Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 254: Cảm ơn đã chiêu đãi
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực thuộc thể loại Linh Dị, chương 254 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Triệu Ất lắc đầu, bóng dáng lướt khỏi ánh đèn lồng rực rỡ trước tiệm, lao mình vào cơn gió lạnh cắt da cắt thịt.
Cậu một mình đi xuyên qua các con phố, từ chốn ồn ào náo nhiệt, dần tiến về vùng ngoại thành phía Tây yên tĩnh, vắng vẻ. Khi quay lại căn lầu cũ kỹ kia, trong bóng tối chỉ còn ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ bên trong.
Triệu Ất từng bước lên bậc thềm, vừa vào nhà đã thấy Linh Nhi ngủ thiếp đi ngay ngưỡng cửa, cuộn tròn trên tấm thảm trải sàn. Một tay bé vẫn còn nắm chặt mép thảm, tựa như đang đợi Triệu Ất trở về, đợi đến khi quá mệt mỏi mà thiếp đi lúc nào không hay.
Trong nhà không có đèn điện, Triệu Ất đứng trong bóng tối ngay ngưỡng cửa, nhìn Linh Nhi đang ngủ say, tiếng ngáy khẽ khàng đều đều vang lên. Gió lạnh khiến gương mặt cậu tê tái, nhưng khóe môi vẫn nở một nụ cười dịu dàng.
Cậu nhẹ nhàng bước vào phòng, bế Linh Nhi từ tấm thảm lên và đưa vào phòng ngủ. Nhưng dù Linh Nhi rất nhẹ, cơn đau nhói dữ dội từ lưng vẫn khiến Triệu Ất suýt chút nữa ngã nhào xuống đất cùng bé. Cũng may cậu kịp chống một tay vào tường để giữ thăng bằng. Khi đặt Linh Nhi xuống giường nhỏ, trán cậu đã lấm tấm mồ hôi lạnh.
“Chết tiệt…”
Triệu Ất nghiến răng, run rẩy lấy một viên thuốc từ túi áo, nuốt vội rồi ngồi xổm bên cửa ra vào thật lâu. Phải đợi đến khi cơn đau thấu tận xương tủy ấy dịu xuống đôi chút, cậu mới thở phào.
Lời chẩn đoán của Sở thần y quả không sai, Triệu Ất đã rõ ràng cảm nhận được thể trạng mình đang xuống dốc không phanh… Cứ đà này, chỉ vài ngày nữa, cậu cũng chỉ có thể nằm chờ chết.
Ánh trăng mờ nhạt rọi lên gương mặt Linh Nhi đang ngủ say, khiến nét mặt bé càng thêm bình yên. Triệu Ất siết chặt hai tay trong bóng tối, đứng bất động như một pho tượng.
Không biết qua bao lâu, cậu móc từ túi ra một tờ giấy nhăn nhúm. Đôi mắt u tối dần dần hóa thành ánh nhìn kiên định.
Cậu nhẹ nhàng đắp chăn cho Linh Nhi, vuốt nhẹ mái tóc bé, sau đó khẽ khàng khép cửa phòng lại, bóng dáng cậu hòa vào màn đêm…
Triệu Ất vừa bước xuống lầu đã thấy Hứa Sùng Quốc đang ngồi ở cổng hút thuốc.
“Tiểu Ất, cháu về lúc nào thế?” Hứa Sùng Quốc thấy cậu đi ra, ngạc nhiên hỏi.
“Vừa mới về thôi…”
“À, trước đó không biết cháu quay lại khi nào, nên chú đã đón Linh Nhi sang nhà ăn tối… Giờ chắc con bé ngủ say rồi ha?”
“Vâng.”
“Cháu ăn gì chưa?”
“…Chưa ạ.”
Hứa Sùng Quốc nhìn gương mặt tái nhợt của Triệu Ất, nghi hoặc hỏi: “Cháu sao vậy? Có tâm sự à?”
Triệu Ất im lặng một lúc, rồi khẽ cười, “Chú Hứa, sau này chắc phải phiền chú chăm sóc Linh Nhi nhiều hơn…”
“Ý cháu là gì?”
“Cháu tìm được một công việc không tệ, nhưng bên đó yêu cầu khá nghiêm, là đơn vị giữ bí mật. Sau này có lẽ không thể thường xuyên về được.”
“Công việc giữ bí mật?” Hứa Sùng Quốc sửng sốt, “cháu tìm được ở đâu vậy?”
“Chính quy ạ, bên tổ chức nhà nước ấy.” Triệu Ất nói lảng đi, “Dù hơi vất vả nhưng lương rất cao. Nếu cháu không kịp rút thì sẽ nhờ họ gửi về cho chú… Linh Nhi còn nhỏ, nên sổ nhận tiền cháu xin dùng tên chú.”
“Hả? À… không sao đâu.”
Hứa Sùng Quốc như sực nhớ ra điều gì đó: “Bệnh của cháu chữa xong rồi à?”
“Chữa rồi. Bác sĩ bảo chỉ là chấn thương ngoài, không có gì nghiêm trọng, chỉ cần uống thuốc là ổn.”
“Thân thể khỏe mạnh là tốt. Kiếm tiền thế nào cũng được, miễn đừng để thân thể mình phải chịu khổ.” Hứa Sùng Quốc gật đầu, “Nhưng dù bận cũng ráng về thăm Linh Nhi, con bé đang tuổi lớn, lâu không gặp lại e là nhận không ra cháu nữa.”
Triệu Ất ngây người một chút, nhìn về phía căn nhà mình rồi mỉm cười.
“Cháu đi đây, chú Hứa.”
“Đi mạnh giỏi.”
Triệu Ất vừa quay lưng bước đi, giọng Hứa Sùng Quốc lại vang lên:
“Tiểu Ất.”
“Vâng?”
Triệu Ất quay đầu lại, thấy Hứa Sùng Quốc cầm điếu thuốc, ánh mắt đầy cảm thán:
“Cháu biết không? Bây giờ cháu đã là một người đàn ông vững chãi rồi đấy… Nếu cha cháu còn sống, thấy cháu thế này, chắc chắn sẽ rất tự hào.”
Triệu Ất sững người, khóe miệng khẽ nhếch lên, không biết nên cười hay nên khóc… Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ quay đầu, bước về phía cuối con đường, chìm dần vào bóng tối.
Gió đêm lạnh buốt như dao cứa lên mặt, cô độc và đau thương như xé toạc cậu thành từng mảnh nơi góc tối không người trông thấy. Triệu Ất giống như một con sói hoang rời khỏi đàn, từng bước một lặng lẽ hòa vào màn đêm, nhưng sâu trong nội tâm lại đang bốc lên một ngọn lửa.
Là ngọn lửa của sự không cam lòng, của cơn phẫn nộ, là tiếng vọng cuối cùng của một kẻ sắp chết, ném mình về phía bình minh. Triệu Ất siết chặt tấm bảng biểu trong tay, trong lòng dâng lên một cơn xúc động không thể kìm nén!
Cậu bắt đầu tăng tốc bước chân, nhanh hơn, và nhanh hơn nữa!
Cậu cứ thế chạy trong đêm lạnh, lao vút qua những bóng người lác đác trên đường, không biết mình đang muốn làm gì, muốn đi đâu, chỉ biết rằng trái tim tuổi trẻ đang bị đè nén này, cần một nơi để bùng nổ cảm xúc lần cuối.
Không biết chạy bao lâu, cậu đứng thở dốc, hai tay chống lên đầu gối, dừng lại trước cửa một tiệm mì quen thuộc.
“Tiểu huynh đệ, sao lại quay lại đây rồi?” Người đàn ông trung niên đang chuẩn bị đóng quán ngạc nhiên cất tiếng hỏi.
Triệu Ất ngẩng đầu nhìn cửa hàng được đèn lồng chiếu sáng rực rỡ, trong khoảnh khắc mơ hồ, như thể trùng khớp với ký ức về bữa sáng quen thuộc năm nào… Cậu sững sờ đứng đó một lúc lâu rồi mới hoàn hồn, cười rạng rỡ rồi bước vào.
“Ông chủ! Cho cháu một bát mì!”
Ông chủ đang thu dọn ngẩn người. “Hả? À được, muốn ăn thì chú làm thêm một bát, cháu muốn ăn mì gì?”
“Cho cháu loại tô to nhất ấy!” Triệu Ất đổ hết tiền lẻ trong túi lên bàn, trông như một tay đại gia đang vung tiền.
“Cho cháu loại nhiều topping nhất! Không… Cho hẳn hai miếng thịt luôn!”
Ông chủ nhìn Triệu Ất với vẻ mặt kỳ quặc, nhưng vẫn nhanh nhẹn nấu một bát mì. Không bao lâu, một bát mì nóng hổi được bưng ra, trên đó là hai miếng sườn to, tô mì lớn đến mức đũa không thể với tới đáy.
Triệu Ất không màng bỏng, cầm đũa cuộn mì vào miệng, phát ra tiếng húp mì rột rột đầy sảng khoái.
“Chậm thôi… chà, ăn từ từ, có ai giành đâu.” Ông chủ không nhịn được mà khuyên.
Triệu Ất vẫn ăn ngấu nghiến. Cậu húp cạn từng giọt nước lèo, đây là bữa ăn cuối cùng cậu dành cho bản thân, cũng là dấu chấm hết cho cuộc sống trẻ trung, sôi nổi ấy.
Một bát mì sợi, hai miếng sườn. Với Triệu Ất, như vậy là quá đủ rồi.
Khi cậu úp cái tô trống rỗng xuống bàn, ợ một tiếng thật dài, rồi lớn tiếng nói:
“Ông chủ, cho cháu mượn cây bút!”
Dù hơi khó hiểu, ông chủ vẫn đưa cây bút cho cậu. Triệu Ất móc ra tấm bảng biểu rách nát, ở chỗ chữ ký cuối cùng, cậu viết hai chữ thật to, mạnh mẽ:
[Triệu Ất.]
Cậu đặt bút xuống, cầm tấm bảng biểu nhanh chân bước ra khỏi quán.
Cậu đứng ngoài cửa trong gió lạnh, giữa ánh sáng đèn lồng và màn đêm giăng mắc, nhẹ nhàng quay đầu lại… Nhìn tiệm mì ấy, hay là nhìn lại quán ăn sáng năm xưa trong ký ức, hay là nhìn lại cả 19 năm tuổi trẻ của mình, thì thào nói:
“...Cảm ơn đã chiêu đãi.”
Rồi cậu hòa mình vào màn đêm.