76. Vạt Áo Đỏ

Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi cánh hoa dần héo tàn, hơi thở của sự sống dâng trào tựa thủy triều, ào ạt tràn vào cơ thể Diêm Hỉ Tài.
Thịch- thịch- thịch...
Một luồng sinh khí tụ lại nơi lồng ngực, đập từng nhịp nhẹ nhàng. Trái tim vốn đã chết lại bắt đầu đập trở lại, vết thương chí mạng trên cổ cũng lành lặn với tốc độ có thể thấy rõ bằng mắt thường. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, hắn đã hồi phục gần như hoàn toàn.
Diêm Hỉ Tài đột ngột mở mắt, giống như vừa tỉnh giấc từ một cơn ác mộng!
"Đừng giết tôi!!"
Hắn lẩm bẩm trong cơn mê sảng, nhưng đáp lại hắn chỉ có tiếng gió rít và tiếng gầm rú giận dữ của những cuộc giao tranh ở đằng xa. Diêm Hỉ Tài ngây người trong vũng máu một lúc lâu mới hoàn hồn. Hai tay hắn mò mẫm trên ngực và cuối cùng chỉ chạm vào một cánh hoa khô héo...
"Thứ này quả nhiên hữu dụng!" Diêm Hỉ Tài thấy mình được cánh hoa cứu mạng, trên khuôn mặt thoáng hiện vẻ mừng rỡ điên cuồng như người vừa thoát khỏi kiếp nạn. "Quả nhiên là phụ thân vẫn còn quan tâm mình! Ông trời không bỏ rơi ta! Diêm Hỉ Tài này đã trở lại rồi!! Ha ha ha..."
Cánh hoa này là một món trân bảo mà phụ thân Diêm Hỉ Tài, cũng chính là hội trưởng Thương Hội Quần Tinh, không biết kiếm được từ đâu. Lúc trao nó cho Diêm Hỉ Tài, ông không hề nói rõ công dụng, chỉ dặn hắn phải giữ gìn cẩn thận, không được tháo ra bất cứ lúc nào... Giờ đây Diêm Hỉ Tài cuối cùng đã hiểu được công dụng của cánh hoa này.
Diêm Hỉ Tài nhớ lại chuyện vừa xảy ra, vẻ vui mừng trong mắt nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự oán hận và phẫn nộ vô bờ bến.
"Giản Trường Sinh... Hừ hừ hừ... Một tên phế vật hạng bét mà cả gan dám giết ta? Đợi ta thoát khỏi nơi này, nếu không diệt sạch cả nhà ngươi thì ta không mang họ Diêm!"
Diêm Hỉ Tài vừa nguyền rủa vừa loạng choạng đứng dậy từ vũng máu. Hắn liếc nhìn chiến trường đang giao tranh khốc liệt ở đằng xa, lập tức quay đầu đi về phía lối vào Cổ Tàng. Dù sao thì thời gian Cổ Tàng mở cửa không còn nhiều, chỉ cần hắn tìm được chỗ ẩn nấp cho đến cuối cùng, sẽ có thể đợi được Quan Chấp Pháp tiến vào... Đến lúc đó, còn ai có thể làm tổn thương hắn?
Diêm Hỉ Tài vừa bước đi được một bước, như chợt nhớ ra điều gì, lại quay về bên thi thể Kẻ Đoạt Lửa, cẩn thận lục lọi tìm kiếm gì đó.
"Nhẫn đâu... Cái nhẫn của mình đâu?" Diêm Hỉ Tài mò mẫm hồi lâu vẫn không thấy, hắn nhíu mày nghi ngờ.
"Ngươi đang tìm cái này sao?" Một giọng nói ung dung từ bên cạnh truyền tới.
Cả người Diêm Hỉ Tài run lên. Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bóng người vận hí phục đỏ tươi đang đứng giữa vũng máu, ung dung nghịch một chiếc nhẫn, với vẻ mặt như cười như không nhìn hắn. Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt đó, Diêm Hỉ Tài kinh hãi trợn tròn mắt, tựa như vừa nhìn thấy ma quỷ.
"Ngươi... Ngươi..."
"Sao ta lại ở đây? Không phải ta đã chết rồi sao? Ta là người hay là ma?"
Không đợi Diêm Hỉ Tài mở miệng, Trần Linh thong thả nói nốt những lời hắn định nói rồi chậm rãi bước về phía Diêm Hỉ Tài. Diêm Hỉ Tài hoàn toàn sững sờ tại chỗ. Nụ cười trên khóe miệng Trần Linh dần tắt, cậu cúi xuống nhìn Diêm Hỉ Tài. Một lát sau, lạnh lùng thốt ra hai chữ:
"...Quỳ xuống."
Ánh hàn quang của con dao găm lóe lên trong chớp mắt, Trần Linh không chút do dự rạch đứt gân gót chân của Diêm Hỉ Tài khiến hắn hét lên thảm thiết, "bịch" một tiếng, quỳ rạp xuống đất, cả người co quắp trong vũng máu.
"Không thể nào... Rõ ràng là ngươi đã chết rồi!" Diêm Hỉ Tài ôm lấy đôi chân bị thương, sắc mặt trắng bệch thấy rõ.
"Đến ngươi còn phải chết đến hai lần, tại sao ta lại không thể?" Trần Linh lạnh nhạt nói, "Ta đã nói rồi, tất cả các ngươi đều phải chết ở nơi này... Ngươi nghĩ mình có thể may mắn thoát khỏi sao? Diêm thiếu gia?"
"Trần Linh... Cậu tha cho tôi, cho tôi một con đường sống! Tôi cam đoan! Những gì xảy ra ở đây tôi sẽ không hé răng nửa lời! Thật ra chúng ta cũng đâu có thù sâu oán nặng gì, đúng không? Trừ lúc ở trên thuyền... Tôi có thể xin lỗi cậu, thật lòng đó! Tôi dập đầu với cậu cũng được! Tôi có thể đưa cậu vào thành Cực Quang, chức tước Quan Chấp Pháp cậu cứ tùy ý lựa chọn! Tôi cam đoan sẽ cho cậu hưởng vinh hoa phú quý cả đời không hết! Còn nữa, gia đình tôi có rất nhiều bảo vật, nếu cậu muốn thứ gì tôi có thể tặng hết cho cậu..."
Diêm Hỉ Tài khổ sở van xin, mọi thủ đoạn giữ mạng của hắn đã cạn. Lần này nếu lại bị Trần Linh giết chết, hắn sẽ thật sự chết... Mà chết rồi thì chẳng còn gì nữa.
Trần Linh thong thả đeo chiếc nhẫn hồng ngọc lên ngón tay, làm ngơ trước lời cầu xin của Diêm Hỉ Tài. Cậu cẩn thận quan sát chiếc nhẫn một lát, đột nhiên ngắt lời Diêm Hỉ Tài:
"Thứ này, dùng thế nào?"
Diêm Hỉ Tài sững người.
"Không phải vừa nói toàn bộ bảo vật của ngươi đều tặng ta sao?" Trần Linh hỏi lại một lần nữa, "Thứ này dùng thế nào?"
Nghe đến đây, trong mắt Diêm Hỉ Tài bùng lên một tia hy vọng. Trần Linh có hứng thú với chiếc nhẫn này, chứng tỏ hắn có cơ hội dùng bảo vật để mua lại mạng sống của mình!
"Đây là một tế khí có lai lịch phi phàm, nghe nói là lấy được từ Thế giới Xám xuất hiện trong một lần Tai Ương cấp bảy xâm nhập." Diêm Hỉ Tài vội vàng giới thiệu, "Chỉ cần để nó cắn nuốt tinh thần lực là có thể khống chế không gian trong phạm vi nhỏ. Nếu tinh thần lực của người sử dụng dưới bậc bốn, không đủ để nó cắn nuốt thì có thể dùng máu thịt tươi sống thay thế..."
"Chỉ có bậc bốn mới có thể sử dụng vô điều kiện?"
"Đúng vậy, chỉ có bậc bốn mới có thể khống chế lãnh địa, trước khi có lãnh địa thì tinh thần lực gần như bằng không..."
"Vậy làm sao để nó cắn nuốt máu thịt?"
"Bên cạnh chiếc nhẫn này có một cơ quan, chỉ cần chạm vào, sau đó đâm chiếc kim bật ra vào cơ thể là có thể..."
Phập-
Lời Diêm Hỉ Tài còn chưa dứt lời, Trần Linh đã dùng một tay bóp chặt cổ họng Diêm Hỉ Tài, chiếc kim trên nhẫn đâm sâu vào da thịt, bắt đầu điên cuồng cắn nuốt máu thịt Diêm Hỉ Tài! Dưới sự cắn nuốt của chiếc nhẫn, cơ thể vốn tròn trịa đầy đặn của Diêm Hỉ Tài nhanh chóng teo tóp lại, giống hệt như lần đầu Trần Linh nhìn thấy Tiền Phàm dùng tế khí đốt ngón tay trong dinh thự, chỉ có điều tốc độ cắn nuốt của chiếc nhẫn này dường như nhanh hơn tế khí kia rất nhiều!
Diêm Hỉ Tài bị Trần Linh bóp chặt cổ họng, muốn kêu la nhưng không thể phát ra tiếng nào, chỉ có thể trừng mắt nhìn Trần Linh, cầu xin cậu tha mạng.
Cuối cùng, trước khi Diêm Hỉ Tài sắp bị hút khô, Trần Linh buông tay ra.
"Khụ khụ khụ khụ..."
Diêm Hỉ Tài ngã xuống đất, ho khan kịch liệt. Lúc này hắn trông chẳng khác nào người vừa khỏi bệnh nặng, gầy trơ xương, nhìn thoáng qua chẳng khác gì bộ xương khô bọc da, gần như không còn nhận ra hình dáng ban đầu nữa.
"Thì ra là vậy." Trần Linh nhìn viên hồng ngọc lấp lánh, trầm ngâm suy nghĩ.
"Nó... Nó đã là của cậu rồi." Diêm Hỉ Tài thở hổn hển như người sắp tắt thở, "Trần Linh... Cậu buông tha tôi được chưa?"
"Được chứ." Trần Linh vỗ vỗ vai Diêm Hỉ Tài, từ từ đứng dậy từ vũng máu, "Đúng rồi, không phải ngươi nói là thích chiếc áo kia của ta sao? Chiếc áo đó không thể tặng ngươi được... Ngươi thấy áo ta đang mặc thế nào?"
Diêm Hỉ Tài nhìn chiếc hí phục đỏ của Trần Linh, liên tục lắc đầu... Đã đến nước này rồi, hắn nào dám hành xử như khi ở trên thuyền. Hơn nữa ở trên thuyền hắn thật sự không hề thiết tha gì chiếc áo rách nát đó của Trần Linh, chẳng qua chỉ là muốn kiếm chuyện gây rắc rối cho Trần Linh mà thôi.
"Không... Không cần đâu..."
"Được thôi, vậy thì tiếc quá."
Trần Linh quay người bước đi về phía xa.
Nhìn thấy Trần Linh cứ thế bỏ đi, trái tim treo lơ lửng của Diêm Hỉ Tài cuối cùng cũng buông lỏng... Hắn chật vật bò lết trên vũng máu, từng chút một tiến về phía lối vào Cổ Tàng. Cuối cùng hắn cũng có thể về nhà rồi.
Ngay lúc này, một cơn gió lạnh lướt qua vạt hí phục đỏ tươi. Trần Linh vừa đi về phía trước vừa tùy ý giơ tay phải lên, khẽ búng một cái.
"Uốn cong."
Rắc-
Thân hình Diêm Hỉ Tài bị vặn vẹo như sợi dây thừng, hơi thở yếu ớt vốn có lập tức tắt lịm. Hắn gầy trơ xương nằm trên vũng máu, đôi mắt tan rã nhìn lên bầu trời. Trên mảnh đất màu xám trắng này tựa như đang khoác lên mình một chiếc hí phục đỏ tươi, giống hệt chiếc của Trần Linh.