250. Chương 250: Vết thương

Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực thuộc thể loại Linh Dị, chương 250 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tiểu Ất?”
Hứa Sùng Quốc đang ngồi hút thuốc trên bậc thang, chợt thấy bóng dáng quen thuộc trong chiếc áo bông xám trở về. Ông liền đứng dậy, nét mặt nghiêm nghị hỏi:
“Tiểu Ất, vừa rồi cháu đã đi đâu?”
Triệu Ất lúng túng gãi đầu, cố né tránh ánh mắt của Hứa Sùng Quốc.
Sắc mặt Hứa Sùng Quốc càng thêm nghiêm trọng. Ông kéo tay phải của Triệu Ất, trong tay cậu vẫn còn cầm con dao ngắn dính đầy bùn đất.
“Cháu đi giết lão Đinh phải không?”
“Ban đầu… đúng là cháu có ý định đó…”
“Thế rồi sao nữa?” Hứa Sùng Quốc hạ giọng. “Ông ta chết rồi à? Cháu chôn xác ở đâu? Có ai nhìn thấy không?”
“Lão Đinh đúng là đã chết… nhưng không phải do cháu giết.”
Hứa Sùng Quốc sững sờ. “Vậy là do quan chấp pháp làm ư?”
“Không, là phóng viên họ Lâm. Cháu thấy anh ta bắn chết lão Đinh trong con hẻm nhỏ.”
Triệu Ất nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của Trần Linh lúc nãy, không kìm được nhíu mày. “Cháu cứ cảm thấy tên phóng viên đó rất kỳ lạ…”
Vẻ mặt Hứa Sùng Quốc thoáng hiện vẻ khó hiểu. “Sao lại là Lâm Yến nữa…”
“Nữa ư?”
“Trước khi cháu về, trưởng quan Hàn Mông cũng đã đến tìm. Hắn hỏi bọn ta có từng được phóng viên tên Lâm Yến này phỏng vấn chưa, còn hỏi hắn đang ở đâu… Nhưng hắn ở đâu thì bọn ta làm sao biết được?”
“Ngay cả trưởng quan Hàn Mông cũng nghi ngờ hắn ư?” Triệu Ất nhíu mày, như đang suy nghĩ điều gì đó.
“Nhưng mà, chuyện của trưởng quan Hàn Mông cũng đã qua một thời gian rồi… Giờ chúng ta cứ yên tâm sống đi.” Hứa Sùng Quốc vỗ vai Triệu Ất. “Sau này những chuyện giết người báo thù như thế, đừng có làm nữa, biết chưa?”
Triệu Ất định nói gì đó, nhưng vừa bị vỗ vai thì sắc mặt tái mét, đau đến mức không nói nên lời.
Hứa Sùng Quốc thấy vậy, vội rụt tay lại. “Vết thương của cháu vẫn chưa lành sao?”
“…Chưa ạ.”
“Ta đã bảo cháu đi bệnh viện khám từ trước rồi, sao vẫn chưa đi?”
Triệu Ất cười khổ: “Cháu mới đến thành Cực Quang không lâu, kiếm được công việc cũng vất vả lắm mới đủ sống với Linh Nhi… Lấy đâu ra tiền mà đi bệnh viện?”
Trong mắt Hứa Sùng Quốc thoáng hiện vẻ bất đắc dĩ, ông quay người vào phòng, một lát sau trở ra, dúi vào tay Triệu Ất mấy đồng ngân tệ.
“Sau này gặp khó khăn, nhớ nói với bác.” Hứa Sùng Quốc nghiêm túc nói. “Dù bác cũng chưa kiếm được việc, nhưng lúc trốn khỏi khu 3 vẫn mang theo phần lớn tài sản… Cầm lấy đi khám bệnh. Sau này có tiền thì trả lại bác.”
“Nhưng mà…”
“Cầm lấy đi. Chữa khỏi rồi mới có sức mà làm việc kiếm tiền.”
Hứa Sùng Quốc không để cậu từ chối, nhét tiền vào người cậu xong liền quay đi, để lại Triệu Ất đứng nguyên tại chỗ, hai mắt đỏ hoe vì xúc động.
Triệu Ất vốn không phải người thích nợ nần, sau khi nhận tiền liền lập tức đến bệnh viện. Dù sao Hứa Sùng Quốc nói đúng, chỉ có chữa khỏi bệnh mới có thể làm việc kiếm sống. Giờ tay cậu không thể nâng cũng không thể vác, tương lai biết xoay sở thế nào?
Cậu chọn một bệnh viện công trong thành Cực Quang. Tuy khá đông đúc và thiết bị cũ kỹ, nhưng ít ra chi phí rẻ hơn nhiều. Cậu cầm lấy số thứ tự cuối cùng trong ngày, đẩy cửa bước vào phòng khám.
“Cậu thấy khó chịu ở đâu?” Bác sĩ hỏi sau khi nhận bệnh án.
“Lưng cháu bị thương, đã nhiều ngày rồi mà vẫn chưa khỏi.”
“Cởi áo ra để tôi xem.”
Triệu Ất cởi áo, để lộ vết roi hằn sâu đến tận xương. Bác sĩ lập tức trừng to mắt, không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
“Cậu…” Bác sĩ khẽ chạm vào vết thương khiến Triệu Ất đau đến suýt nhảy dựng. “Cậu là người sống sót từ khu 3 mới tới phải không?”
“Sao bác sĩ biết ạ?”
“Đây là vết thương do Tai ương để lại, chúng tôi không chữa được.”
Bác sĩ lắc đầu, bắt đầu ghi vào bệnh án.
“Hơn nữa thương thế của cậu đã lan sang nội tạng, về cơ bản không thể cứu chữa… Cậu còn trẻ, chắc chưa kết hôn, đúng không? Bố mẹ có ở đây không? Tôi sẽ liên hệ họ…”
Triệu Ất đứng ngẩn người.
“Bác sĩ… Cháu không thể chữa khỏi sao?”
Bác sĩ không trả lời thẳng, nhưng vẻ mặt đã nói lên tất cả.
Sắc mặt Triệu Ất tái nhợt, cậu phải vất vả lắm mới vay được tiền để mong chữa lành, không ngờ lại nhận kết quả như thế… Cậu chợt nhớ ra điều gì đó, níu lấy hy vọng cuối cùng:
“Bác sĩ, bác có biết một người họ Sở không? Bạn cháu nói ông ấy rất giỏi, hay là cháu đi hỏi thử?”
“Họ Sở? Cậu nói Sở thần y à?” Bác sĩ thở dài. “Với tình trạng của cậu bây giờ, dù là ông ấy cũng khó cứu được… Thôi, tôi sẽ cho cậu địa chỉ phòng khám của ông ấy, cậu cứ thử vận may đi.”
Nói rồi, bác sĩ suy nghĩ một lát, lấy từ ngăn kéo ra một tờ giấy đưa cho Triệu Ất.
“Cái này là gì ạ?”
“Đơn đăng ký tự nguyện tham gia thực nghiệm y học. Nếu cuối cùng cậu không còn hy vọng, có thể suy nghĩ đến việc hiến thân cho thành Cực Quang… Ít nhất sau khi cậu mất, người thân còn nhận được một khoản tiền trợ cấp hậu hĩnh.”
Triệu Ất sững sờ nhìn tờ đơn, đầu óc trống rỗng, tiện tay nhét vào túi rồi cứng nhắc xoay người rời đi.
Hành lang lạnh lẽo, tái nhợt. Vô số bệnh nhân xếp hàng chờ khám, Triệu Ất như một pho tượng đứng giữa tiếng ho và rên rỉ không dứt. Không biết qua bao lâu, cậu mới cúi đầu nhìn địa chỉ trong tay…
Đó là hy vọng cuối cùng của đời cậu.
Hoàng hôn.
Trần Linh đẩy cánh cửa lớn của tòa soạn, đúng giờ tan sở.
Dù quy định là giờ đó tan làm, nhưng phần lớn nhân viên vẫn đang tăng ca. Dù sao hiện tại, «Cực Quang Nhật Báo» là tờ báo lớn nhất toàn thành. Ai muốn nổi bật thì chỉ có thể cạnh tranh lẫn nhau…
Nhưng Trần Linh rõ ràng không bị cuốn vào vòng xoáy đó.
Một mặt, thân phận phóng viên chỉ là vỏ bọc cho công việc thu thập tình báo của cậu, không có nhu cầu trở thành cán bộ cấp cao, nên cũng chẳng muốn lãng phí quá nhiều thời gian ở đây. Mặt khác, nhờ hai vụ tin nóng sau khi nhậm chức chưa lâu, cậu đã được gọi là “phóng viên nổi bật”, đủ để thoải mái từ chối bị cuốn vào guồng máy đó.
Tuy nhiên, điều khiến Trần Linh hơi bất ngờ là từ sau vụ án Hàn Mông, Văn Sĩ Lâm chưa từng xuất hiện ở tòa soạn nữa. Cũng chẳng triệu tập cậu đi điều tra hay phỏng vấn gì, không biết đang bận rộn chuyện gì.
Trên đường về, ánh mắt Trần Linh bỗng lướt qua một bóng người quen thuộc phía trước, hơi nheo mắt lại…
Là Triệu Ất?
Triệu Ất vẫn mặc chiếc áo bông xám cũ, tay cầm một tờ giấy, như đang tìm kiếm điều gì đó.
Nhưng nhìn dáng vẻ thì dường như đang thất thần.
Trần Linh suy nghĩ giây lát, không rời đi ngay mà lặng lẽ bám theo phía sau, muốn xem thử rốt cuộc Triệu Ất định đi đâu.