92. Chương 92: Hình Tượng

Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Linh trầm ngâm một lúc, cuối cùng vẫn đi theo bọn họ.
Là Người Chấp Pháp phụ trách phố Hàn Sương, Trần Linh cần thống kê dân số trên phố, ngay cả trường hợp tử vong tự nhiên cũng cần ghi lại, chứ đừng nói đến nếu có sự cố bất thường nào đó xảy ra... Hơn nữa cậu cũng muốn biết rốt cuộc là ai ở phố Hàn Sương đã chết mà lại gây xôn xao đến vậy.
Trong đêm tối mịt mùng, Trần Linh đi sau cùng, theo bọn họ đến một khu đất hoang sau núi. Trên đường đi luôn có người thì thầm những lời như "tiễn xa hơn chút nữa đi", "đừng quay về nữa", khiến Trần Linh càng thêm khó hiểu.
Dưới sự chỉ huy của ông chủ Hứa, vài người dân khỏe mạnh bắt đầu xúc đất, không lâu sau đã đào một hố đủ rộng để đặt quan tài, rồi từ từ hạ quan tài xuống.
"Được rồi, lấp đất lại, đốt chút vàng mã... là xong việc."
Ông chủ Hứa ném thêm hai túi đựng quả tim vào cùng, những người khác lập tức bắt đầu lấp đất. Mọi người nhìn chiếc quan tài lớn màu đỏ bị vùi dưới lớp đất, trong lòng nhẹ nhõm thở phào, những lời xì xào của họ cũng lớn hơn đôi chút.
"Lần này chắc là triệt để kết thúc rồi..."
"Nghe nói nơi này phong thủy không tốt, hi vọng cậu ta có thể an nghỉ mãi mãi."
"Sau khi trở về, đi qua phố bên cạnh dựng cho cậu ta một tấm bia đi, chứ chỉ có một nấm đất thế này trông cứ rờn rợn... cứ như thể cậu ta có thể chui lên lần nữa vậy."
"Không thể nào, cậu ta thật sự có thể biến thành ma à?"
"..."
Ông chủ Lý và những người khác cũng ngồi xổm xuống, lấy ra một cái chậu từ đâu đó, châm lửa đốt vàng mã rồi ném vào chậu. Một cơn gió lạnh lướt qua cánh đồng hoang thổi bay những tờ tiền giấy còn lại trong tay ông tản mát khắp nơi.
Trong đêm đen, một bóng người chủ động bước tới, cúi xuống nhặt từng tờ giúp ông.
"Cảm ơn." Ông chủ Lý không nhìn rõ mặt người nọ, chỉ nói lời cảm ơn.
"Không có gì."
Ông chủ Lý đứng sững, đột nhiên cảm thấy giọng nói này thật quen thuộc.
Người nọ nắm chặt tiền giấy và đến bên chậu lửa đang cháy, bỏ từng tờ vào. Khi ngọn lửa dần bùng lên, khuôn mặt người đó dần hiện rõ trong ánh lửa chập chờn.
"Phải rồi ông chủ Lý, mọi người đang chôn cất ai vậy?" Ánh lửa hắt lên nửa khuôn mặt Trần Linh, cậu chậm rãi ngẩng đầu lên.
Ông chủ Lý trong nháy mắt đứng sững sờ. Ông dụi mắt mấy bận, cứ ngỡ mình đang thấy ma.
"Ông Lý, ông đốt vàng mã chậm quá vậy, bọn tôi sắp xong cả rồi." Ông chủ Hứa đi đến phía sau Trần Linh đang ngồi xổm trên mặt đất, lưng quay về phía ông ta.
"Đốt nhanh đi, mọi người còn phải về nhà nghỉ ngơi nữa."
"Cậu... Cậu cậu... Nó... Nó!!" Mặt ông chủ Lý trắng bệch, chỉ tay về phía Trần Linh, mãi không thốt nên lời.
"Nó gì mà nó?"
Ông chủ Hứa hoài nghi cúi đầu xuống, đúng lúc Trần Linh ngẩng đầu nhìn ông ta. Ánh lửa từ phía dưới chiếu lên nửa khuôn mặt cậu, tái nhợt một cách quỷ dị.
"Ông chủ Hứa." Đột nhiên Trần Linh nhớ ra gì đó, "Quả đào mà tôi muốn đâu?"
[Giá trị kỳ vọng của khán giả +3]
[Giá trị kỳ vọng của khán giả +3]
[Giá trị kỳ vọng của khán giả...]
Đôi mắt của ông chủ Hứa mở to, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Trần Linh. Một lát sau, hai mắt ông ta trợn trắng, ngất xỉu ngay tại chỗ.
"Ông chủ Hứa?"
"Ủa? Ông chủ Hứa bị sao vậy?"
Mọi người nhìn thấy cảnh này thì lập tức xúm lại vây quanh, không biết đã xảy ra chuyện gì. Đúng lúc đó, một bóng người bước tới đỡ ông ta ngồi dậy.
"Ông ấy sao thế?" Trần Linh nhíu mày.
Gió đêm trên cánh đồng hoang thổi qua, cuốn những tờ vàng mã trước mặt ông chủ Lý bay lên, tản mát xung quanh Trần Linh... Khoảnh khắc tiếp theo, tất cả mọi người đều nín thở... Họ đứng sững như tượng đá, vài giây sau, tất cả đều kinh hoàng quay đầu ba chân bốn cẳng chạy xuống núi!
Nhìn thấy mọi người bỏ chạy toán loạn như thấy ma, trong mắt Trần Linh hiện lên vẻ khó hiểu.
"A Linh?" Một giọng nói phát ra từ bên cạnh.
"Chú Triệu." Trần Linh nhìn người duy nhất không bỏ chạy chính là chú Triệu, không kìm được hỏi, "Đã xảy ra chuyện gì vậy chú?"
Chú Triệu nhìn cậu với vẻ phức tạp. Sau một lúc lâu, chú ta thở dài một hơi...
...
Nửa giờ sau.
Đêm đã khuya, quán ăn sáng của nhà chú Triệu được mở cửa. Chú Triệu thắp ngọn đèn dầu, hâm nóng một bát sữa đậu nành trong bếp rồi đặt lên bàn cho Trần Linh.
"Ma quỷ thích ăn tim người?" Sau khi Trần Linh nghe chú Triệu kể lại, trên mặt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, "Con làm gì có chuyện đó..."
"Bọn họ nói là đã thấy hết rồi, lúc đó con ở trên phố, lấy từ trong túi ra những quả tim rồi đưa cho từng người một... Bọn họ đều bị dọa đến tái mét mặt." Chú Triệu nhìn Trần Linh đầy phức tạp.
"A Linh à... Chuyện ba mẹ con và A Yến thật ra chú cũng có nghe qua, chú có thể hiểu được tâm trạng lúc này của con... Nhưng những con đường tà đạo, ma quỷ, con tuyệt đối không được dấn thân vào."
Trong đầu Trần Linh bỗng hiện lên cảnh mình bị các ông chủ vây quanh trên phố hôm đó, nhưng rõ ràng thứ mà cậu đã đưa cho họ là quả đào mà...
Khoan đã.
Trần Linh chợt nhớ lại cảnh mỗi khi cậu đưa một quả đào, giá trị kỳ vọng của khán giả lại tăng lên, sắc mặt cậu hơi khó coi. Cậu dường như đã hiểu ra ngọn ngành mọi chuyện rồi...
Chả trách hôm nọ người kia vấp ngã ngay trước cửa nhà cậu, rồi lập tức quay lại dập đầu lạy ba lạy, hóa ra là đã coi mình như một tên sát nhân b**n th**.
"Sau khi con tặng đào xong thì lập tức vào Binh Đạo Cổ Tàng... Thời gian này những tin đồn về con càng ngày càng kỳ quái. Có người nói con là ma quỷ chuyển kiếp, có người nói tâm lý con không bình thường, thậm chí bên ngoài phố Hàn Sương cũng có người bàn tán xôn xao về con."
"... Đều là hiểu lầm thôi." Trần Linh kìm nén mãi mới thốt ra được một câu.
"Chú cũng cảm thấy chắc là có hiểu lầm rồi."
Chú Triệu lại đặt thêm vài quả trứng trà cho cậu, bắt đầu cằn nhằn, "Chẳng qua con cũng phải cẩn thận đấy, những tin đồn này sẽ làm ảnh hưởng đến hình ảnh của con... Nếu cứ tiếp diễn, mọi người cũng sẽ không dám đến gần con nữa."
Trần Linh bôn ba cả chặng đường, chưa được bữa nào no bụng, lúc này bóc mấy quả trứng trà nhét vội vào miệng, uống ừng ực bát sữa đậu nành nóng hổi trên bàn.
"Để con sắp xếp thời gian... giải thích với bọn họ một chút." Sau khi Trần Linh ăn xong, cậu bất lực đáp lời.
Sự việc phát triển đến mức này hoàn toàn không phải điều cậu mong muốn... Nhưng đám người nhiều chuyện kia thật quá đáng, cậu không hề biết rằng trong lúc mình hoàn toàn không hay biết, hình ảnh của mình đã bị bóp méo đến mức nào rồi.
Đúng lúc hai người đang nói chuyện, một bóng người mệt mỏi đi ngang qua đường phố, đẩy cửa bước vào.
"Trần Linh?"
Triệu Ất nhìn thấy Trần Linh ở nhà mình, đầu tiên sững sờ, sau đó không vui mà nói: "Sao khuya khoắt thế này cậu lại chạy đến nhà tôi ăn cơm?"
Triệu Ất rốt cuộc vẫn là một kẻ l* m*ng, dù hiện tại Trần Linh đã trở thành Người Chấp Pháp, cậu ta cũng không hề có chút khiêm nhường nào, vẫn kiêu căng như hồi nhỏ, nhìn Trần Linh kiểu gì cũng không vừa mắt.
Quan trọng nhất là trước đây ba cậu ta hiểu lầm cậu thích đàn ông, Triệu Ất nghĩ mãi vẫn thấy có gì đó không ổn, cậu ta đoán có thể chính cái tên Trần Linh này đã âm thầm giở trò... Đáng tiếc cậu ta không có bằng chứng.
Lúc này nhìn thấy Trần Linh, đương nhiên sẽ không nể nang gì nữa.