Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 142: Sát tính của Triệu Ất
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực thuộc thể loại Linh Dị, chương 142 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ai đó?"
Nhìn thấy có bóng người xuất hiện trên đường ray, trái tim Anh Tĩnh đập mạnh liên hồi. Đến khi nhìn rõ người đang đến không mặc áo khoác, anh ta mới thở dài nhẹ nhõm.
"Là người dân Khu 3." Một Người Chấp Pháp khác nói, "Chắc muốn đi nhờ tàu lửa nên một mạch chạy đến đây... Cứ mặc kệ đi."
Tả Đồng ậm ừ một tiếng, tiếp tục cắm mặt chạy về phía trước. Thế nhưng khi ánh mắt hắn chợt chạm phải gương mặt đang nhanh chóng tiến lại gần kia, hắn hơi khựng lại.
Người này, dường như hắn đã từng gặp ở đâu đó... Tả Đồng nhất thời không thể nhớ ra. Lúc nãy trong đám đông có quá nhiều khuôn mặt, hắn hoàn toàn không thể nhớ rõ từng người một. Hắn quyết định lờ đi đối phương, tiếp tục cùng hai tên Người Chấp Pháp còn lại sóng vai chạy trốn. Thế nhưng không biết có phải là ảo giác của mình hay không, người dân kia dường như đã tăng tốc, lao thẳng về phía hắn!
Ngay khi hắn nhận ra có điều bất ổn thì đã quá muộn. Đối phương chẳng thèm liếc nhìn hai người kia dù chỉ một cái, cũng không hề giảm tốc độ, lao sầm vào người hắn. Đôi mắt đỏ ngầu vì phẫn nộ, trông chẳng khác nào một con dã thú!
Rầm -!
Tả Đồng không kịp né tránh, bị bóng người đó vồ lấy, vật ngã nhào xuống đất!
"Tao bắt được mày rồi... Đệt con mẹ mày!!" Đôi mắt Triệu Ất trợn trừng dữ tợn, không nói thêm nửa lời vô ích, cậu ta trở tay rút phắt thanh đoản đao bên hông Tả Đồng, đột ngột đâm mạnh xuống!
Tả Đồng hoảng sợ tột cùng, hai tay vội vã đưa lên chắn trước người, sống chết chống đỡ lưỡi đao đang lơ lửng giữa không trung. Sức lực của cả hai đều đã bộc phát đến cực hạn, cơ thể không khống chế được mà run rẩy bần bật, cứ thế giằng co tại chỗ.
"Thằng điên này đâu ra vậy?!" Tả Đồng hô lớn, "Cứu tôi với!"
Anh Tĩnh và tên Người Chấp Pháp còn lại thấy cảnh này, trong mắt đồng thời hiện lên vẻ ngơ ngác nhưng vẫn lập tức rút đao lao tới chi viện.
Triệu Ất hoàn toàn chẳng quan tâm đến nguy hiểm đang áp sát phía sau, cậu chỉ trừng mắt nhìn chằm chằm Tả Đồng dưới thân một cách hung tợn. Cậu gầm nhẹ một tiếng, lưỡi đao đang giằng co giữa không trung bắt đầu nhích xuống từng chút một... Có lẽ vì cậu còn trẻ, hoặc có lẽ vì lòng hận thù quá lớn, sức mạnh của cậu đã chiến thắng Tả Đồng.
Ngay khi mũi đao sắp đâm trúng mắt của Tả Đồng, một luồng gió lạnh rít gào truyền đến từ phía sau. Đồng tử Triệu Ất khẽ co rụt lại, nhưng dù vậy, cậu vẫn kiên quyết không dừng tay.
Khoảnh khắc tiếp theo, một cơn đau buốt thấu xương truyền đến từ phía sau lưng!
Con dao của Anh Tĩnh cắm sâu vào lưng Triệu Ất, cơ thể cậu run lên bần bật, nhưng cậu lại gào lên như một con sư tử điên dại, bất chấp mạng sống mà tiếp tục nhấn mạnh thanh đoản đao trong tay xuống!
"Aaaaaaaaa!!!"
Lưỡi đao đâm xuyên qua một bên mắt của Tả Đồng, tiếng gào thét thê lương ngay lập tức xé toạc bầu trời. Máu đỏ tươi chảy dài theo gò má, cả người hắn co quắp lại vì đau đớn không thể khống chế.
Lại thêm một nhát dao nữa cắm ngập vào cơ thể Triệu Ất, cơn đau thấu xương khiến cậu không trụ vững mà ngã sang một bên. Tên Người Chấp Pháp còn lại tung một cú đá mạnh vào vai trái, đá văng cậu ngã lăn xuống đất...
Sắc mặt Triệu Ất trắng bệch như tờ giấy, nhưng dù sao cậu cũng là kẻ lưu manh đánh nhau từ nhỏ đến lớn, những kỹ năng cơ bản trong thực chiến cậu đều nắm rõ. Cậu lăn một vòng trên mặt đất như một con chó hoang để triệt tiêu lực đạo, sau đó lảo đảo đứng dậy.
Hai vết đao ghê người sau lưng cậu khiến máu chảy đầm đìa, những lớp băng gạc vốn được quấn kỹ lưỡng giờ đây đứt tung, từng sợi băng dính đầy máu rơi rụng lả tả xuống đất.
Lồng ngực Triệu Ất phập phồng dữ dội. Giữa cánh đồng hoang lạnh lẽo tiêu điều, cậu để trần thân trên, trông như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Đôi mắt ấy vẫn trừng trừng nhìn xoáy vào Tả Đồng, hận không thể băm vằm hắn ra thành muôn mảnh.
"Cậu là ai vậy?" Anh Tĩnh bất giác nhíu mày, "Vậy mà dám tấn công Người Chấp Pháp?"
Anh ta không quen biết người này, thế nhưng hành động vừa rồi của đối phương thực sự đã khiến anh ta một phen khiếp vía. Thằng nhóc này rõ ràng chẳng màng đến sống chết của bản thân, thà cắn răng chịu hai nhát đao cũng phải giết bằng được Tả Đồng, bày ra bộ dạng đổi mạng lấy mạng rành rành trước mắt...
Loại điên khùng như vậy là loại khó đối phó nhất, mà trớ trêu thay, đạn của bọn họ đã trút sạch ở nhà ga rồi. Nếu phải lao vào giáp lá cà, liều mạng với hạng người này, Anh Tĩnh không khỏi có chút do dự.
"Bố mày tấn công đấy, thì làm sao?"
Triệu Ất giơ thanh đoản đao dính đầy máu lên, mũi đao chỉ thẳng về phía Tả Đồng đang ôm lấy con mắt lăn lộn trên mặt đất, cậu lạnh lùng nói: "Không chỉ là tấn công, hôm nay bố mày muốn cái mạng chó của nó!"
"Một thằng ranh đến lông còn chưa mọc hết mà đòi giết Người Chấp Pháp?" Tên còn lại cười nhạo, "Mày chỉ có một mình, bọn tao có ba người đấy, mày đánh nổi không?"
Triệu Ất nắm chặt hai nắm đấm, cậu chộp lấy một dải băng gạc nhuốm máu đang tuột khỏi cơ thể, bắt đầu quấn từng vòng một, buộc chặt chuôi thanh đoản đao dính máu vào cổ tay mình... Trong đôi mắt cậu, sự điên cuồng và kiên định của một kẻ liều mạng đang bùng cháy dữ dội.
"Ba tao đã phải chịu đựng mười ba nhát chém dưới tay nó... Chúng mày cũng thử đi, xem giết tao cần bao nhiêu nhát?"
Nghe thấy câu nói này, Tả Đồng đang lăn lộn trên mặt đất dường như sực nhớ ra điều gì đó, con mắt duy nhất còn lại trợn trừng nhìn Triệu Ất, kinh ngạc thốt lên:
"Là mày? Mày là con trai của lão già kia!"
"Đoán đúng rồi." Triệu Ất gằn giọng nói, "Mày cũng đến lúc chịu chết rồi!"
Băng gạc đã quấn chặt thanh đoản đao vào tay cậu không còn kẽ hở. Triệu Ất để trần nửa thân trên, không chút do dự lao thẳng về phía Tả Đồng. Ngay trước mặt Tả Đồng, hai tên Người Chấp Pháp như đối mặt với đại địch!
Anh Tĩnh liếc nhìn tên đồng bọn bên cạnh, âm thầm lùi lại nửa bước. Triệu Ất lúc này đã giết đến đỏ mắt, lao vào giao chiến với tên Người Chấp Pháp đứng trước.
Dưới lối đánh bất chấp tính mạng của Triệu Ất, tên Người Chấp Pháp kia bắt đầu lảo đảo. Dù lưỡi dao của hắn đã rạch thêm vài đường máu trên người Triệu Ất nhưng cậu hoàn toàn phớt lờ, đâm phập một nhát đao vào dưới xương sườn đối phương rồi điên cuồng xoay chuyển chuôi đao, nghiền nát da thịt hắn!
Tiếng thét thảm thiết vang lên từ cổ họng tên Người Chấp Pháp, trong cơn đau tột cùng, hắn buông rơi vũ khí, loạng choạng ngã về phía sau. Triệu Ất dù cũng mang thương tích đầy mình nhưng không hề lùi bước, tiếp tục tiến lên một bước dài định kết liễu đối thủ.
Sát tính của Triệu Ất đã dọa cho tên Người Chấp Pháp kia kinh hồn bạt vía. Hắn chợt thấy mình thật ngu ngốc, rõ ràng là rắc rối do Tả Đồng gây ra, hà tất gì hắn phải ở đây chịu khổ cùng hắn?
Mất đi vũ khí, hắn liên tục tháo lui, chỉ còn biết né tránh những đòn tấn công của Triệu Ất. Anh Tĩnh đứng bên cạnh cũng hoàn toàn không có ý định liều chết với tên điên này, bị thanh đoản đao múa may loạn xạ ép cho phải lùi lại liên hồi.
Triệu Ất thấy thế cũng chẳng buồn dây dưa với hai người kia nữa, cậu đột ngột quay đầu lao thẳng về phía Tả Đồng đang tìm đường tháo chạy.
Tả Đồng vừa bị đâm mù một mắt đang lảo đảo trốn chạy trên cánh đồng tuyết. Nhưng hắn chưa kịp chạy được mấy bước thì đã bị Triệu Ất lao đến từ phía sau, húc nhào xuống đất!
"Anh Tĩnh! Lão Trịnh!! Cứu tôi với!!!" Hắn vừa dốc hết tàn lực giằng co với Triệu Ất, vừa kinh hoàng kêu cứu hai người kia.
Anh Tĩnh và tên còn lại liếc nhìn nhau, đang lúc lưỡng lự xem có nên tiếp tục xông lên giải vây hay không thì từ trong màn sương mù dày đặc phía xa, một bóng hình khoác chiếc áo khoác đỏ thẫm đang chậm rãi bước tới dọc theo đường ray.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy người đó, tim gan cả hai chấn động dữ dội, không một chút do dự, bọn họ quay đầu bỏ chạy thục mạng!
Đối mặt với Triệu Ất, bọn họ đương nhiên không quá sợ hãi, nhưng Trần Linh thì lại là chuyện khác... Trần Linh là một tồn tại mà họ hoàn toàn không thể kháng cự, một khi bị cậu ta nhắm vào thì cầm chắc cái chết. Trong tình cảnh này, họ quyết đoán lựa chọn vứt bỏ Tả Đồng để tự cứu lấy mạng mình!
Trần Linh nhìn lướt qua Triệu Ất cả người đầy máu, chậm rãi cất lời:
"Lời hứa với cậu, tôi hoàn thành rồi."
Trần Linh không hề dừng bước, cậu ta tựa như một vị tử thần áo đỏ, tiếp tục lững thững tiến về phía hai bóng người đang chạy trốn trong làn sương mù.