Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ
Sức Mạnh Của Hoa Ngọc
Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, khi Thẩm Nam Châu tỉnh dậy, Hoa Ngọc đã không còn trong phòng. Nàng gọi mấy tiếng nhưng chẳng nghe thấy hồi đáp. Vốn dĩ, nàng định cùng Hoa Ngọc đi giao hàng, rồi tiện thể về làm đất. Thế mà giờ đây chẳng thấy bóng dáng Hoa Ngọc đâu.
Không có Hoa Ngọc, một mình nàng không thể điều khiển xe lừa, mà số hàng hóa kia cũng quá nặng, nàng không đủ sức tự mình bốc dỡ. Vì vậy, nàng đành chuẩn bị bữa sáng và chờ Hoa Ngọc trở về.
Thẩm Nam Châu rửa mặt xong xuôi, liền thả gà ra vườn rồi nhặt một quả trứng. Nàng vào kho lấy thêm vài bó lá khoai lang đỏ và lá củ cải, đặt cạnh nhà kho nhỏ, định bụng sau khi nấu xong bữa sáng sẽ dùng chúng để nấu cám cho heo.
Trở lại bếp, nàng bắt đầu nấu cháo. Giờ đây, trong nhà đã có đủ lương thực, không còn phải như trước kia, trộn thêm rau dại vào để lấp đầy bụng và tiết kiệm gạo nữa.
Thẩm Nam Châu chưa từng nấu cháo cải trắng bao giờ, nhưng nghĩ bụng nếu rau dại còn có thể nấu cháo thì cải trắng chắc chắn cũng được. Khi cháo sôi, nàng băm nhỏ cải trắng, cho vào nồi, khuấy nhẹ rồi nêm thêm chút muối cho vừa miệng.
Lọ mỡ heo trong nhà đã gần hết. Thẩm Nam Châu đổ vào chút dầu hạt cải đã mua từ trước. Vừa lúc ấy, Hoa Ngọc bước từ ngoài sân vào, nàng liền gọi: "Hoa ca ca, lát nữa lên trấn huynh nhớ nhắc ta mua thêm mỡ heo nhé, trong nhà sắp hết rồi."
Bước chân bên ngoài khựng lại một lát, rồi giọng Hoa Ngọc vang lên: "Hàng hôm nay đã giao xong rồi."
Nghe Hoa Ngọc nói vậy, Thẩm Nam Châu mới sực nhớ ra tối qua lúc ăn cơm, nàng có nhắc đến chuyện hôm nay sẽ đi làm đất. Không ngờ Hoa Ngọc lại để tâm, trời còn chưa sáng đã dậy đi giao hàng rồi.
Thường ngày, chìa khóa nhà của Thẩm lão thái gia vẫn treo cạnh cửa, và Hoa Ngọc biết rõ chỗ đó.
"Hoa ca ca, chắc huynh dậy sớm lắm. Hay là huynh về nghỉ thêm một lát đi, chuyện làm đất để mai làm cũng được."
Giọng nói trầm nhẹ của Hoa Ngọc theo gió vọng vào: "Không cần đâu."
Thẩm Nam Châu bĩu môi, không để ý đến huynh ấy nữa, tập trung vào việc chuẩn bị bữa sáng của mình.
Mấy hôm trước, số trứng gà nhặt được đã ăn hết, quả trứng sáng nay nhặt vẫn còn mới. Thẩm Nam Châu đập trứng gà vào nồi, khuấy đều cùng với cháo.
Đợi cháo nấu xong, Thẩm Nam Châu ra sân thì không thấy Hoa Ngọc đâu. Nàng nhìn ra ngoài, thấy Hoa Ngọc đang băm cỏ cạnh chuồng heo bên nhà kho nhỏ, dưới chiếc nồi lớn bên cạnh lửa đang cháy bập bùng.
Trong lòng Thẩm Nam Châu bất giác dâng lên một cảm giác ấm áp. Hoa Ngọc không phải là người không biết chăm sóc, cũng không phải là không biết làm việc, mà chỉ là chưa có ai dạy huynh ấy thôi. Hoa Ngọc đã nhìn Thẩm Nam Châu nấu cơm cho heo hai lần, giờ cũng biết cách làm rồi.
Thấy Thẩm Nam Châu bận rộn nấu bữa sáng, huynh ấy rảnh rỗi không có việc gì, cũng tự tìm việc để làm.
Khi nước trong nồi sôi, Hoa Ngọc đứng lên, lấy từ trong bao ra hai chén bột bắp rồi rắc vào nước sôi, dùng muỗng gỗ lớn khuấy vài cái. Chờ bột bắp nấu đặc lại, huynh ấy đổ phần cỏ heo vừa băm vào, khuấy đều.
Khi lửa đã cháy hết, cơm cho heo cũng gần như hoàn thành.
Đứng bên nồi lớn khuấy cơm, Hoa Ngọc cảm nhận được một ánh mắt ấm áp đang dõi theo mình. Quay lại nhìn, thấy tiểu ngốc tử kia đang đứng ở cửa, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào huynh ấy.
Rõ ràng biết người này chẳng ngốc chút nào, nhưng Hoa Ngọc vẫn không nhịn được mà gọi nàng là "tiểu ngốc tử."
Hòa Ngọc rất ít khi bị ai đó nhìn chằm chằm ngơ ngác như vậy. Thấy cơm cho heo đã nấu xong, huynh ấy buông muỗng gỗ trong tay, đi ra khỏi lều và tiến về phía Thẩm Nam Châu, nhẹ vỗ vai nàng, rồi bước vào trong sân.
Lúc này, Thẩm Nam Châu mới thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình, vội vàng đi theo sau Hoa Ngọc.
"Hoa ca ca, cháo xong rồi."
"Ừm." Như thường lệ, chỉ là một tiếng đáp ngắn gọn.
Rõ ràng cũng chỉ là mấy món ăn đơn giản, nhưng tiểu ngốc tử này lại có thể làm ra những hương vị thật khác biệt. Hoa Ngọc ngồi xuống bên cạnh bàn, cúi đầu, từng muỗng một thưởng thức cháo gạo trắng trộn cùng cải trắng và trứng.
Vẫn ngon như mọi khi, Hoa Ngọc cảm thấy nếu cứ tiếp tục thế này, dạ dày và khẩu vị của mình đều sẽ bị tiểu nhân nhi trước mắt này nuông chiều mất.
"Ngày mai ngoài việc mua mỡ heo, ta muốn mua thêm vài quả trứng vịt Bắc Thảo. Trứng vịt Bắc Thảo nấu cùng chút thịt nạc, có chút hoài niệm về nó." Thẩm Nam Châu hồi tưởng lại món cháo trứng vịt Bắc Thảo thịt nạc mà mình thích nhất khi còn ở hiện đại, không khỏi cảm thấy nhớ nhung.
"Trứng vịt Bắc Thảo?"
Thẩm Nam Châu nghe đối phương hỏi với vẻ ngạc nhiên, lúc này mới chợt nhận ra có lẽ thời đại này chưa ai biết làm trứng vịt Bắc Thảo. Vừa ăn cháo, nàng vừa mơ hồ giải thích: "Là dùng trứng vịt ngâm để làm ra một loại trứng có mùi hơi nồng."
"Trứng đã có mùi nồng như thế, sao lại muốn ăn?" Hoa Ngọc hiếm khi bày ra vẻ mặt thắc mắc đến cùng như vậy.
"Cái mùi nồng này không phải kiểu khó chịu, mà là một hương vị rất đặc biệt, giống như thịt khô được ướp, trên bề mặt có một lớp mốc nhưng vẫn ăn được. Huynh biết đậu hũ thối chứ?"
"Không biết." Hoa Ngọc lắc đầu.
Thẩm Nam Châu không rõ là thời đại này không có mấy món này hay chỉ là Hoa Ngọc chưa từng ăn qua. Nàng cảm thấy Hoa Ngọc không hề kén ăn, ngay cả cháo rau dại mà cũng ăn ngon lành. Thảo luận về món ngon với huynh ấy có lẽ sẽ làm phí hoài đi giá trị của món ăn.
"Ta biết làm rất nhiều món ngon. Sau này có thời gian, ta sẽ làm cho huynh thử."
Món ngon là loại đồ ăn mà một khi đã được nếm thử, ai còn muốn nuốt những thứ có mùi vị kỳ quái trước kia nữa? Hoa Ngọc gật đầu, tuy vẻ mặt vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng đã có chút mong đợi.
Sau bữa sáng, khi trời đã sáng rõ, hai người cùng mang xẻng ra cửa. Lúc đến chuồng heo, Thẩm Nam Châu định đi múc cơm cho heo thì Hoa Ngọc đã bước chân dài tiến lên trước, lấy thùng gỗ và gáo, múc một nửa cơm heo vào thùng rồi mang đổ vào máng heo ở chuồng bên cạnh.
Người này làm những việc nặng nhọc một cách dễ dàng và tự nhiên đến nỗi khiến Thẩm Nam Châu phải tự hỏi liệu Hoa Ngọc mà nàng gặp lần đầu tiên có phải là cùng một người với Hoa Ngọc bây giờ không, hay cả hai đều đã thay đổi tâm tính.
Hiện tại, Hoa Ngọc vẫn mang dáng vẻ thanh tao, nhưng trông gần gũi hơn và không còn quá lạnh lùng. Dù vẫn ít nói, nhưng với Thẩm Nam Châu, đây đã là một sự thay đổi lớn.
Dù sao thì đây cũng là một hướng đi tích cực, Thẩm Nam Châu cảm thấy vui mừng.
Hệ thống dự báo đêm mai sẽ có mưa, vì thế hôm nay cần tranh thủ thời tiết tốt để làm xong công việc. Hai con dê giờ đã quen quanh quẩn trong khu vực này, nên Thẩm Nam Châu cũng không cần dùng dây thừng buộc chúng lại nữa.
Con lừa con mới đến đã được Thẩm Nam Châu chăm sóc kỹ lưỡng, mỗi ngày đều cho ăn lá tươi trong không gian, nên nó rất quấn quýt nàng, vừa mở cửa ra đã lập tức theo sau nàng, hướng về phía cánh đồng.
Thẩm Nam Châu dẫn hai con dê và con lừa đến khu đất gần chân núi, để chúng tự do gặm cỏ.
Hai người cầm xẻng bắt đầu xới đất. Đại Hôi, không có việc gì làm, đi loanh quanh đuổi theo hai con gà mái già. Bị Hoa Ngọc quát, nó xám xịt bỏ chạy ra ngoài.
Ở hiện đại, Thẩm Nam Châu là một người chịu khó và chăm chỉ. Những công việc vất vả hay tăng ca đến tận 11 giờ đêm đối với nàng cũng là chuyện bình thường, vì thế mà tuổi còn trẻ đã đạt được vị trí cao như vậy.
Nhưng đến thời đại này, thân thể tiểu ngốc tử lại yếu ớt, như thể chỉ cần cơn gió mạnh thổi qua cũng có thể ngã. Dù Thẩm Nam Châu đã cố gắng điều dưỡng, nhưng không thể cải thiện sức khỏe nhanh chóng trong thời gian ngắn.
Vừa mới xới được nửa mảnh đất, Thẩm Nam Châu đã mệt không chịu nổi, tay bắt đầu phồng rộp. Lúc này mặt trời cũng đã lên cao, thời tiết dần trở nên oi bức. Thân thể yếu ớt của nàng dễ đổ mồ hôi, chỉ một lát mà tóc mái trên trán đã ướt đẫm, mồ hôi như hạt đậu chảy xuống khuôn mặt đỏ bừng, để lại từng dòng trên làn da trắng nõn.
Hoa Ngọc liếc nhìn Thẩm Nam Châu một cái, nói: "Mệt thì mau nghỉ ngơi đi, cứ cố sức mà làm thế này cũng chẳng được bao nhiêu."
Lời này nghe có vẻ khinh bỉ, nhưng Thẩm Nam Châu biết đó là cách Hoa Ngọc thể hiện sự quan tâm. Nàng xắn tay áo, lau mồ hôi trên cổ, rồi vác xẻng đến dưới gốc cây lớn, ngồi phịch xuống.
Vừa mới bị Hoa Ngọc quát nạt, Đại Hôi lật đật chạy đến, đuôi vẫy rối rít, cọ cọ vào cánh tay Thẩm Nam Châu, như muốn nàng xoa đầu nó. Nhưng lúc này Thẩm Nam Châu đã mệt đến nỗi cánh tay không nhấc lên nổi, chỉ đưa tay ra gãi qua loa đầu đại cẩu.
Đại Hôi tỏ vẻ không hài lòng, vẫn cứ cọ vào người nàng, đôi mắt như muốn nói "chưa đủ, chưa đủ đâu". Đại Hôi muốn được gãi nhiều hơn.
Đúng lúc này, từ phía sau vang lên tiếng của Hoa Ngọc: "Đại Hôi, chạy về nhà đi, đừng ở đây làm vướng."
Đại Hôi sợ đến mức run cả người, lập tức quay lưng chạy đi, nhưng bước nào bước nấy vẫn lưu luyến nhìn lại Thẩm Nam Châu, ánh mắt không muốn rời xa.
Thẩm Nam Châu cười: "Huynh hung dữ với nó làm gì, nó chỉ là một cẩu nhi* thôi mà."
*cẩu nhi: chó con
Thẩm Nam Châu vừa nói vừa giơ tay gọi tên Đại Hôi. Vừa nghe thấy, con chó vui mừng khôn xiết, lập tức lao đến, hướng thẳng vào lòng nàng mà nhảy tới.
Thẩm Nam Châu bị sự nhiệt tình của nó làm cho hoảng sợ, đang định tránh ra thì bất ngờ thấy nó đang lao về phía nàng bỗng dưng bị nhấc bổng lên giữa không trung. Ngước lên, nàng thấy Hoa Ngọc đang nắm cổ Đại Hôi.
Con chó nặng 5-6 chục cân bị Hoa Ngọc nhấc lên chỉ bằng một tay, khiến Thẩm Nam Châu tròn mắt kinh ngạc. Nàng không ngờ sức cánh tay của Hoa Ngọc lại tốt đến vậy, quả thật khiến người ta ngưỡng mộ.
Hoa Ngọc nhấc Đại Hôi lên, nhẹ nhàng vỗ đầu nó, nói: "Làm càn quá."
Đại Hôi dường như nhận ra chủ nhân không thực sự giận, liền quay đầu nhìn Hoa Ngọc với vẻ ngây thơ, nhưng ngay sau đó bị thả xuống đất.
Nó tỏ vẻ ấm ức, đầu cọ cọ vào lòng của cô chủ Thẩm Nam Châu như tìm kiếm sự an ủi. Thẩm Nam Châu thấy vậy bật cười, đúng là "chó tinh" có khác, nàng ôm đầu Đại Hôi, vỗ về an ủi vài câu.
Hoa Ngọc sức lực lớn, động tác cũng nhanh nhẹn, rất nhanh đã xới xong một mảnh đất. Huynh ấy quay lại phần đất mà Thẩm Nam Châu vừa mới xới, tiếp tục hoàn thành phần còn lại.
Khi mọi việc xong xuôi thì cũng đã đến giữa trưa. Thẩm Nam Châu ngồi dưới gốc cây nhìn Hoa Ngọc xới đất hơn một tiếng, mãi đến khi bụng réo lên thì mới nhớ ra cần phải về nấu cơm. Lúc này, mặt trời đã lên đến đỉnh, Thẩm Nam Châu vội bảo Hoa Ngọc về nhà trước, đợi đến chiều khi mặt trời lặn, trời dịu mát hơn, hai người sẽ quay lại hoàn thành phần đất còn lại.
Hoa Ngọc cũng không có ý định xới hết đất ngay lập tức. Huynh ấy thu xẻng, đặt lên vai, đi theo Thẩm Nam Châu trở về nhà.
Thẩm Nam Châu nghỉ ngơi đủ trên đường về, đến nơi liền bắt đầu chuẩn bị bữa trưa.
Tác giả có lời muốn nói:
Thẩm Nam Châu: Hoa ca ca, huynh lại có thể một tay nhấc bổng một con chó lớn, tay huynh thật khỏe, thật là lợi hại!
Hoa Ngọc: Ừ, nàng thích sao?
Thẩm Nam Châu: Hừ, lại tưởng kịch bản ta lái xe loạn rồi.
Hoa Ngọc: Ai, không biết nàng nói gì, nhưng mà cảm giác gần đây làm việc nhà nông nhiều, trên ngón tay cũng càng ngày càng có nhiều kén hơn.
Thẩm Nam Châu: ....