Chương 12: Trần Yến

Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xoẹt một tiếng --
Một bóng người mặc áo kinh kịch từ bên trong con quái vật giấy đỏ, nửa thân trên thò ra, lơ lửng ngược giữa không trung.
Nhận ra Trần Linh sắp thoát ra, quái vật giấy đỏ giãy giụa điên cuồng, thân thể nó bắt đầu trở nên trong suốt như tờ giấy thấm nước mưa, mỏng dần, mờ dần. Trần Linh bị nó treo lên, lắc lư không ngừng trong không trung, đầu óc cũng quay cuồng.
Miệng vết rách trên mặt giấy co giật liên hồi, như muốn nuốt chửng Trần Linh trở lại, nhưng Trần Linh liều mình gồng mình, cố sức chống chọi cơn choáng váng để thoát ra!
Ngay lúc này, một bóng thiếu niên ướt sũng lao qua khu đất hoang tàn, chạy thẳng tới đây!
"Anh!!"
Một bàn tay vươn ra nắm chặt cánh tay Trần Linh, dùng sức kéo cậu ra!
Trần Linh cảm nhận được một nguồn trợ lực truyền đến, nửa thân dưới liền thoát ra khỏi lớp giấy, cả người vượt qua khe hở giữa sân khấu và hiện thực, ngã vật xuống nền đất.
Ngay khoảnh khắc Trần Linh trốn thoát, con quái vật giấy trên không trung tan biến hoàn toàn, hóa thành hư vô như chưa từng xuất hiện.
Trần Linh mặc bộ áo kinh kịch màu đỏ, nằm ngửa trên vũng bùn lầy, thở hổn hển.
Mây đen trên bầu trời trĩu nặng, những giọt mưa lất phất lăn dài trên tóc cậu.
Đầu óc vẫn còn quay cuồng, Trần Linh nhìn thấy một gương mặt quen thuộc xuất hiện trước mắt, lo lắng lay mạnh vai cậu.
"Anh! Anh!! Anh không sao chứ?"
Cảm giác choáng váng dần tan đi, Trần Linh định thần nhìn rõ, ngây người một lúc.
"A Yến? Sao em lại ở đây?"
Thiếu niên trước mắt không phải ai khác, chính là em trai cậu, Trần Yến.
Trong ký ức của nguyên chủ, cuộc đời Trần Linh chỉ có hai điều đáng tự hào.
Thứ nhất, là cậu đã tự mình nỗ lực thi đỗ làm Người Chấp Pháp. Thứ hai, chính là có một đứa em trai như Trần Yến. Không phải là vì Trần Yến thông minh hay có thiên phú gì đặc biệt. Ngược lại thì Trần Yến không thông minh, thành tích trên lớp luôn đội sổ, nói chuyện với người khác cứ lắp bắp, là đứa dễ bị bắt nạt nhất trường.
Nhưng từ lúc Trần Yến còn đang quấn tã, mỗi ngày chỉ biết lẽo đẽo theo cậu, cậu bảo làm gì là Trần Yến làm nấy. Ngay cả khi còn nhỏ, cậu nghịch ngợm đến mức chôn em trai vào cát, suýt chút nữa khiến Trần Yến ngạt thở. Vậy mà sau khi được cứu, Trần Yến không khóc mà lại ngây ngô cười với cậu.
Từ ngày đó trở đi, cậu đi đâu cũng dẫn theo Trần Yến, bất kể cậu làm gì, Trần Yến cũng sẽ tin tưởng cậu vô điều kiện.
Trần Linh chỉ là một người bình thường, nhưng trong mắt Trần Yến lại là một hình tượng hoàn toàn khác..... một người anh trai mà đứa em luôn ngưỡng mộ.
"Em, em...." Cậu thiếu niên toàn thân ướt sũng lắp bắp không nói nên lời.
"Sau khi em tỉnh lại sau ca phẫu thuật thì nằm viện chờ cả nhà đến đón... sau đó, em nghe bên ngoài đồn có 'Tai Ương' cấp diệt thế xâm nhập, em rất lo cho mọi người trong nhà. Em nhân lúc mọi người trong bệnh viện không để ý, lén trốn ra, định về nhà tìm mọi người, rồi lại nhìn thấy anh bị treo lơ lửng trên một con quái vật .... "
"Khu 2 và khu 3 không phải bị phong tỏa rồi sao? Em về bằng cách nào?"
"Hình như Người Chấp Pháp không đủ nhân lực, chỉ phong tỏa khu 2 và khu 3, nhưng lực lượng canh gác bên trong không nhiều lắm, em lén chạy về đây."
Trần Linh lắc đầu, cuối cùng cũng cố gắng ngồi dậy, cậu nhìn thấy gương mặt đầy lo lắng của em trai, trong lòng cậu trỗi dậy những cảm xúc phức tạp khó tả.
Lý Tú Xuân và Trần Đàn hãm hại cậu để giết, chỉ vì muốn lấy trái tim mình cho Trần Yến... cứu mạng thằng bé.
Xét trên một khía cạnh nào đó, là Trần Yến đã hại chết Trần Linh.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì Trần Yến thực ra cũng không biết gì cả, thằng bé chỉ mới là thiếu niên 15 tuổi, chỉ biết cha mẹ nói đã tìm được cách cứu mình, sau đó ngoan ngoãn nằm lên bàn phẫu thuật... Dù có được chữa khỏi, thằng bé cũng không hề hay biết trái tim đang đập trong lồng ngực mình là của anh trai.
Nghĩ đến đây, Trần Linh nhìn vào mắt Trần Yến, ngược lại còn hiện lên một nỗi buồn man mác.
"Anh ... anh giết người hả?"
Ánh nhìn của Trần Yến hướng về phía Hàn Mông đang bê bết máu, gương mặt non nớt tái mét như tờ giấy.
"Anh không giết anh ta." Trần Linh phản xạ trả lời, "Đó không phải anh, là ....
Lời còn chưa dứt, cậu đã khựng lại. Cậu không biết nên giải thích mọi chuyện thế nào cho Trần Yến.
Trần Yến đã tận mắt nhìn thấy cảnh anh mình chui ra từ con quái vật giấy đỏ, bây giờ trên cổ anh vẫn còn vết thương ghê rợn, máu me đầm đìa, nhìn thế nào cũng không giống người bình thường... lẽ nào nói cho thằng bé sự thật là có một nhóm 'khán giả' đang nằm trong đầu mình? Hay là bản thân mình vừa bị đoạt xác?
Đầu óc Trần Linh rất hỗn loạn, cậu thừa hưởng ký ức của nguyên chủ, cũng thừa hưởng tình cảm của nguyên chủ dành cho em trai, sâu thẳm trong lòng cậu thậm chí còn có chút sợ hãi... cậu sợ Trần Yến giống như cha mẹ, cũng coi cậu là quái vật.
Mà Trần Yến chỉ lặng lẽ nhìn cậu, đôi mắt nâu hạt dẻ không hề có chút sợ hãi.
Trần Yến nghiêm túc suy nghĩ một lúc, bước đến bên cạnh Hàn Mông, dốc hết sức nâng anh ta lên lưng, lảo đảo cõng đi sâu hơn vào khu đất hoang.
"Em muốn làm gì?" Trần Linh ngạc nhiên.
Dáng người gầy guộc của cậu thiếu niên cõng trên lưng một người nặng gấp đôi mình là Hàn Mông, mỗi bước đi đều để lại dấu chân hằn sâu trên nền đất ẩm ướt.
Dù là như vậy, Trần Yến vẫn cắn răng mà tiến về phía trước.
"Anh, anh ta là Quan Chấp Pháp."
"Anh biết."
"Giết chết Quan Chấp Pháp là tội lớn. Một khi bọn họ phát hiện, bất kể có phải anh giết hay không... bọn họ vẫn sẽ đến giết anh."
"... Anh biết, anh...."
"Anh." Trần Yến nhẹ giọng nói.
"Em sẽ giúp anh chôn người này."
Nhìn thấy ánh mắt kiên định của Trần Yến, Trần Linh khẽ rùng mình, ngây người một lúc, cuối cùng cũng mở miệng nói hết câu nói dang dở:
"Không phải, A Yến, ý của anh là ... anh ta vẫn chưa chết mà!"
Trần Yến: ?
Trần Yến ngơ ngác quay đầu, vừa đúng lúc nhìn thấy Hàn Mông trên lưng mình giật giật mí mắt, miệng phát ra vài tiếng rên rỉ, dường như sắp tỉnh.
Trần Yến hoảng hốt kêu lên, mất thăng bằng ngã nhào sang một bên, kéo theo cả Hàn Mông đang mơ hồ cũng ngã vật xuống đất.
Trong lúc mơ màng, hai mắt Hàn Mông từ từ mở ra ....
Một bóng người màu đỏ lao đến bên cạnh anh, giơ cao nắm đấm, giáng thẳng vào gáy anh.
Bốp -- !
Hàn Mông vừa tỉnh lại, chưa kịp làm gì thì lại cảm thấy một cơn đau nhói ở gáy, hai mắt trợn ngược lần nữa, rồi bất tỉnh nhân sự.
Trần Linh xoa xoa bàn tay đau rát, thở phào nhẹ nhõm.
Suýt chút nữa bị tên này giết ngược rồi!
Vừa nãy Trần Linh qua màn hình lớn trên sân khấu nhìn thấy quá trình giao chiến giữa Hàn Mông và quái vật giấy đỏ, mặc dù cậu không biết người này dùng loại năng lực đặc biệt gì, nhưng không có quái vật giấy đỏ, cậu không phải đối thủ của hắn.
"Đi mau."
Đánh ngất Hàn Mông, Trần Linh nhìn trời mưa ngày càng nặng hạt, lập tức kéo Trần Yến rời đi.
Trong khu 3 không chỉ có một mình Hàn Mông là Quan Chấp Pháp, Hàn Mông xuất hiện ở đây có khả năng chỉ là vì tốc độ của hắn nhanh nhất .... nếu còn chần chừ đợi những Quan Chấp Pháp khác đến, bọn họ sẽ không còn đường chạy nữa.
Hàn Mông nằm bất tỉnh nhân sự, bóng dáng hai cậu thiếu niên dần dần khuất dần.
Cơn mưa xối xả quét qua khu đất hoang tàn đầy thương tích, bùn đất lầy lội xóa sạch mọi dấu vết, vài phút sau, một nhóm người mặc đồng phục đen đỏ lao đến vội vã ....