Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 199: Chế tài
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực thuộc thể loại Linh Dị, chương 199 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trăng mờ gió lớn, đêm đã về khuya. Văn Sĩ Lâm đứng trong một nhà xưởng bỏ hoang, đi đi lại lại đầy bồn chồn.
Xung quanh nhà xưởng vắng tanh không một bóng người, gần đó cũng không có hộ dân sinh sống, nơi xa chỉ có vài ngọn đèn le lói. Mọi thứ đều yên tĩnh… Chỉ có lòng Văn Sĩ Lâm là bồn chồn, không thể nào yên lòng được.
“Trần Linh sao vẫn chưa quay lại… Có khi nào gặp rắc rối khi trói người không?”
“Hay là ra tay quá nhẹ nên bị phát hiện?”
“Hay lúc dắt ba người về thì bị người ngoài trông thấy, rồi bị báo cho quan chấp pháp?”
“Trần Linh chắc cũng là lần đầu làm chuyện thế này, không có kinh nghiệm gì, rất dễ xảy ra chuyện… Ai, tại mình nhất quyết giao chuyện trói người cho cậu ấy, chẳng phải là xúi giục cậu ấy phạm pháp rồi sao?!”
“Không được, chuyện này là do mình, phải đi kéo cậu ấy về.”
Văn Sĩ Lâm trăn trở hồi lâu, ánh mắt hiện lên vẻ kiên quyết. Anh vội vã bước nhanh về phía cổng nhà xưởng, đúng lúc đó, một bóng người kéo theo ba cái bao tải, từ xa thong thả đi tới.
“Văn tiên sinh, ngài đang định đi đâu đấy?” Trần Linh thấy Văn Sĩ Lâm hớt hải đi ra, lông mày khẽ nhíu lại hỏi.
Văn Sĩ Lâm thấy Trần Linh bình an trở về thì hơi sững lại, rồi vội đáp:
“Tôi lo lúc cậu trói người sẽ gặp chuyện, nên định ra ngoài xem sao…”
Ánh mắt anh rơi vào ba cái bao tải đang được kéo đi, ngạc nhiên nói:
“Cậu… làm được thật rồi sao?!”
“Trói người thì có gì khó khăn đâu,” Trần Linh thản nhiên khoát tay, sau đó mở từng bao tải ra.
Chỉ thấy bên trong là ba người bị nhét giẻ vào miệng, tay chân bị trói chặt, nằm bất tỉnh, đúng là ba người Tân Hữu Toàn, Khâu Đông và Uông Ngọc Ninh.
Hai mắt Văn Sĩ Lâm sáng bừng. Anh thật không ngờ Trần Linh lại bắt được cả ba người, hơn nữa còn có thể đưa về đây thuận lợi mà không bị ai phát hiện.
“Cậu làm kiểu gì vậy?” Văn Sĩ Lâm không kìm được hỏi.
Trần Linh thản nhiên đáp:
“Tôi chỉ rình lúc họ tan ca, canh lúc xung quanh không ai, rồi đánh ngất cả bọn, sau đó mượn một chiếc xe đẩy hàng chở về thôi… Yên tâm, không ai phát hiện cả.”
Đối với Trần Linh mà nói, ba người bình thường thế này căn bản không phải vấn đề. Thậm chí cậu có thể làm nhanh và gọn hơn nhiều, chỉ là sợ khiến Văn Sĩ Lâm nghi ngờ nên mới cố tình hành động có vẻ “bình thường”.
Văn Sĩ Lâm gật đầu: “Vất vả cho cậu rồi.”
Hai người cùng nhau khiêng ba người trong bao vào trong phòng xưởng. Văn Sĩ Lâm nhìn ba người bị xếp nằm thành hàng dưới đất, rõ ràng đã bị xử lý nặng tay nhưng vẫn chưa ai tỉnh lại, liền quay sang hỏi:
“Cậu ra tay lúc đó có nặng lắm không? Sao họ còn bất tỉnh?”
“… Cái này tôi không rõ, lần đầu đánh người nên cũng khó kiểm soát lực.” Trần Linh lắc đầu, vẻ mặt vô tội.
“Haizz… Thôi được rồi.”
“Nếu không, ta lấy chậu nước dội cho họ tỉnh?”
“Thôi khỏi, chúng ta không phải lũ bắt cóc cướp bóc gì. Việc trói họ lại cũng chỉ để đảm bảo an toàn cho họ thôi.” Văn Sĩ Lâm liếc qua ba người vẫn còn hôn mê, “chúng ta còn thời gian, cứ để họ từ từ tỉnh lại cũng được.”
Trần Linh nhắm mắt, không nói gì thêm.
Đúng lúc đó, Văn Sĩ Lâm như chợt nhớ ra điều gì đó, vội vã bước nhanh ra cửa.
“Sao vậy?” Trần Linh hỏi.
“Tôi phải về nhà một chuyến, máy ảnh còn để ở nhà… Không có máy ảnh thì không thể chụp ảnh ba người họ, sẽ thiếu chứng cứ cho buổi phỏng vấn.”
Trần Linh liếc nhìn màn đêm, lông mày khẽ nhíu lại, do dự một lát rồi lên tiếng:
“Đưa chìa khóa cho tôi, để tôi đi lấy.”
Văn Sĩ Lâm còn định nói gì đó, nhưng Trần Linh đã lên tiếng trước:
“Bọn họ sắp tỉnh rồi, nếu tôi ở lại đây… e là tôi không thể kiềm chế mà đánh họ thêm.”
“Vì sao?”
“Bọn chúng tối qua tự tay móc nội tạng một đứa bé… Giống hệt như lúc trước đã móc sạch em trai tôi vậy.”
Văn Sĩ Lâm sững sờ, cả nhà máy bỗng chốc chìm trong tĩnh lặng.
Trần Linh rút chìa khóa từ tay anh ta, một mình bước nhanh ra khỏi nhà máy, bóng lưng dần dần biến mất trong màn đêm.
Nhìn theo bóng cậu rời đi, vẻ mặt Văn Sĩ Lâm trở nên phức tạp. Anh quay đầu nhìn ba kẻ vẫn còn bất tỉnh nằm dưới đất trong nhà máy, không biết đang suy nghĩ gì.
Vài phút sau.
Ào!
Một chậu nước lạnh hắt thẳng vào người ba người kia, trong đêm khuya giá buốt thế này, cảm giác như bị đóng băng.
Cả ba lập tức tỉnh bừng, ánh mắt còn mờ mịt chợt mở to vì kinh ngạc. Nhìn quanh thấy mình đang ở trong một nhà xưởng tối om, phía trước là Văn Sĩ Lâm đang đứng lặng lẽ nhìn họ, tay xách chiếc xô rỗng, ánh mắt họ lập tức tràn ngập sự kinh hãi và sửng sốt.
“Là anh?!”
“Anh bắt cóc bọn tôi?! Muốn làm gì?!”
“Khốn nạn! Anh đang phạm pháp đó!!”
Giữa những tiếng chửi bới trong sợ hãi, Văn Sĩ Lâm thản nhiên ném chiếc xô sang một bên, phát ra tiếng “cộp” nặng trịch. Anh đưa tay giật mạnh cổ áo sơ mi và cà vạt… ánh mắt trở nên lạnh lùng đến đáng sợ, chậm rãi nhìn ba người bọn họ.
“Tiếp theo, tôi sẽ thực hiện một cuộc phỏng vấn chuyên sâu với các anh…”
“Nội dung cuộc phỏng vấn này sẽ quyết định số phận của các anh. Nếu các anh hợp tác, người trừng phạt các anh sẽ là công chúng và pháp luật. Nếu không thì…”
“Thì tôi sẽ thay đứa bé kia, trừng phạt các anh. Hiểu chưa?”
Dưới ánh trăng mờ, Trần Linh mặc chiếc áo khoác màu nâu, bước vào một khu chung cư cũ nát, thấp tầng.
Căn nhà của Văn Sĩ Lâm, cậu không còn lạ gì, sáng nay mới tới đó đưa một cái xác… So với căn nhà ở Khu 3, nơi này rõ ràng tốt hơn nhiều. Nhưng nếu so với các khu khác trong thành phố Cực Quang, thì vẫn chỉ như một khu ổ chuột chen chúc chật chội.
Trần Linh không muốn để Văn Sĩ Lâm quay về một mình là vì lo bệnh viện kia có kẻ đứng sau. Nếu biết bọn họ đang điều tra những chuyện không nên biết, rất có thể sẽ cử người chặn lại. Trần Linh thì không ngại, kẻ nào đến cũng coi như tự tìm đường chết, nhưng nếu Văn Sĩ Lâm bị thương, toàn bộ quá trình điều tra sẽ bị chậm trễ.
May mắn là xem ra xung quanh khu chung cư này tạm thời chưa có điểm bất thường nào.
Lúc này cả tòa nhà đã yên giấc, bên trong yên tĩnh đến rợn người. Trần Linh đi lên tầng bốn, phát hiện tầng này cũng chẳng có nhiều hộ dân sinh sống, phần lớn các phòng vẫn còn là nhà thô hoặc đã bỏ hoang lâu ngày.
Cậu đi thẳng đến căn phòng ở cuối hành lang, lặng lẽ mở cửa bước vào.
“So với tưởng tượng thì bừa bộn hơn mình nghĩ…”
Trần Linh liếc qua căn phòng có phần lộn xộn trước mắt. Trên tường đầy những mẩu tin cắt ra, bản thảo bài viết chưa được công bố, và cả những bức ảnh chụp trộm không rõ nguồn gốc. Trông cứ như căn phòng của một đặc vụ trong phim mà Trần Linh từng xem ở kiếp trước.
Nhưng điều đó lại rất phù hợp với hình ảnh một thanh niên độc thân, sống kín đáo như Văn Sĩ Lâm. Ngoài tin tức và tài liệu, cuộc sống của anh ta gần như không có thú vui nào khác.
Rất nhanh, Trần Linh đã tìm được máy ảnh, đóng cửa lại rồi rời đi. Nhưng vừa bước đến góc cua hành lang, cậu đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng vang lên từ cầu thang tầng dưới.
Lộp cộp… lộp cộp…
Tiếng bước chân đều đặn và rất nhẹ, đang từ tầng ba chậm rãi đi lên tầng bốn. Nghe được âm thanh đó, Trần Linh khẽ sững lại, vài suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu.
Cậu nhanh chóng đưa tay chạm vào cằm mình…
Đến khi đi qua góc cua vào hành lang, cậu đã biến thành một người đàn ông trung niên tầm ba mươi tuổi, tay xách cặp tài liệu, đang từ tầng bốn bước xuống cầu thang.
Nhờ ánh trăng ngoài hành lang, Trần Linh cuối cùng cũng nhìn rõ kẻ đang đi lên cầu thang, đó là một gã đàn ông lưng gù, da tái nhợt, bước đi lom khom với vẻ mặt u sầu.
Nhưng điều khiến người ta rùng mình là trên lưng hắn, một hình nhân giấy trắng toát với đôi mắt đỏ rực kỳ dị đang bám chặt lấy, bất động.