó là hồn hỏa lạnh băng, ngọn lửa hờ hững nhảy múa như không để ý đến điều gì cả.
Xé nát ngươi.
Lời đe dọa đó không thể chuyển tải rõ ràng hơn được nữa.
“Cộp!”
Một đôi bàn tay xương cốt trắng nõn, sạch sẽ nhẹ nhàng gõ lên đầu con rồng: “Tiểu Quai của chúng ta bay rất vững, phải không?”. Với lực đạo đó, nó giống như vuốt ve hơn là vỗ về.
“Tiểu Quai giỏi quá….” Những lời dỗ rồng nói cứng nhắc như khúc gỗ, nghe có phần chiếu lệ.
Nhưng Tiểu Quai trông như vừa ăn được 10.000 Nhân Ngư, nó thực sự thích điều đó, xương đuôi vẫy vẫy lên trời nghe răng rắc.
“Đi nào.”
Lần này, uy áp đáng sợ bao trùm Nặc Y đã tan biến.
Nặc Y: “… ……” Hắn ta sốc đến mức không biết phải phản ứng ra sao.