Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 103: Gà Thịt
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Bọn chúng là ai?"
"Ở nhà máy, có rất nhiều lũ quái vật như vậy!" Triệu Ất như sực nhớ ra điều gì đó, đôi mắt ánh lên vẻ kinh hoàng. "Tôi... Tôi vốn dĩ chỉ muốn đến nhà máy phá phách một chút, thấy cửa sắt không đóng nên tôi vào trong luôn... Kết quả chỉ thấy một con rết lớn nằm trên đống máy móc, dài đến mấy chục mét! Cả thân nó đen thui như một cái bóng."
Nghe đến đây, Trần Linh thấy lòng nặng trĩu. Chẳng trách cậu đi tuần cả con phố đều không phát hiện ra điều gì bất thường, hóa ra thứ này lại ẩn mình trong khu nhà máy... Hôm qua cậu mới từ nhà máy trở về nên không có ý định tuần tra lại ở đó, có lẽ lũ quái vật này đã xuất hiện sau khi cậu rời đi.
"Sau đó thì sao?"
"Tôi bị dọa đến chết khiếp chứ sao." Triệu Ất nuốt khan. "Lúc đó đầu óc tôi trống rỗng, lập tức bỏ chạy, rồi có một đàn rết nhỏ nở ra từ những thứ giống như quả trứng đuổi theo tôi. Tôi nào dám ngoảnh lại nhìn, chỉ biết cắm đầu mà chạy thục mạng. Người đầu tiên tôi nghĩ đến là cậu, nên tôi chạy thẳng đến đây. Nhưng chạy gần đến khu phố thì bỗng thấy cả người càng lúc càng nặng nề, đầu óc dần mất đi sự tỉnh táo... Tôi nhìn lại thì phát hiện cái bóng của mình đã biến thành con rết. Chuyện tiếp theo tôi không còn nhớ rõ nữa."
Trần Linh liếc nhìn cái xác đen kịt bị đập nát nằm trên mặt đất, vẻ mặt hơi nghiêm trọng. Con rết có thể khống chế con người thông qua cái bóng của họ sao... Hơn nữa theo miêu tả của Triệu Ất, số lượng của lũ này cũng không hề nhỏ. Con rết khổng lồ trong nhà máy kia có lẽ đã đẻ trứng trong xưởng ít nhất một ngày nay rồi.
Trần Linh không chút do dự cầm lấy bộ đàm, nhấn nút liên lạc:
"Tôi là Trần Linh, phát hiện một Tai Ương khổng lồ trong nhà máy thép, dường như đã đẻ một lượng lớn con non, e rằng đã bắt đầu tấn công khu phố."
Vừa dứt lời, kênh liên lạc nội bộ chìm vào im lặng. Vài giây ngắn ngủi sau đó, giọng nói bình tĩnh của Hàn Mông vang lên:
"Đã rõ."
Không nghi ngờ, không truy hỏi, không chút kinh ngạc hay hoảng hốt, ngay sau khi Hàn Mông nói dứt lời, tiếng chuông lớn vang vọng khắp khu 3!
Leng keng- leng keng- leng keng!!!
Chuông báo Tai Ương vang lên.
...
Tiếng chuông này khiến vô số người dân bừng tỉnh khỏi giấc ngủ.
"Ba tiếng chuông báo Tai Ương?!" Một người phụ nữ trung niên kinh hãi bật dậy khỏi giường, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi. "Khu 3 chúng ta lại có Tai Ương rồi sao?"
"Nói nhỏ thôi!"
Ông chủ Hứa lập tức bịt miệng người phụ nữ lại, cảnh giác nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời vừa u ám lại thêm sương mù dày đặc, chẳng thể nhìn thấy gì rõ ràng, cứ như có những bàn tay vô hình đang cắt đứt mọi liên lạc giữa những ngôi nhà với thế giới bên ngoài.
Người phụ nữ trợn to mắt, ánh mắt đầy sợ hãi hướng ra cửa sổ... Bầu trời đen kịt, sương mù dày đặc, tiếng chuông vẫn còn vang vọng đâu đó. Tất cả những điều không rõ ràng ấy càng làm dấy lên nỗi sợ hãi trong lòng những người đang ẩn náu trong ngôi nhà. Họ biết có thứ gì đó đang ẩn mình trong làn sương nhưng lại chẳng rõ nó có xuất hiện hay không, và nếu có thì sẽ xuất hiện vào lúc nào.
Dường như cảm nhận được người phụ nữ đang run rẩy, ông chủ Hứa hạ thấp giọng, nhẹ nhàng an ủi:
"Không sao đâu... Sợ gì chứ, lần trước cũng có chuông báo Tai Ương chúng ta vẫn sống tốt đó thôi, cứ ở yên trong nhà, sẽ chẳng có chuyện gì đâu..."
Người phụ nữ vẫn rất sợ hãi, ông chủ Hứa do dự một lúc rồi bổ sung thêm: "Hơn nữa, cái tên đáng sợ... ừm, Quan Chấp Pháp Trần Linh không phải cũng ở phố Hàn Sương à? Nếu nó đánh đến đây, thì làm gì có Tai Ương nào hung hăng hơn cậu ta được nữa chứ?"
Người phụ nữ chớp chớp mắt, dường như cảm thấy ông chủ Hứa nói cũng có lý. Trong hoàn cảnh này, việc biết rằng có một Quan Chấp Pháp sống cách mình không xa chắc chắn sẽ mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối cho cô... Tuy rằng đôi lúc vị Quan Chấp Pháp này lại là nguồn cơn nỗi sợ hãi của mình.
Cộc cộc cộc-
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên. Trong nháy mắt, tiếng gõ cửa này khiến thần kinh của cả hai người căng thẳng như dây đàn. Họ lập tức nhìn chằm chằm về phía cửa, đồng thời nín thở... Đêm hôm khuya khoắt thế này, sương mù lại dày đặc, lại thêm việc chuông báo Tai Ương vừa vang lên... Ai lại chạy ra ngoài gõ cửa nhà người khác chứ?
Với tình hình như vậy họ đương nhiên sẽ không tùy tiện lên tiếng hỏi thăm. Cũng giống như một đứa trẻ biết rõ cha mẹ đã ra ngoài, còn mình phải ở nhà một mình, càng không dại dột đến mức rời giường mở cửa xem ai đang gõ. Bọn họ chỉ biết trân trân nhìn vào cánh cửa, chờ đợi, cả căn nhà chìm trong tĩnh lặng chết chóc.
Cộc cộc cộc-
Tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa, nhịp điệu hoàn toàn giống lần trước, không nhanh không chậm, nhẹ nhàng mà kiên nhẫn.
Người phụ nữ nuốt nước bọt, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đương nhiên nhận ra sự bất thường, hoảng hốt nhìn về phía ông chủ Hứa bên cạnh... Ông chủ Hứa nghiến răng, đợi đến khi tiếng gõ cửa vang lên lần thứ ba mới cẩn thận bước xuống giường, vào bếp lấy một con dao làm bếp, mắt dán chặt vào cánh cửa. Nếu thứ sau cánh cửa dám xông vào, ít nhất ông vẫn còn có vũ khí để liều mạng một trận...
Rầm-
Tiếng vỡ vụn vang lên từ bên ngoài, khiến con dao trong tay ông chủ Hứa suýt chút nữa rơi xuống đất vì kinh sợ.
Nhưng đó không phải là cửa nhà ông, nghe âm thanh thì dường như phát ra từ nhà bên cạnh, như thể cánh cửa chính bị thứ gì đó đập mạnh đến vỡ tan. Ngay sau đó là một tràng tiếng hét đầy sợ hãi và đau đớn!
Ông chủ Hứa nhận ra đó là tiếng la hét của cả nhà lão Lý, hàng xóm sát vách. Qua bức tường, ông thậm chí còn có thể nghe rõ âm thanh cơ thể người bị đánh ngã xuống đất, cùng tiếng máu thịt bị xé rách. Trẻ con thì gào khóc, phụ nữ thì thét lên kinh hãi.
Chỉ một lát sau, không chỉ nhà đối diện mà cả con phố xa xa cũng vọng lại tiếng la hét hoảng loạn. Trong làn sương dày đặc đến mức đưa tay không thấy năm ngón, một cuộc bạo loạn đẫm máu và hỗn loạn đã bắt đầu.
Bàn tay đang nắm con dao làm bếp của ông chủ Hứa không ngừng run rẩy, đúng lúc đó, một giọng nói bình tĩnh vang lên từ phía con phố.
"Tất cả mọi người giữ im lặng."
Nghe thấy giọng nói đó, ông chủ Hứa sững người rồi vội vàng nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ, về phía có giọng nói. Trong làn sương xám mịt mùng, một bóng người khoác áo choàng gió đen chậm rãi bước tới.
Người đó giơ súng lên, nhắm thẳng lên trời và bóp cò. Một tiếng nổ chói tai vang dội khắp phố Hàn Sương!
Ngay khoảnh khắc đó, ông chủ Hứa nghe thấy tiếng xé xác ở nhà bên cạnh đột ngột dừng lại, như thể con quái vật đã bị thu hút sự chú ý. Chỉ còn tiếng nức nở kìm nén của người phụ nữ lờ mờ vọng đến từ góc tường.
"Không phải các ngươi muốn tìm người à?" Trần Linh đứng trong màn sương, chầm chậm nói, "Sao không đến hỏi ta đây?"
Câu nói vừa dứt, ngay lập tức một cái bóng đen vụt qua bên ngoài cửa sổ nhà ông chủ Hứa, như thể vừa từ căn nhà bên cạnh bước ra... Và cũng chính lúc này, cuối cùng ông cũng đã nhìn rõ hình dạng của thứ đó.
Đó là một con rết đi đứng bằng hai chân, toàn thân đen kịt như cái bóng, đứng thẳng cao khoảng hai mét. Vô số chiếc chân nhỏ không ngừng chuyển động hai bên thân, ở vị trí miệng là một cái hố sâu đỏ sẫm liên tục co giãn.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, ông chủ Hứa đã bị dọa đến mức choáng váng, ngã bệt xuống đất, môi run lẩy bẩy không ngừng...
Rốt cuộc đó là thứ quái vật gì??
Câu hỏi ấy cũng đồng thời xuất hiện trong đầu tất cả cư dân trên phố Hàn Sương. Họ trốn sau những cánh cửa tối om, nín thở, căng thẳng dõi theo những con rết quái dị đang tiến về phía giữa con phố. Mà ở chính giữa vòng vây của chúng, bóng người áo choàng đen vẫn đứng thẳng bất động.
Trần Linh một tay cầm súng, tay còn lại nắm chặt con dao găm, chậm rãi quét mắt nhìn xung quanh... Khi những con quái vật dần hiện rõ hình dáng trong làn sương mù, cuối cùng Trần Linh cũng nhìn rõ chân diện mục của chúng.
Trần Linh sững người.
Cậu dụi dụi mắt, nhìn chăm chú vào những cái bóng đen ấy... biểu cảm dần trở nên kỳ lạ.
"Cái lũ này... nhìn có vẻ ngon ghê ha?" Trần Linh lẩm bẩm.
Trong tầm nhìn của cậu, từng con gà thịt đã vặt lông, da căng mọng, thịt mềm bóng mỡ đang chậm rãi bước về phía mình... Tựa như những nguyên liệu hoàn hảo đã sẵn sàng để vào nồi, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta thèm nhỏ dãi.