Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 44: Chất vấn
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
... Không cần đâu.
Trần Linh thu con dao lại, hít sâu một hơi, "Để tôi suy nghĩ một chút đã."
Sở Mục Vân từ từ dựa lưng vào ghế, vẻ mặt không chút bất ngờ trước kết quả này. Anh không cố gắng thuyết phục cậu, chỉ bình thản nói:
"Không vấn đề gì, cậu cứ đến tìm tôi ở tiệm tạp hóa Tiểu Phương bất cứ lúc nào... Cả ngày hôm nay tôi sẽ đợi cậu ở đây."
Trần Linh đứng dậy định rời đi thì Sở Mục Vân lấy một khối lập phương nhỏ bằng bạc từ trong tay, đưa ra trước mặt cậu.
"Đây là cái gì?"
"Món quà cấp trên của tôi cho cậu." Sở Mục Vân nhẹ nhàng nói, "Có lẽ nhờ nó, cậu sẽ hiểu rõ hơn về chúng tôi..."
Trần Linh cầm lấy khối lập phương nhỏ, nhìn một lát rồi khẽ gật đầu.
"Được, cảm ơn."
"Còn nữa, hãy để ý đến trạng thái tinh thần của cậu, đừng để Thần Đạo lệch lạc kia ảnh hưởng... Con đường cậu đang đi, rất tà đạo."
Trần Linh không hề đáp lại. Cậu cũng để ý đến việc từ lúc mình bước lên con đường này, tính cách cũng thay đổi một cách kỳ lạ... Cậu muốn bình tĩnh lại, suy nghĩ kỹ càng.
Rời khỏi phòng, Trần Linh đi dọc cầu thang lên trên, cuối cùng bước ra một tiệm tạp hóa nhỏ. Một người phụ nữ đang ngủ gục sau quầy, ngẩng đầu nhìn cậu một cái rồi lại tiếp tục ngủ.
Trần Linh cũng có chút ấn tượng với tiệm tạp hóa Tiểu Phương này, mặc dù cách phố Hàn Sương khá xa nhưng đồ đạc bên trong bán rất rẻ. Trước đây mỗi khi năm mới đến, cậu thỉnh thoảng dẫn Trần Yến đến mua chút đồ... Không ngờ, nơi này lại là căn cứ của tổ chức Sở Mục Vân.
Trần Linh cũng không có ý định bắt chuyện với người phụ nữ đó, đẩy cửa bước ra ngoài. Tuyết lớn không ngừng rơi từ khi vở kịch đầu tiên kết thúc, vẫn bay lả tả khắp nhân gian. Giờ đây, tuyết đã dày hơn mắt cá chân, việc đi lại càng thêm bất tiện.
Trần Linh định hướng lại một chút, đi thẳng về phía phố Hàn Sương... Cậu cũng không rõ vì sao mình lại muốn quay về, nơi đó đã chẳng còn gì nữa.
Nhưng ngoài phố Hàn Sương, cậu còn có thể đi đâu được đây?
Trần Linh không biết, ngôi nhà nhỏ trên phố Hàn Sương chính là nơi trú ẩn duy nhất của cậu trong thế giới này, dù nơi trú ẩn này không để lại cho cậu bất kỳ kỷ niệm đẹp nào...
"Trần Linh!!"
Trần Linh bước gần đến nhà thì nghe được một thanh âm từ xa vọng lại. Chỉ thấy Ngô Hữu Đông bước nhanh như bay, nhẹ nhàng lướt qua lớp tuyết đọng, tiến đến trước mặt cậu, "Trần Linh, lúc trước cậu đã đi đâu vậy? Cơ thể đã đỡ hơn chút nào chưa?"
"Sao cậu lại ở đây?" Trần Linh ngạc nhiên nhìn Ngô Hữu Đông. Vài giờ trước cậu ta vẫn còn chống nạng, sống dở chết dở, nhưng giờ đây lại có thể di chuyển tự do, thần sắc trông rất rạng rỡ.
"Tôi đến để cảm ơn thần y!" Ngô Hữu Đông kích động nói, "Chính là người đàn ông sống ở nhà cậu đó, anh ta thật quá thần kỳ! Tôi nhớ là mình mới nói được vài câu với anh ta, đột nhiên trước mắt tối sầm, đến lúc tỉnh lại thì chân tôi đã khỏi hẳn!
Bác sĩ ở phòng khám nói tôi phải tĩnh dưỡng nửa năm, còn có khả năng cao mắc bệnh mãn tính... Vậy mà anh ta chỉ trong chốc lát đã chữa khỏi cho tôi!
Cứ trời âm u mưa xuống là đầu gối và khớp lại đau nhức. Nhưng hiện tại không còn cảm giác đó nữa. Và điều quan trọng nhất là...
Tôi cảm giác mình lại cao lên rồi!"
Trần Linh nhìn Ngô Hữu Đông, rõ ràng cảm thấy cậu ta quả thực đã cao lên... Trước kia đỉnh đầu cậu ta chỉ cao đến cằm mình, nhưng giờ đây đã gần tới mũi rồi.
Sở Mục Vân lợi hại đến thế sao?
"Anh ta đã đi rồi." Trần Linh dừng lại một chút rồi nói thêm, "Có thể là sau này sẽ không trở lại nữa."
Ngô Hữu Đông sửng sốt một chút, trên mặt hiện lên vẻ thất vọng...
"Được rồi, vậy tôi về trước đây."
Sau khi thấy Ngô Hữu Đông đi xa, Trần Linh quay trở về trước cửa nhà. Ngay lúc vừa định đẩy cửa ra, bàn tay đang đưa lên của cậu đột ngột dừng lại. Cậu nhìn vào mái hiên cửa cũ, mắt hơi nheo lại, một tia sáng yếu ớt lóe lên trong đôi mắt.
[Bí Đồng] ban cho cậu khả năng quan sát chi tiết, cậu ngay lập tức khóa mục tiêu vào những vết tuyết nhỏ trên mái hiên cửa.
Không đúng...
Có ai đó đã lẻn vào nhà nhân lúc cậu rời đi. Hơn nữa, rất có khả năng vẫn chưa ra ngoài. Trần Linh cảnh giác rụt tay lại, lặng lẽ lùi hai bước trong tuyết. Đúng lúc này, một giọng nói chậm rãi vang lên từ trong nhà.
"Khả năng quan sát không tệ, vào đi." Đây chính là âm thanh của Hàn Mông, "Chắc cậu không nghĩ rằng cả đời này sẽ không về nhà nữa đâu nhỉ?"
Trần Linh thấy hành tung của mình đã bị bại lộ, lông mày hơi nhíu lại, do dự một lúc rồi vẫn đến vặn tay nắm cửa.
"Anh ở trong nhà tôi làm gì?" Cậu nhìn Hàn Mông đang ngồi bên bàn ăn, thấp giọng hỏi.
"Điều tra."
"Anh thì khác gì một tên trộm đột nhập?"
"Người Chấp Pháp có quyền thi hành pháp luật và quyền điều tra, cần tôi phải giải thích cho cậu nữa sao?" Hàn Mông gõ nhẹ lên mặt bàn bằng đầu ngón tay, "Đừng nói là tôi đến đây để điều tra, cho dù tôi châm một mồi lửa đốt căn nhà này, cậu làm được gì?"
"..." Ánh mắt Trần Linh trở nên lạnh lẽo.
"Nhưng quả thật tôi không thể ngờ, cậu lại có quen biết với Sở Mục Vân... Hai người quen nhau thế nào vậy?"
"Liên quan gì đến anh?"
"Hiện tại, với thân phận tổng trưởng Quan Chấp Pháp khu 3, tôi đang chất vấn cậu, Trần Linh, hãy chú ý thái độ của mình." Ánh mắt Hàn Mông hơi nheo lại, một cảm giác áp bức khó hiểu đột ngột bao trùm cả phòng khách!
Trần Linh đối mặt với anh ta một lúc lâu, rồi mới từ từ mở miệng:
"Bác sĩ Lâm ở phòng khám góc phố đã giới thiệu cho tôi."
"Tại sao phải tìm bác sĩ?"
"Lúc đó cơ thể tôi không được khỏe."
"Cơ thể không được khỏe mà cần phải mời Sở Mục Vân sao? Rốt cuộc là do cơ thể không khỏe, hay là... tinh thần đã bị Thế giới Xám làm ô nhiễm?" Ánh mắt của Hàn Mông trở nên sắc bén, giống như một con đại bàng nhìn thấu lòng người.
"Tôi..." Trần Linh sửng sốt. Đứng trước mặt Hàn Mông, cậu đột nhiên cảm thấy mình không còn nơi nào có thể trốn tránh.
"Vào đêm xảy ra Tai Ương, cậu từng trả lời Giang Cần rằng em trai cậu đang ngồi một góc. Nhưng hôm nay tôi tình cờ đi điều tra phố Băng Tuyền khu 2, phát hiện em trai cậu là Trần Yến đã bị cắt bỏ toàn bộ nội tạng và qua đời cách đây vài ngày. Vậy người em trai mà cậu nhắc đến đêm đó là ai?"
"..."
"Tôi đã khám xét ngôi nhà này, chỉ có vết tích sinh hoạt của hai người, một người là cậu, một người là Sở Mục Vân, nhưng tại sao lại có ba cái chén trong bồn rửa bát? Cái chén đó dành cho ai?"
"..."
"Trước khi đến, tôi đã tìm tới Ngô Hữu Đông, cậu ta nói cậu ở trong phòng một mình thắp nến, rồi sau đó..."
"ĐỦ RỒI!!"
Trần Linh đột nhiên đứng phắt dậy, trong mắt tràn đầy những tia máu.
"Phải! Là tôi điên rồi có được không?! Não tôi có vấn đề! Tôi có thể nhìn thấy Trần Yến! Tôi cảm thấy thằng bé vẫn luôn ở bên cạnh tôi!!
Không lâu trước đây! Thằng bé còn đang đắp người tuyết trước cửa! Nó nói rằng muốn trở lại trường học, muốn hát hò trong bữa tiệc cuối năm! Đối với tôi, thằng bé vẫn đang sống sờ sờ ra đó!
Thằng bé chỉ là một đứa trẻ bình thường! Nó bị bệnh! Nó muốn mình khỏe lại! Muốn một ngày nào đó có thể đường đường chính chính đứng biểu diễn trên sân khấu! Nó đã làm sai điều gì?
Hàn Mông! Lúc này anh ở đây hung hăng chất vấn tôi, vậy khi đám người ở phố Băng Tuyền giết em trai tôi, anh ở đâu?! Khi bọn chúng cấu kết với Quan Chấp Pháp, ép chết từng người vô tội, anh lại đang ở đâu?
Quyền điều tra của anh ở đâu?! Quyền thi hành pháp luật của anh ở đâu?!!"
Hàn Mông đột nhiên run lên.
Lồng ngực Trần Linh phập phồng dữ dội, cậu nhìn chằm chằm vào mắt Hàn Mông... Đôi mắt vốn bình tĩnh của Hàn Mông hơi co lại, vô thức né tránh ánh mắt Trần Linh.
Anh ta cứ ngồi yên lặng như vậy, cúi thấp đầu hệt như một pho tượng.
Hết chương 44.