Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 196: Tìm kiếm bằng chứng
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực thuộc thể loại Linh Dị, chương 196 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bệnh viện Sương Diệp.
"Xin lỗi, chúng tôi đang làm việc, mong các anh rời khỏi đây ngay lập tức. Hơn nữa, danh sách nhân viên và lịch phẫu thuật là thông tin bảo mật, các anh không được… Ê! Khu đó không được vào! Bảo vệ! Bảo vệ đâu rồi?!"
Giữa tiếng la hét can ngăn của các bác sĩ, Văn Sĩ Lâm bất ngờ rẽ ngang, lách mình qua đám đông như thể chẳng hề nghe thấy lời họ, đi thẳng về phía dãy phòng phẫu thuật ở xa.
Các bác sĩ và y tá xung quanh đều trợn tròn mắt. Làm việc bao năm nay, chưa từng thấy ai dám ngang nhiên xông thẳng vào khu phẫu thuật như vậy. Vài người mặt mày tái mét, định tiến lên can ngăn, thì đội bảo vệ đã vội vàng chạy tới từ xa.
"Nhanh! Cản họ lại!" Một bác sĩ chỉ tay vào Văn Sĩ Lâm hét lên.
Đám bảo vệ định lao tới, thì một người mặc áo nâu đã bước lên chặn trước mặt họ.
"Xin lỗi các vị." Trần Linh rút thẻ phóng viên ra, mỉm cười nói, "Chúng tôi chỉ đến điều tra một số việc. Khi có kết quả, chúng tôi sẽ tự động rời đi. Mong các anh phối hợp."
Thấy thẻ nhà báo trong tay Trần Linh, mấy nhân viên bảo vệ hơi chần chừ. Họ biết rõ thứ này đại diện cho quyền lực nào, trong phút chốc không ai dám manh động.
"Một bệnh viện thì có gì đáng điều tra chứ?!"
"Vậy thì phải hỏi chính các anh."
Ánh mắt Trần Linh sâu thẳm, một tia sáng nhàn nhạt lướt qua đáy mắt, chậm rãi quét qua từng người:
"Trong số các anh, hẳn là có người biết chúng tôi đang điều tra chuyện gì… Có phải không?"
Một câu nói vừa dứt, vài khuôn mặt trong đám người lập tức hiện rõ vẻ hoảng hốt, bị ánh mắt cậu thu vào tầm mắt không sót một ai. Những người còn lại thì ngơ ngác, như thể chẳng hề hiểu cậu đang nói gì.
Trần Linh ghi nhớ từng gương mặt và bảng tên trên ngực họ. Đúng lúc này, một hàng chữ nhỏ lơ lửng trên bức tường men sứ phía đối diện:
< Kỳ vọng khán giả
+7
>
< Hiện tại: 39%>
Đồng tử của cậu lập tức co lại.
Từ khi vào Thành Cực Quang đến giờ đã mấy ngày, trong khoảng thời gian đó gần như không có biến động lớn nào về chỉ số kỳ vọng. Thỉnh thoảng có tăng nhẹ, cũng đều bị tiêu hao bởi chỉ số kỳ vọng tự thân, đủ để cậu không bị người xem ch**m l** th*n th*.
Lần tăng mạnh nhất là tối qua khi giao đấu với Giản Trường Sinh, nhưng cũng không vượt quá 5 điểm. Hiện tại đột nhiên tăng vọt thêm 7 điểm, báo động đỏ!
Từ kinh nghiệm đẫm máu, cậu hiểu rõ một điều: kỳ vọng tăng đột biến, tuyệt đối không phải chuyện tốt.
Trần Linh lập tức nhíu mày, ánh mắt đảo quanh bốn phía, nhưng không phát hiện ra nguy hiểm rõ ràng nào. Cậu dứt khoát quay người, đi về phía phòng nơi Văn Sĩ Lâm đang tìm danh sách.
"Thế nào?" Trần Linh hạ giọng hỏi.
"Tìm được một số danh sách. Nhưng chiều qua có khá nhiều ca phẫu thuật, cần thu hẹp phạm vi hơn nữa." Văn Sĩ Lâm vừa cầm xấp danh sách, vừa trầm ngâm suy nghĩ, "Còn cậu thì sao?"
"Tôi vừa dò thử phản ứng bọn họ, có vài người tỏ ra khá bất thường."
"Ai?"
Trần Linh kể lại những cái tên cậu vừa ghi nhớ được. Văn Sĩ Lâm đảo mắt qua danh sách, đôi mắt khẽ nheo lại, như đang suy tính điều gì.
Một lúc sau, anh khẽ bật cười:
“Tôi cứ cảm thấy thiếu một thứ gì đó... thì ra là thế.”
Văn Sĩ Lâm cất tập danh sách đi, ánh mắt nhìn về phía đám người đang vội vàng chạy tới.
Đám bảo vệ vì kiêng dè thẻ phóng viên nên không dám mạnh tay với họ, đành bất đắc dĩ đứng chờ bên ngoài. Còn mấy bác sĩ bị Trần Linh gọi tên, thấy Văn Sĩ Lâm chỉ cầm một tập danh sách mà chẳng thu được gì, sắc mặt rõ ràng nhẹ nhõm đi rất nhiều.
“Hai anh, các anh đứng đây sẽ ảnh hưởng đến việc chúng tôi cứu chữa cho bệnh nhân. Vì trật tự bệnh viện và sự tôn trọng sinh mạng, tốt nhất hai anh nên rời khỏi đây.” Vị bác sĩ cầm đầu thấy mọi cách đều vô hiệu, đành phải viện lý lẽ để gây áp lực.
“Đúng đó, cứ tiếp tục thế này, bệnh nhân mà làm loạn lên thì...”
“Còn mấy ca phẫu thuật đang chờ nữa kìa.”
“Mạng người là quan trọng mà!”
“...”
Đám người mỗi người nói một câu, chẳng mấy chốc đã khiến cả hành lang ồn ào. Văn Sĩ Lâm thấy vậy, thở dài một hơi.
“Lâm Yến, chúng ta đi thôi.”
“Bây giờ đi sao?”
“Cũng không khác biệt là bao, đi thôi.” Văn Sĩ Lâm nhìn Trần Linh ra hiệu.
Trần Linh lập tức hiểu ý, gật đầu: “Được.”
Thế là, giữa ánh mắt soi mói của đám người, hai người rời khỏi bệnh viện, bóng dáng họ nhanh chóng khuất dần ở cuối con đường.
Đám người thấy cuối cùng cũng tiễn được hai kẻ phiền phức kia, khẽ thì thầm vài câu rồi ai nấy trở về vị trí của mình. Mấy bác sĩ còn lại cũng ngầm liếc nhau, vẻ mặt lộ rõ sự thở phào nhẹ nhõm.
...
Cùng lúc đó, bên ngoài bệnh viện.
Trần Linh nhìn cánh cổng bệnh viện lùi dần phía sau, biểu cảm có chút khó tả.
Cậu giờ đã hiểu vì sao Văn Sĩ Lâm có thể đắc tội với nhiều người như vậy, mà đi đâu cũng bị người ta ghét bỏ... Với kiểu “điều tra” như thế này, không ai oán hận mới là lạ. Trần Linh thậm chí còn lo lần tới nếu Văn Sĩ Lâm bị đánh đến mức phải nhập viện, mấy bác sĩ này chắc chắn sẽ từ chối điều trị cho anh. Nhưng nghĩ kỹ lại, Văn Sĩ Lâm chắc cũng không đến những bệnh viện tư nhân đắt đỏ thế này đâu, nên chắc không sao.
“Anh đã biết là ai rồi à?” Trần Linh hỏi.
“Tân Hữu Toàn, Khâu Đông, Uông Ngọc Ninh.”
“Quả nhiên.”
Trần Linh gật đầu. Kết quả này cậu cũng không lấy làm ngạc nhiên. Trong ba người đó, có hai người là những bác sĩ vừa rồi có vẻ mặt bất thường, chỉ có cái tên cuối cùng, Uông Ngọc Ninh, là khiến cậu thắc mắc không biết Văn Sĩ Lâm đã suy luận ra bằng cách nào.
“Kỳ thực, ngay từ đầu chúng ta đã mắc sai lầm,” Văn Sĩ Lâm từ tốn nói, “khi cho rằng chỉ cần tìm được ghi chép phẫu thuật hôm qua là có thể khoanh vùng được đối tượng. Nhưng nghĩ kỹ lại thì, một ca mổ cơ mật như vậy, chắc chắn sẽ không để lại bất kỳ hồ sơ hay giấy tờ nào. Thậm chí người nằm trên bàn mổ có khi cũng chẳng phải là một bệnh nhân thật sự.”
“Nếu đã vậy, thì chúng ta cần loại bỏ hết những thông tin gây nhiễu loạn, thay đổi góc độ mà suy nghĩ... Nếu họ đã hoàn thành ca phẫu thuật, nội tạng có thể được cất giấu trong dụng cụ để âm thầm mang ra ngoài. Nhưng còn thi thể trên bàn mổ thì sao?”
“Cho dù phẫu thuật thất bại, họ cũng sẽ không thể tùy tiện xử lý thi thể. Không thể nào đường hoàng đưa xác đi qua tầng một dưới ánh mắt bao người được. Theo quy trình, thi thể đó bắt buộc phải được chuyển tới một nơi tập trung để chờ người nhà đến nhận...”
“Ý anh là nhà xác?” Trần Linh như đã hiểu ra, “Nhưng một thi thể đã bị moi sạch nội tạng, lại không hề được đăng ký, thì không thể hợp lệ đưa vào nhà xác được. Nên người phụ trách quản lý nhà xác hôm qua, chắc chắn là người của bọn họ?”
Văn Sĩ Lâm nhìn Trần Linh bằng ánh mắt tán thưởng: “Không sai. Và người đó chính là Uông Ngọc Ninh.”