Niềm Vui Khó Giấu

Ta Cùng Đại Thần Ở Bên Nhau thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thanh Cửu đỉnh quá!” Hỏa Tinh Dã Vương reo lên một tiếng.
[đội ngũ] Thanh Cửu: Thao tác cơ bản thôi, ha ha.
Bạch Diêm Thanh tận dụng triệt để ưu thế của Mị Ảnh, khéo léo luồn lách giữa hai boss. Nhưng bất ngờ, một cơn lốc xoáy dữ dội ập tới. Cậu chưa kịp phản ứng đã bị cuốn bay đi như chiếc lá khô giữa giông tố.
?
[đội ngũ] Thiên Thừa Dĩ Ngung: Xin lỗi, vừa rồi hơi mất tập trung.
??
Phong Minh lao tới với một cú nhảy vọt mạnh mẽ, lợi dụng sơ hở tấn công Mị Ảnh, nhưng lại không hề hay biết, Bạch Diêm Thanh, người vừa giao chiến với nó, giờ đây đang lơ lửng giữa không trung.
Đại thần mà mất tập trung một chút là game lại thú vị ngay.
Chờ chết không phải là phong cách chơi của cậu.
Mị Ảnh bị cuốn vào cơn lốc xoáy, cơ thể như bị đóng băng, máu me đầm đìa. Trong khoảnh khắc sinh tử, cậu chợt nhớ tới một chiêu thức của Mị Ảnh mà mình từng học, chiêu thức ấy có thể làm suy yếu mọi thuộc tính của đối phương trên diện rộng.
Chẳng qua chiêu thức này có thời gian hồi chiêu quá dài và khi sử dụng nó, bản thân cũng sẽ bị suy yếu. Chỉ trong tình huống vô cùng nguy cấp, người ta mới sử dụng chiêu thức này. Vì vậy rất hiếm thấy Mị Ảnh sử dụng nó.
Bạch Diêm Thanh vốn là người có tính tò mò và thích khám phá những điều mới mẻ nên cậu đã kích hoạt chiêu thức này. Ngay lập tức, liên kết xoáy bị phá vỡ, cơn lốc yếu đi trông thấy. Dù phải chịu phản lực, Bạch Diêm Thanh vẫn nhanh chóng xoay người lùi lại, tranh thủ cơ hội thoát thân.
“Ê lão Ngung, mày thấy không? Thanh Cửu làm sao thoát ra được vậy??” Diệp Sanh gần như hét lên.
Diệp Sanh quả thực không thể tin vào mắt mình, bị Phong Minh vây hãm trong lốc xoáy như thế thì làm sao Mị Ảnh thoát ra được?
Trình Ngộ suy đoán rằng Thanh Cửu chắc hẳn đã sử dụng một chiêu thức đặc biệt nào đó để làm suy yếu sức mạnh của cơn lốc xoáy, nhờ đó mà có thể thoát khỏi tâm lốc. Khi thấy Phong Minh điên cuồng đuổi theo Mị Ảnh, khóe miệng Trình Ngộ khẽ cong lên, anh ta đổi mục tiêu, cùng Lôi Thần đi đối phó Hỏa Minh.
Trình Ngộ nhận ra rằng hiểu biết của Thanh Cửu về lớp nhân vật Mị Ảnh sâu rộng hơn rất nhiều so với những gì anh tưởng. Nếu không phải cậu quá am hiểu về lớp nhân vật này, nắm rõ từng chiêu thức của đối thủ, thì đã không thể có phản ứng nhanh chóng như vậy.
Trình Ngộ âm thầm gật đầu, thầm nghĩ trong lòng:
Xem ra lần mất tập trung này… cũng đáng.
Trận chiến vẫn tiếp tục. Dù có vài sự cố nhỏ, nhưng với đội hình mạnh mẽ, cục diện trận đấu không hề bị trì hoãn. Hỏa Minh bị Quỷ Diện và Lôi Thần đánh bại, Băng Minh, Phong Minh lần lượt gục ngã. Cả đội khai rương, hoàn tất nhiệm vụ.
Sau khi trận đấu kết thúc, Diệp Sanh vô cùng tò mò, mặc dù hắn không nghiên cứu sâu về lớp nhân vật Mị Ảnh nhưng cũng biết đôi chút. Thế mà hôm nay, những gì mà Thanh Cửu thể hiện đã vượt ngoài sức tưởng tượng của hắn về lớp nhân vật này.
Việc Mị Ảnh có thể thoát ra khỏi tâm lốc dữ dội như vậy quả thực là khó tin.
[đội ngũ] Ám Dạ: Thanh Cửu, Thanh Cửu, xin mạn phép hỏi cậu một chút, làm sao cậu có thể thoát được khỏi cái lốc xoáy kinh khủng đó vậy? Chiêu thức của cậu đỉnh thật!
[đội ngũ] Ám Dạ: Cậu làm thế nào vậy, thật sự tò mò quá~~
[đội ngũ] Hỏa Tinh Dã Vương: Đúng rồi, lúc đó bọn tôi cứ tưởng cậu tèo rồi. Vậy mà vẫn trụ được, ngầu thật đấy.
[đội ngũ] Thanh Cửu: Mị Ảnh có một chiêu thức suy yếu liên kết, tôi dùng nó để làm yếu cơn lốc, sau đó lợi dụng sơ hở để đổi vị trí, đẩy phần gió mạnh cho Bảy Cẩm Diêm La chịu thay, rồi mình chuồn thôi ha ha.
[đội ngũ] Luyến Ái Não Vô Đê Bảo: Mị Ảnh còn có chiêu thức này sao? Tôi chưa từng nghe qua, Thanh Cửu cậu lợi hại thật đấy.
[đội ngũ] Thanh Cửu: Thực ra tôi không sử dụng chiêu thức này thường xuyên lắm, chỉ là may mắn thôi mà!!
[đội ngũ] Hỏa Tinh Dã Vương: Đừng khiêm tốn! Trong tình huống đó mà vẫn bình tĩnh xử lý, không phải ai cũng làm được đâu.
[đội ngũ] Thiên Thừa Dĩ Ngung: Quả thật ấn tượng, Mị Ảnh lợi hại đấy.
Gò má Bạch Diêm Thanh ửng đỏ, đôi mắt khẽ đảo, có chút không tự nhiên. Đại thần đang khen mình sao!!
Giỏi quá đi!!
Giữa trưa, Kỷ Minh Huy và Lý Sâm từ bên ngoài trở về, vừa bước chân vào cửa đã nghe thấy tiếng hát vô cùng vui vẻ của Bạch Diêm Thanh. Thậm chí khi thấy họ về, cậu còn rạng rỡ ra đón!
“Việc ở câu lạc bộ thế nào rồi? Nghỉ ngơi chút đi, có muốn uống nước không, để tao rót cho.”
Hỏi xong cũng không chờ đáp lại, nhanh chóng cầm cốc đi rót nước.
Hai người vừa trở về đã được đối xử như khách quý khiến họ không khỏi bất ngờ, bốn mắt nhìn nhau, vội vàng hoang mang nghĩ lại, không biết có phải mình đã làm gì sai khiến Bạch Diêm Thanh giận dữ hay không.
Nhận lấy cốc nước, cả hai đều cúi đầu nhìn xuống, ánh mắt chạm nhau thoáng chốc, ngầm hỏi: Có chuyện gì không ổn sao?
Kỷ Minh Huy mở lời: “Diêm Thanh Nhi... hôm nay mày có chuyện gì mà vui thế?”
“Hả? Có sao? Đâu có đâu, hôm nay cũng như bình thường thôi mà.” Bạch Diêm Thanh nhấp môi đáp lại, ý cười trên khóe môi không thể che giấu.
Lý Sâm trợn trắng mắt: “Vậy mày cười cái gì, từ lúc bọn tao về tới giờ, miệng mày cứ toe toét mãi.”
“Hả? Thật vậy sao?” Bạch Diêm Thanh sờ sờ khóe môi: “Haha, tao thể hiện rõ ràng vậy sao?”
Kỷ Minh Huy: “...”
Bây giờ mới thấy, hình như cậu ta không ổn rồi.
Lý Sâm vốn là người tương đối tinh ý, nay thấy Bạch Diêm Thanh cười tươi như hoa, đôi mắt long lanh như hồ nước mùa xuân, rõ ràng đây là dáng vẻ của người đang yêu.
Cậu ta liếc nhìn cậu vài lần, đôi mắt hơi nheo lại, rồi buông ra một câu chắc nịch: “Mày yêu đương rồi à?”
“...” Bạch Diêm Thanh giật mình làm rơi nắp Coca, vẻ mặt khiếp sợ: “Sao có thể chứ?”
“Thật sự mày không có yêu đương à?”
“Thật sự không có!” Bạch Diêm Thanh không nghĩ tới Lý Sâm sẽ nghĩ tới chuyện đó, cậu kinh ngạc tới mức nhảy dựng: “Mày đừng có đoán mò nữa chứ, chỉ là tao gặp chuyện vui thôi.”
“Thật không?”
“Thật...”
Lý Sâm hoài nghi nhìn chằm chằm vào mắt cậu, vận đào hoa rạng rỡ khắp mặt, lẽ nào không phải đang yêu đương?
Lý Sâm vẫn còn chút nghi ngờ, vội hỏi: “Vậy rốt cuộc mày đang vui vẻ chuyện gì, có chuyện gì vui phải chia sẻ chứ, một mình vui không bằng cả nhóm cùng vui đâu.”
“Hứ, nói ra bọn mày cũng không hiểu, dù sao cũng là một chuyện vui ha ha.”
Đương nhiên là được khen.
Được Đại thần khen, ha ha.
Nhưng chuyện này nói ra có điểm kỳ quái, vẫn là nên giữ trong lòng thôi.
“Hai đứa mày ăn cơm chưa đấy?” Bạch Diêm Thanh lấy điện thoại ra hỏi, hai người lắc đầu.
“Vậy muốn ăn gì, tao mời.”
Tự nhiên chuyển đề tài?
Lý Sâm lòng đầy tò mò, đôi mắt như lửa đốt liếc qua Kỷ Minh Huy, chắc chắn thằng này có điều gì đó mờ ám.
Kỷ Minh Huy gật đầu nhẹ tỏ vẻ tán thành, hắn cũng cảm thấy Bạch Diêm Thanh có điểm gì đó là lạ.
“Thật sự là có chuyện mà.”
“Có cái quái gì?” Bạch Diêm Thanh ngẩng đầu lên, nhìn Lý Sâm bằng ánh mắt khó hiểu: “Tao có vấn đề gì đâu, mày đừng có mà nói linh tinh.”
“Vậy...” Lý Sâm quan sát khuôn mặt cậu “Mặt mày đào hoa, tâm tình rộn ràng, liệu có phải lòng cũng đang rung động không?”
“Còn giấu giấu giếm giếm nữa chứ.” Kỷ Minh Huy bồi thêm.
Bạch Diêm Thanh thật cạn lời với hai đứa này.
“Tao không có.”
Nếu có thì Đại thần đâu phải là mục tiêu mà cậu có thể mơ ước.
Nhưng hai người đối diện lại không tin.
Bạch Diêm Thanh nhún vai, nói thẳng là vì chơi game nên thấy thư giãn, chứ không có chuyện gì mờ ám đâu.