Ta Là Bạch Nguyệt Quang Yểu Mệnh Của Tể Tướng
Chương 14: Lỗ Chó Và Hộp Bí Ẩn
Ta Là Bạch Nguyệt Quang Yểu Mệnh Của Tể Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thiếu nữ ném một chiếc túi gấm về phía hắn.
Phụ thân ta bước tới, ta định ngăn lại cũng không kịp.
Ông nhặt túi gấm lên, lấy bạc bên trong ném thẳng vào người kia, rồi đá thêm một cước.
Thiếu nữ nhìn phụ thân ta với ánh mắt kỳ lạ.
Phụ thân ta trả lại túi gấm:
“Chớ để thứ bẩn thỉu này làm ô uế túi gấm của tiểu thư.”
Lúc ấy, một nha hoàn hớt hải chạy tới.
“Tiểu thư, người lại chạy loạn ra ngoài rồi.”
Nha hoàn vội đỡ nàng.
“Dơ rồi thì vứt đi.”
Thiếu nữ thản nhiên mặc kệ, rồi quay sang nhìn người nữ tử đáng thương kia:
“Sau này chọn người phải kỹ lưỡng, chớ để hủy hoại cả một đời.”
Nói xong, nàng cùng nha hoàn bước đi.
“Tiểu thư, lão gia đang nóng lòng gọi người về.”
“Có chuyện gì?”
“Chẳng phải vẫn là chuyện hôn sự với nhị công tử Hầu phủ sao.”
“Bắt ta gả cho tên nhát gan đó, chi bằng để ta ở trang ngoài cô độc đến chết còn hơn.”
……
Ta dường như thấy thân hình phụ thân ta lảo đảo theo gió.
13
Phụ thân ta bệnh rồi.
Bệnh tương tư.
Cùng mắc căn bệnh ấy với ông, còn có cả ta.
Hai cha con ta ngồi song song trong viện, nhìn đôi chim nhạn nối đuôi nhau nơi chân trời, cùng thở dài một tiếng.
“Ngọc Nương, ngươi nói A Vũ phải làm sao mới chịu chấp nhận ta đây?”
Phụ thân ta đầy muộn phiền.
Mới có vài ngày mà đã gọi là A Vũ rồi.
Tuy ta biết cuối cùng mẫu thân nhất định sẽ đồng ý, nhưng lúc này ta lại chẳng muốn để ông cảm thấy dễ chịu chút nào.
“Ta không biết đâu.”
Ta chống cằm:
“Nhưng xem dáng vẻ hôm đó của nương, e rằng người chỉ thích những bậc anh hùng đội trời đạp đất mà thôi.”
“Đại anh hùng…”
Ông lặp lại, như đang suy ngẫm.
Ta gật đầu, rồi hỏi:
“Ngài nghĩ xem, giờ này Tạ Lâm An đang làm gì?”
Ông thuận miệng đáp:
“Chắc là đang chịu phạt rồi.”
“Chịu phạt?”
Ta vội nhìn ông.
Ông bừng tỉnh, vỗ mạnh vào trán:
“Trời ơi, cái đầu này! Hôm nay ta tới chính là để nói chuyện này với ngươi. Hôm qua Tạ phủ náo loạn một trận, nghe nói tiểu thư Thượng thư ngã xuống nước trong Tạ phủ.”
Ta đứng bật dậy, sốt ruột:
“Thế thì liên quan gì đến Tạ Lâm An?”
Phụ thân ta nhún vai, vẻ mặt như thể quá rõ ràng.
Phải rồi.
Vào lúc này, đương nhiên sẽ tìm một kẻ không có cha mẹ, chẳng ai che chở để đổ tội thay.
Ta chẳng cần nghĩ nhiều, lập tức xốc váy chạy đi.
Tạ Lâm An chắc chắn lại bị thương rồi.
Ta phải cứu hắn.
Ngoài Tạ phủ vẫn bình yên như cũ, người qua kẻ lại, xe ngựa tấp nập, đều mang vẻ phú quý quen thuộc.
Ta lẻn đến hậu viện, định dùng cách cũ trèo tường, ai ngờ lại thấy ở góc tường có một cái lỗ dành cho chó.
Lỗ chó thì tiện hơn trèo tường nhiều.
Phía bên kia lỗ chính là một góc vắng vẻ ở hậu viện Tạ gia.
Nơi này cỏ dại mọc um tùm, gọi là tĩnh lặng còn nghe được, chứ nói thật thì chỉ là hoang phế.
Ta đang định bước tiếp thì bỗng nghe tiếng người vang lên từ phía xa:
“Tạ Lâm An, mới quỳ có một đêm đã không chịu nổi sao?”
Giọng nói đầy đắc ý phát ra từ một gian phòng.
Ta vòng ra phía sau, khoét một lỗ nhỏ trên cửa sổ.
Bên trong, phòng ốc bày trí đơn sơ.
Người đang nói đứng cạnh giường, dung mạo có vài phần giống Tạ Lâm An.
“Ta biết rõ ngươi không thể nào là người đẩy Niễu Niễu xuống nước, nhưng thì sao? Loại vô dụng như ngươi mà cũng dám mơ tưởng đến Niễu Niễu? Ta nhất định sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.”
Hắn lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp nhỏ, nở nụ cười tà ác:
“Chỉ cần ngươi phát điên ngay trước mặt Niễu Niễu, ta xem nàng còn dám thích ngươi nữa không.”
Tạ Lâm An ngồi tựa vào giường, quay lưng về phía ta.
Ta không nhìn rõ khuôn mặt hắn lúc này, chỉ nghe thấy giọng nói khàn khàn, lạnh lùng:
“Ngươi muốn làm gì?”
Người kia vuốt ve chiếc hộp nhỏ, cười rồi quay người:
“Chờ Niễu Niễu đến, ngươi sẽ biết.”
Chờ hắn đi xa, ta mới cẩn thận đẩy cửa sổ, chui vào trong.
Vừa chạm đất, Tạ Lâm An đã lao tới, túm chặt lấy cổ ta.
Cảm giác lạnh lẽo, nghẹt thở quen thuộc—y hệt như lần đầu tiên ta gặp hắn sau khi trở về.
“Tạ Lâm An.”
Ta vỗ mạnh vào tay hắn.
Hắn như giật mình, vội buông ra.