158. Chương 158: Để Cực Quang thành nghe thấy tiếng họ

Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 158: Để Cực Quang thành nghe thấy tiếng họ

Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực thuộc thể loại Linh Dị, chương 158 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa dứt lời, Trần Linh liền bước đến người tiếp theo. Người phụ nữ ôm đứa bé vẫn ngồi thẫn thờ, đôi mắt trống rỗng như được thắp lên một tia hy vọng, cả người bắt đầu run rẩy không ngừng.
Đúng vậy… Chỉ cần vào được Cực Quang thành, con cô chắc chắn sẽ được cứu sống!
Lời của Trần Linh như một liều thuốc chấn động tâm can, đánh thẳng vào tâm trí người phụ nữ, khiến ánh mắt cô dần có hồn trở lại… Hay nói đúng hơn, đó là khát khao mãnh liệt đối với Cực Quang thành.
“Chồng của cô đã chết trong biển lửa dữ dội, nhưng cô vẫn còn sống.” Trần Linh đi tới trước mặt người tiếp theo.
Đó là một người phụ nữ khoảng hai mươi tám, hai mươi chín tuổi, nửa khuôn mặt bị lửa thiêu cháy, cả người co rúm lại, trông như một pho tượng bất động.
“Anh ta có biết cô mang thai không?”
Nghe đến đây, cô đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to kinh ngạc nhìn Trần Linh.
“Tôi? Không… không phải, tôi không có thai…”
“Tôi sẽ không nhìn nhầm đâu.” Trần Linh đáp nhẹ nhàng. “Cô đang mang trong mình cốt nhục của anh ấy. Anh ấy đã chết, nhưng cô vẫn đang ôm ấp hy vọng của cả hai người.”
Nói xong, Trần Linh tiếp tục đi về phía trước, để lại người phụ nữ ngồi sững sờ tại chỗ, nước mắt tuôn rơi, tay ôm lấy khuôn mặt bỏng rát, không biết là đang khóc hay đang cười.
Cứ như vậy, Trần Linh lướt qua đám đông. Giọng cậu không lớn, nhưng chỉ cần vài câu đã có thể đánh thức những người đang chìm sâu trong tuyệt vọng. Họ như những kẻ sắp chết đuối, từng buông xuôi mọi hy vọng, nhưng giờ đây lại nhìn thấy ánh sáng… Họ bắt đầu vùng vẫy trong vũng lầy tuyệt vọng!
Sự vùng vẫy này còn mãnh liệt hơn gấp trăm lần so với khi mới lên tàu. Chỉ những ai từng tuyệt vọng hoàn toàn mới cảm nhận được giá trị của hy vọng trong khoảnh khắc ấy… Không khí u ám trong toa xe dần tan biến, thay vào đó là một ngọn lửa khát vọng bùng cháy chưa từng thấy!
Trần Linh, khoác áo choàng vấy máu, đứng giữa đám đông. Cậu lặp lại câu hỏi lúc nãy:
“Nói cho tôi biết… Các người có muốn sống không?”
“Muốn!”
“Các người có muốn sống không?!!” Trần Linh gầm vang.
“Muốn sống! Chúng tôi muốn sống!!!”
Tiếng gầm của Trần Linh thắp bùng ngọn lửa trong trái tim mọi người. Nỗi tuyệt vọng bị dồn nén giờ hóa thành nhiên liệu, khiến khát khao sống bùng cháy mãnh liệt. Đôi mắt họ như những ngọn đuốc sáng rực!
Khóe môi Trần Linh khẽ cong lên, cậu ném chiếc loa trong tay vào giữa đám người.
Rồi quay người bước về phía khoang lái.
“Hãy để Cực Quang thành… nghe thấy tiếng các người.”
***
Cực Quang thành, trên tường thành.
“Trưởng quan, đoàn tàu kia vẫn chưa giảm tốc.” Một quan chấp pháp hạ ống nhòm xuống, quay đầu nhìn quan chấp pháp năm vạch bên cạnh.
Lông mày của quan chấp pháp năm vạch càng lúc càng nhíu lại. Hắn nâng thiết bị phát thanh lên, tiếp tục cảnh cáo:
“Đây là lần cảnh cáo cuối cùng… Dừng lại, hoặc bị tiêu diệt.”
Rầm rầm!
Đoàn tàu lao như bay trên vùng băng nguyên hoang vắng, không hề có dấu hiệu sẽ dừng lại. Đầu tàu đen kịt như một mũi tên thép, lao thẳng về phía Cực Quang thành!
Quan chấp pháp năm vạch nheo mắt lại, xoay người nhìn về phía sau. Chỉ thấy hai quan chấp pháp năm vạch khác cũng đã có mặt. Ba chiếc áo choàng năm vạch tung bay trên tường thành, giống như ba vị thần áo đen đang canh giữ cổng thành này.
Ba người họ liếc nhìn nhau, khẽ gật đầu, đang định hành động thì một giọng nói bỗng vang lên giữa gió tuyết mịt mù từ đằng xa.
“Đừng… Đừng giết chúng tôi…”
Giọng nói ấy vừa cất lên, tất cả mọi người đều sững sờ.
Các quan chấp pháp ngơ ngác nhìn nhau, ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Không phải, Trần Linh là đàn ông, đây không phải giọng cậu ấy… Vậy người đang nói là ai?”
“Trên đoàn tàu đó… còn có người khác sao?”
Khi mọi người vẫn đang bối rối, giọng nói ấy tiếp tục:
“Tại sao… Tại sao các người lại muốn bỏ rơi chúng tôi?” Giọng nữ run rẩy, “Chúng tôi đã rất vất vả mới trốn thoát từ Khu 3 trong Địa Ngục… Cha tôi bị Tai ương nuốt chửng, chồng tôi bị quan chấp pháp đánh chết… Tôi chỉ còn lại đứa con nhỏ này thôi… Các người không cho tôi vào thành cũng được, nhưng xin hãy cho con tôi vào… Nó còn nhỏ, nó chẳng hiểu gì cả, tôi chỉ muốn nó được sống!”
Sau khi giọng nói ấy kết thúc, lại vang lên một loạt tiếng sột soạt, rồi một giọng khàn đặc khác cất lên:
“Cực Quang thành, các người đang nghe, đúng không? Tôi là một thợ mộc đến từ Khu 3. Cha tôi, ông nội tôi, cả gia đình tôi đời đời kiếp kiếp đều làm nghề mộc... Chúng tôi đã dùng mồ hôi và cả tuổi xuân để làm ra sản phẩm gỗ đưa vào Cực Quang thành. Bây giờ, tôi muốn đổi tất cả những điều ấy lấy một cơ hội… Tôi muốn được vào Cực Quang thành!”
“Tôi xin các người… Tôi cầu xin các người! Trong bụng tôi còn có đứa con của chồng tôi, tôi không muốn nó chết cùng tôi trong miệng Tai ương! Thế nào cũng được… Xin hãy để tôi vào thành…”
“Ở đây có một đứa trẻ toàn thân bỏng nặng, nếu còn chút tình nghĩa với những người đã cống hiến cho Cực Quang thành, xin hãy mở cổng thành ra… Tôi không biết các người oán hận gì với bảy Khu, nhưng bọn trẻ là vô tội.”
“Đau quá… Tôi đau lắm… Giết tôi đi! Các người giết tôi đi!!”
“Ba ơi… Chúng ta sẽ chết sao?”
Hàng loạt giọng nói khác nhau liên tiếp vọng ra từ đoàn tàu đang lao nhanh. Có tiếng người già, tiếng trẻ con. Họ mang theo phẫn nộ, tuyệt vọng, khẩn cầu, và cả sự tỉnh táo… Những thanh âm ấy đan xen vào nhau, ngày càng rõ ràng, ngày càng dồn dập – đó là những sinh mệnh đang thiêu đốt phần hy vọng cuối cùng, đập vào cánh cửa đang đóng chặt.
Tất cả đều lặng người. Họ không ngờ rằng trong đoàn tàu đó lại có nhiều người đến thế… Họ không ngờ rằng, dù bên ngoài Cực Quang thành đã trở thành vùng tử địa của Thế giới Xám, vẫn còn những người sống sót có thể đến được nơi này.
Họ đã trải qua điều gì?
Họ từng đối mặt với tuyệt vọng ra sao?
Không ai trong Cực Quang thành biết được, cũng chẳng ai có thể tưởng tượng nổi… Họ chỉ đứng yên sau bức tường thành kiên cố kia, chưa bao giờ thực sự nhìn thấy cơn bão tuyết đủ sức giết người bên ngoài.
Tiếng gào thét từ trong tàu vang lên không ngớt. Trên tường thành, các quan chấp pháp và binh sĩ đều lặng thinh, ngơ ngác nhìn nhau, không ai biết phải làm gì tiếp theo…
Ngay lúc ấy, họ nghe thấy tiếng ồn ào từ phía sau, trong nội thành Cực Quang. Có người bắt đầu la hét vì tức giận, âm thanh đó mỗi lúc một dữ dội hơn, sự hỗn loạn đang nhanh chóng lan rộng bên trong thành!
***
Cùng lúc đó…
Tại quảng trường Bạch Cáp, chẳng ai để ý đến một chiếc ghế trống.
Cô Uyên, tóc trắng như sương, đang nhíu mày nhìn về phía tường thành. Sau đó như phát hiện ra điều gì đó, ông quay sang nhìn người bên cạnh…
Ở đó, một người đàn ông khoác áo choàng đen đang khẽ run rẩy, như đang cố thoát khỏi sức nặng của một ngọn núi đè ép. Chậm rãi nhưng đầy kiên cường, hắn ngẩng đầu lên… Đôi mắt hắn đỏ rực, đầy tia máu!
“Cô Uyên!!” Hàn Mông gào lên như một con dã thú, “Ta cảnh cáo các người… Nếu Cực Quang thành dám động đến họ, ta nhất định sẽ trở mặt với Cực Quang thành!!”