Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Ai Mới Là Ai?
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quyển 1: Người trong kịch
Trans + Edit: Sếu Quay Đầu Là Lá Cải, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
--------------------
"Ta... là ai?"
Đùng đoàng--
Một tia chớp tái nhợt xé toạc màn đêm, xuyên qua những đám mây đen kịt như mực.
Mưa trút xuống dữ dội, cơn giông như sự thịnh nộ của thần linh dội thẳng xuống nền đất lầy lội. Trong những vũng nước đọng, từng lớp sóng gợn lăn tăn, phản chiếu một bóng người đỏ tươi, đang tan tác và vụn vỡ.
Đó là một thiếu niên khoác trên mình bộ áo diễn màu đỏ, bước đi lảo đảo trên nền đất lầy lội như một kẻ say. Ống tay áo rộng thùng thình tung bay trong cơn cuồng phong, bùn đất bám trên lớp vải đã được nước mưa gột rửa, để lộ màu đỏ tươi như máu, chói mắt giữa màn đêm tăm tối.
"Đừng cãi nữa... đừng cãi nữa!"
"Im miệng hết cho ta!"
"Ta sắp nhớ ra rồi... sắp rồi... sắp nhớ ra rồi!"
"Ta có một cái tên... một cái tên thuộc về chính ta!"
Mái tóc đen ướt sũng của thiếu niên rủ xuống che ngang chân mày, đồng tử trong đôi mắt phủ đầy sự mơ màng. Cậu khó nhọc lê từng bước chân về phía trước, hai tay ôm chặt lấy đầu, tựa như đang đấu tranh để nhớ lại điều gì đó.
Tiếng gào thét của cậu vang vọng trên con phố vắng người, nhưng chưa kịp truyền đi quá xa đã bị màn mưa vô tận nuốt chửng.
Tõm--
Trong màn đêm u tối, cơ thể cậu bị vấp phải một hòn đá gồ ghề, ngã mạnh xuống đất!
Một dòng máu đỏ tươi chảy dài từ trán thiếu niên. Cậu ngơ ngác nằm sấp trên nền đất, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, trong đồng tử đục ngầu chợt lóe lên một tia sáng mỏng manh.
"Trần Linh..."
Một cái tên chợt lóe lên trong tâm trí cậu.
Khoảnh khắc cậu thốt ra hai chữ đó, một mảnh ký ức vỡ vụn chợt trôi ra từ những lời thì thầm vô tận đang bao vây tâm trí cậu, rồi hòa vào thân xác yếu ớt này.
"Đây là gì vậy... xuyên không sao?"
Trần Linh nhíu chặt chân mày, không ngừng tiếp nhận những ký ức của thân thể này. Đầu cậu đau nhức như muốn xé toạc.
Cậu tên là Trần Linh, 28 tuổi, là một thực tập sinh biên đạo của một nhà hát tại Kinh Thành. Ngày hôm ấy, sau khi buổi biểu diễn kết thúc, cậu đứng một mình trên sân khấu để sắp xếp vị trí di chuyển của diễn viên. Đúng lúc đó, một trận động đất dữ dội ập tới, cậu cảm thấy đỉnh đầu đau nhói, rồi hoàn toàn mất đi ý thức.
Bây giờ nghĩ kỹ lại, khả năng cao cậu đã chết do bị chiếc đèn sân khấu rơi xuống đập trúng...
Ngay lúc này, Trần Linh cũng đang dần dần tiếp nhận ký ức của cơ thể này. Điều khiến cậu kinh ngạc là chủ nhân của thân thể này cũng tên là Trần Linh, nhưng nhận thức cơ bản về thế giới của hai người lại hoàn toàn khác biệt. Những mảnh ký ức vụn vỡ va chạm kịch liệt với nhau, khiến Trần Linh cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung.
Cậu không ngừng hít thở sâu, vật lộn bò dậy khỏi nền đất. Chiếc áo kinh kịch trên người đã lấm lem vết bẩn chỗ đen chỗ đỏ, trông vô cùng nhếch nhác.
Không hiểu sao, cơ thể cậu lại nặng nề vô cùng, giống như vừa thức đêm liên tục 4-5 ngày để soạn kịch bản, kiệt quệ đến mức không còn chút sức lực nào...
"Về nhà trước đã..."
Cơ thể mệt mỏi cùng những suy nghĩ hỗn loạn khiến cậu dường như không thể suy nghĩ nổi, chỉ có thể dựa vào bản năng của thân thể này mà đi về phía "nhà".
Tuy không biết bản thân đến đây bằng cách nào, nhưng trong ký ức vốn có của chủ nhân thân thể này, cậu ấy mỗi ngày sau khi chăm sóc em trai ở phòng khám xong đều đi qua con đường này, từ đây về nhà. Bình thường quãng đường này cũng sẽ mất khoảng 2-3 phút.
Nhưng đối với cậu lúc này, đoạn đường phía trước lại như dài vô tận.
Nước mưa mang theo cơn lạnh thấu xương tràn khắp cơ thể Trần Linh. Toàn thân cậu run rẩy không kiểm soát, cố gượng chịu đựng cái lạnh và sự mệt mỏi mà bước đi trong cơn mưa suốt 10 phút. Cuối cùng, cậu cũng đến được cánh cửa nhà quen thuộc trong ký ức.
Trần Linh mò mẫm trong túi một lúc, phát hiện trên người không có chìa khóa. Thế là cậu thuần thục thò tay xuống đáy hộp đựng báo bên cạnh cửa, lấy ra chiếc chìa khóa dự phòng rồi mở cửa.
Két--
Ánh đèn ấm áp từ bên trong nhà rọi ra, xua đi một góc màn đêm mưa gió, đồng thời chiếu sáng gương mặt tái nhợt của Trần Linh. Khoảnh khắc nhìn thấy ánh sáng đó, dây thần kinh đang căng thẳng của cậu tự nhiên được thả lỏng. Cái lạnh và mệt mỏi trên người dường như cũng bị ánh đèn này xua tan đi ít nhiều. Cậu bước vào nhà, chỉ thấy hai bóng người đang ngồi đối diện trên bàn ăn, viền mắt đỏ hoe, như thể vừa mới khóc một trận.
Nghe thấy tiếng mở cửa, hai người họ liền sững sờ, đồng loạt quay đầu nhìn lại.
"Ba... mẹ... con về rồi."
Trần Linh với đầu óc đang nặng trĩu, theo thói quen định cúi xuống tháo giày ra, nhưng chợt nhận ra bản thân vốn đang đi chân trần. Lúc này, lòng bàn chân và kẽ ngón chân dường như đã bị bùn đất lấp đầy, in lại hai dấu chân đen sì trên sàn nhà.
Lúc này, hai bóng người đang ngồi bên bàn ăn, nhìn thấy Trần Linh trong bộ áo đỏ bước vào cửa, đồng tử co rút kịch liệt!
"Con... con..."
Yết hầu người đàn ông giật giật, há hốc miệng thật to, như thể vừa nhìn thấy ma.
"Mẹ... ở nhà còn nước không? Con khát quá."
Sau khi trở về nhà, tinh thần Trần Linh hoàn toàn thả lỏng. Ý thức của cậu đã ở bờ vực sụp đổ, cậu vừa đi vừa lẩm bẩm vài câu, loạng choạng bước vào bếp, ôm lấy bình nước trên cây nước nóng lạnh mà tu ừng ực.
Ục, ục, ục....
Trong bếp, bóng dáng áo đỏ ấy giống như một con thú hoang, tham lam nuốt chửng từng dòng nước. Những giọt nước chảy xuống từ khóe miệng, tí tách rơi xuống nền nhà, tụ lại thành một vũng nhỏ, phản chiếu hai gương mặt tái nhợt, hoảng hốt đến cực điểm trong phòng khách.
"A... A Linh?"
Người phụ nữ run rẩy cố lấy hết can đảm, cất giọng hỏi:
"Con... con về bằng cách nào vậy?"
Trần Linh ôm lấy bình nước, uống điên cuồng như chẳng hề nghe thấy tiếng người phụ nữ ấy nói. Rồi dường như cảm thấy uống như vậy quá chậm, cậu dứt khoát nhét luôn vòi nước to bằng nắm tay vào miệng, một phát cắn vỡ nó! Nhựa tổng hợp vỡ vụn giữa hàm răng, dòng nước ào ạt tuôn trào vào miệng cậu, sảng khoái đến cực điểm!
"Con đi bộ về chứ sao."
Một giọng nói vang lên từ phía sau Trần Linh.
Đúng vậy... từ phía sau.
Trần Linh lúc này vẫn đang đắm chìm trong cơn khát điên cuồng, nhưng giọng nói của cậu lại vang lên rõ ràng trong tai hai người kia. Cứ như thể trong khoảng không vô hình phía sau cậu còn có một Trần Linh khác cũng mặc áo đỏ, dang tay ra mà thản nhiên trả lời.
"Trời mưa to quá, con hình như bị lạc đường."
"Hình như trên đường còn vấp ngã mấy lần, giày cũng chẳng thấy đâu nữa..."
"Mẹ, con làm bẩn sàn nhà rồi. Nếu không gấp thì để sáng mai con dậy lau cho... Giờ con buồn ngủ quá rồi."
Nhìn cảnh tượng quỷ dị lạnh sống lưng trước mắt, hai người trong phòng khách chỉ cảm thấy gáy lạnh buốt, da đầu tê dại. Ngọn lửa nhỏ trong đèn dầu chập chờn không ngừng, như thể có một bàn tay vô hình đang trêu đùa với tim đèn. Mặt bọn họ tái nhợt, cứng đờ đứng tại chỗ, không dám nhúc nhích.
Cuối cùng, bình nước cũng cạn sạch. Trần Linh vừa lau miệng, vừa đặt chiếc bình rỗng xuống. Sau đó cậu quay người, từng bước đi in dấu chân đen trên nền nhà, loạng choạng đi về phòng ngủ.
"Ba, mẹ... hai người cũng ngủ sớm đi, ngủ ngon."
Cậu lẩm bẩm nói một câu, rồi thuận tay đóng cửa phòng. Ngay sau đó là tiếng một vật nặng nề đổ ập xuống giường.
Phòng khách rơi vào tĩnh lặng.
Không biết qua bao lâu, hai bóng người cứng đờ như tượng mới từ từ quay đầu, nhìn nhau với ánh mắt đầy hoảng loạn. Ngọn lửa đèn dầu ngừng chập chờn, ánh sáng yếu ớt của nó cố gắng chiếu sáng căn phòng khách tối tăm. Họ run rẩy ngồi trên ghế, gương mặt không còn chút máu nào.
"Nó... về rồi."
Người đàn ông khàn giọng nói. "Chuyện này... sao có thể..."
"Nếu nó thực sự là A Linh..."
"Vậy thì... người mà chúng ta giết đêm qua... là ai?"