Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 83: Buổi diễn kết thúc
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Câu này vừa dứt, hai Quan Chấp Pháp còn lại lao đến như tên bắn.
"Vẫn còn người sống?!"
"Khoan đã... Sao lại là cậu ta?"
Khi hai người họ nhìn thấy Trần Linh là người duy nhất còn hơi thở, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trong mắt.
"Có lẽ lúc cậu ta chiến đấu đã bị ai đó đâm vào bụng, mất máu quá nhiều." Một Quan Chấp Pháp do dự nhìn về phía người có năm đường vân, "Nếu cứ mặc kệ không quan tâm, cậu ta chết là cái chắc..."
"Chúng ta có cứu không?"
Tất cả những người tiến vào Cổ Tàng đều đã chết, chỉ có Trần Linh, người mà ban đầu họ cho rằng chắc chắn sẽ chết lại bất ngờ sống sót. Lúc này họ cảm thán trong lòng về sự trớ trêu của số phận, đồng thời lại có chút ngần ngại, không biết nên làm gì tiếp theo.
"Có cứu không??" Quan Chấp Pháp năm đường vân tức giận mắng, "Các cậu bị ngu à?! Cả đội Người Chấp Pháp chỉ còn lại mỗi mình cậu ta, cậu ta mà chết thì ai sẽ đứng ra giải thích cho phía thành Cực Quang chuyện xảy ra trong này?! Cứu!! Không tiếc bất cứ giá nào! Phải cứu sống cậu ta bằng mọi giá!!"
Hai vị Quan Chấp Pháp lập tức bắt đầu cứu Trần Linh, nhưng họ không có dụng cụ cứu chữa nên chỉ có thể băng bó tạm thời rồi nhanh chóng đưa cậu rời khỏi Binh Đạo Cổ Tàng.
Khi mọi người rời đi, Binh Đạo Cổ Tàng lại chìm vào tĩnh lặng chết chóc...
Trên vùng hoang dã rải rác thi thể, từng luồng sát khí từ sâu thẳm thanh kiếm đen lan tỏa, tựa như những con rắn độc, cuồn cuộn quấn lấy một thi thể và điên cuồng tràn vào bên trong.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi sau đó, đôi mắt đỏ sẫm của Giản Trường Sinh đột ngột mở ra!
...
Ngay giữa sân khấu tối tăm, Trần Linh khoác áo choàng kịch đỏ từ từ mở mắt.
"Hừ..." Cậu vô thức đưa tay xuống xoa xoa bụng mình, sau đó thở phào như trút được gánh nặng.
Để lừa gạt ba vị Quan Chấp Pháp, Trần Linh chỉ có thể chọn cách tự mổ bụng, cũng là phương pháp chậm rãi và đau đớn nhất. Nếu cậu tự bắn vào đầu, tốc độ hồi phục sẽ rất nhanh, có khi các Quan Chấp Pháp còn chưa kịp đến nơi thì vết thương đã lành rồi. Chỉ có cách chết vì mất máu mới có thể kéo dài tối đa quá trình tử vong, sau này dù có hồi sinh, cũng không gây quá nhiều kinh ngạc. Nhưng nhược điểm là... cách chết này quá đau đớn.
"Bắn vào đầu vẫn sướng hơn."
Trần Linh chậm rãi bò dậy từ trên sân khấu, ánh mắt cậu rơi vào hàng ghế khán giả. Mặc dù cuộc giao tranh vừa rồi diễn ra có phần bất ngờ, nhưng hiện tại xem ra không có gì thay đổi... Vô số đôi mắt đỏ tươi kia vẫn chỉnh tề nhìn chằm chằm cậu.
Trần Linh đã quen với sự theo dõi kỳ dị này, cậu đi thẳng đến trước màn hình, cúi đầu nhìn xuống. Sau khi tự sát bằng cách để mất máu, giá trị kỳ vọng của khán giả đúng như dự đoán đã giảm 50%, từ 72% xuống còn 22%, đang đứng trên bờ vực mất kiểm soát... Tin tốt là lúc này ở góc dưới bên phải màn hình, biểu tượng một chiếc rương báu lại nhấp nháy.
Trần Linh đưa tay nhẹ nhàng chạm vào chiếc rương báu.
Tăng tăng tăng-!
Cùng với tiếng nhạc vui tươi, một chiếc bàn đột nhiên xuất hiện giữa sân khấu, trên tờ giấy trắng đặt giữa bàn có mấy dòng chữ nhỏ nhanh chóng hiện ra:
"Chúc mừng bạn đã hoàn thành vở kịch ."
"Giá trị kỳ vọng cao nhất của khán giả trong vở kịch này: 72%"
"Bạn nhận được một lượt rút thăm chỉ định."
"Sau khi sử dụng, bạn có thể chỉ định một nhân vật từ tất cả các nhân vật xuất hiện trong vở kịch này, rút ngẫu nhiên một năng lực của đối phương, có xác suất nhận được kỹ năng quý hiếm liên quan đến tổng giá trị kỳ vọng của khán giả trong vở kịch này."
Quả nhiên hoàn thành nhiệm vụ biểu diễn trên bậc đá là có thể hoàn thành một vở kịch... Trần Linh nghĩ thầm. Trong khoảng không trước mặt cậu, những trang giấy xuất hiện từ hư vô.
["Cậu tỉnh rồi?" Trần Linh mở mắt, âm thanh của Sở Mục Vân cũng truyền đến bên tai.]
[...]
["Khi bọn chúng cấu kết với Quan Chấp Pháp, ép chết từng người vô tội, anh lại ở đâu? Quyền điều tra của anh ở đâu?! Quyền thi hành pháp của anh ở đâu?!!"]
[...]
[Khóe miệng cậu không thể kìm nén được mà cong lên, như thể đang hoàn thành một nghi lễ nào đó, lẩm bẩm: Buổi diễn... Bắt đầu.]
[...]
Chữ viết liên tiếp hiện lên trên kịch bản, khắc họa tất cả những trải nghiệm của Trần Linh trong khoảng thời gian này. Lần nữa nhìn thấy cuộc sống của mình bị biến thành kịch bản, trong lòng Trần Linh đã không còn nhiều dao động...
Hay nói đúng hơn, cậu đã tê liệt rồi.
Khi đọc xong câu cuối cùng của vở kịch, cậu chậm rãi khép nó lại, đồng thời trước mắt cậu đột nhiên trở nên mơ hồ. Cậu dường như lại trở về giấc mơ đó, ánh đèn sân khấu trên đỉnh đầu nhanh chóng vụt tắt, màn đêm vô tận bao trùm khắp nơi, một ngôi sao xa xôi không thể với tới lơ lửng trên cao, chỉ có một con đường màu máu tỏa ra khí tức kỳ dị, ngoằn ngoèo kéo dài lên bầu trời.
Mà lúc này, Trần Linh đang đứng trên bậc thang đầu tiên của con đường đó.
[Hoàn thành buổi biểu diễn có ít nhất năm mươi người tham gia, đảm bảo sau khi buổi biểu diễn kết thúc, không ai còn sống.]
Khi ánh sáng từ cuốn kịch bản trong tay Trần Linh lóe lên, bậc thang thứ hai trước mắt cậu rung nhẹ, dòng chữ nhỏ trên bề mặt tan biến không để lại dấu vết. Ngay sau đó, một luồng tinh thần lực tinh khiết tràn vào trong đầu cậu!
Thật lòng mà nói, Trần Linh thực ra không biết rõ tinh thần lực là gì, cũng gần như chưa từng cảm nhận được. Nhưng khoảnh khắc này cứ như có một dòng suối ngầm xuất hiện dưới chân, điên cuồng rót vào cơ thể cậu từ Thần Đạo méo mó. Toàn thân cậu như được gột rửa vậy, tinh thần vốn đã mệt mỏi rã rời bấy lâu lại nhanh chóng hồi phục.
"Sau khi hoàn thành nhiệm vụ diễn xuất bên trên, mới có tư cách bước lên bậc tiếp theo sao..."
Trần Linh nhìn bậc thang đã trở lại nguyên trạng với vẻ mặt trầm tư. Cậu thử nhấc chân thăm dò, bước thử lên bậc thang thứ hai. Bàn chân cậu dễ dàng xuyên qua rào cản vô hình ban đầu, nhưng khi bước đi, tinh thần lực trong não tiêu hao một cách điên cuồng, đợi đến khi toàn bộ tinh thần lực cạn kiệt, đầu ngón chân cũng chỉ vừa chạm tới bậc thang.
Từ khi cậu bước lên bậc thang đầu tiên cũng chỉ mới vài ngày, muốn một mạch bước lên bậc thang thứ hai vẫn còn quá sớm. Cũng may giờ đây rào cản ở bậc thứ hai đã được gỡ bỏ, việc bước lên bậc hai chỉ còn là vấn đề thời gian... Trần Linh rụt chân về.
Giây tiếp theo, không gian xung quanh cậu nhanh chóng vỡ vụn, cả người lại trở về giữa sân khấu. Trần Linh cầm kịch bản trong tay, nhìn quanh bốn phía, vô số lá bài bay lượn giữa không trung, sau đó chỉnh tề rơi xuống mặt bàn, những dòng chữ nhỏ ban đầu trên giấy đều biến mất, thay vào đó, là một dòng chữ ngắn gọn:
"Xin hãy viết lên giấy tên của nhân vật bạn muốn được nhận."
Trần Linh cầm bút, dường như không chút do dự mà viết thẳng một cái tên lên mặt giấy-
Giản Trường Sinh.
Trần Linh đương nhiên có nhiều lựa chọn khác, ví dụ như Kẻ Đoạt Lửa. Mặc dù kỹ năng trộm diện mạo của bọn họ đối với Trần Linh gần như vô dụng, nhưng "trộm vật" và "trộm ánh sáng" mà Số 8 sử dụng rất tốt, còn có chữ Phong của Thư Thần Đạo.
Vấn đề then chốt ở đây là những kỹ năng này cậu trộm được... Không, cậu học được lại hoàn toàn không có cơ hội sử dụng!
Trần Linh muốn dùng thân phận Người Chấp Pháp, để ngụy trang hoàn hảo cho thân phận của mình thì phải có một kỹ năng Binh Thần Đạo bậc một để có thể hành động và hợp lý hóa hành động đó. Mà hiện tại chỉ có hai kỹ năng bậc một xuất hiện, một của Giản Trường Sinh và một của những người khác...
Trần Linh đã tận mắt chứng kiến sự khủng bố của lối [Tu La], một kỹ năng bậc một có thể khiến kẻ vốn thất bại như Giản Trường Sinh lột xác trở thành thiên tài xuất chúng, thậm chí còn có thể đánh ngang ngửa với cậu.
Nói tóm lại, [Tu La] bậc một của Giản Trường Sinh là lựa chọn tốt nhất.