Ta Là Bạch Nguyệt Quang Yểu Mệnh Của Tể Tướng
Chương 20: Chén Rượu Giao Bôi
Ta Là Bạch Nguyệt Quang Yểu Mệnh Của Tể Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quả nhiên như chàng nói, thương thế của ta ngày càng thuyên giảm.
Chẳng bao lâu sau, ta đã có thể ngồi bên chàng trước cửa nhà, cùng nhau ngắm hoàng hôn buông xuống.
Chỉ có điều, thứ thuốc phải uống mỗi ngày vừa đắng nghét lại còn vương mùi tanh nồng.
“Ninh Nhi ngoan, uống thuốc đi rồi mới mau khỏi.”
Dẫu ta né tránh cách mấy, chàng vẫn khéo léo dỗ dành cho đến khi uống cạn.
Lúc ấy, ta chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.
Cho đến một đêm, ta bỗng nhiên tỉnh giấc, bên cạnh trống không.
Tìm khắp nơi, cuối cùng ta thấy chàng đang rạch ngực lấy máu.
Lão lang trung tức đến mức giậm chân:
“Cứ tiếp tục như thế này, ngươi sẽ chết cùng nàng mất!”
Khoảnh khắc ấy, ta mới hiểu ra mùi tanh trong thuốc từ đâu mà có.
Cũng mới hiểu vì sao dù ăn uống thế nào, chàng vẫn ngày càng tiều tụy, gầy gò.
Hóa ra, ta vốn đã nên chết từ ngày phụ mẫu ta thành thân.
Ta từng nghĩ đến vô vàn khả năng: bệnh tật, trúng độc, kẻ thù trả thù… nhưng chưa từng ngờ lại là thế này.
Một cái chết không hề có điềm báo, nhưng lại được sắp đặt vô cùng rõ ràng.
Ta giả vờ không biết, quay người nằm xuống.
Chẳng mấy chốc, chàng trở về, ôm chặt ta vào lòng, vô tình chạm phải giọt lệ còn vương nơi khoé mắt.
“Sao lại khóc vậy?”
Chàng dịu dàng hỏi.
Ta né tránh chỗ thương tích trên ngực chàng, ngước mắt nhìn chàng.
Đôi môi tái nhợt, ánh mắt mang theo vẻ dè dặt và bất an.
Ta lắc đầu: “Chỉ là ác mộng thôi.”
Chàng thở phào nhẹ nhõm, ôm ta vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng:
“Đừng sợ, có ta ở đây.”
Ta khẽ cong môi, nở nụ cười, rồi nhắm mắt ngủ tiếp.
Sáng hôm sau vừa tỉnh, ta nghe tiếng phụ thân vọng từ ngoài cửa.
Không rõ hai người nói gì, chỉ biết chàng lại một lần nữa đuổi phụ thân xuống núi.
Hai người này hễ gặp nhau là cãi vã, không biết đến bao giờ mới thay đổi được.
Ta lắc đầu cười, tự bò dậy.
Từ khi theo ta lên núi, Tạ Lâm An đã không còn đi triều, chỉ thỉnh thoảng xử lý vài việc quan trọng.
Hôm ấy chàng bận rộn, nên ta nhân lúc rảnh rỗi, đào hai vò rượu mà phụ thân giấu dưới gốc hoè phía sau núi — bảo là để dành cho con gái sau này.
Chẳng phải chính là để ta uống sao.
Chờ chàng xong việc, ta khéo léo đuổi luôn cả lão lang trung đi.
“Đẹp không?”
Ta xoay người một vòng trước mặt chàng, khoe bộ y phục và son phấn mới.
Chàng khẽ cong mắt, nụ cười ôn nhu đón lấy ta:
“Đẹp.”
Ta cười ngượng ngùng, nép vào lòng chàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chàng chạm nhẹ vào mũi ta:
“Uống rượu rồi à?”
Ta gật đầu, nắm lấy tay chàng:
“Tạ Lâm An, chúng ta uống một chén giao bôi nhé?”
Biết sớm muộn gì cũng chết, đáng lẽ một năm trước, ta đã nên cùng chàng thành thân rồi.
Chàng khẽ run tay, nhìn chén rượu ta đưa mà không chịu nhận.
“Chàng còn giận ta vì trước kia không chịu thành thân sao?”
Chàng lắc đầu.
Ta ngồi xuống bên cạnh, một hơi uống cạn chén rượu.
“Tạ Lâm An, chàng còn nhớ ta từng biết xem mệnh không? Ta biết, về sau chàng sẽ trở thành đại quan, cứu giúp bá tánh. Lũ lụt ở Lâm Châu, hạn hán ở Nguyệt Lăng — đều phải nhờ đến chàng.”
Giọng chàng run rẩy:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Ninh Nhi, ta không muốn làm đại quan.”
“Chàng phải làm. Ta muốn chàng làm.”
Bụng ta bỗng quặn thắt, ta cố gắng chịu đựng để nói tiếp:
“Chàng tin có luân hồi không?”
Chàng như đoán được điều gì, quay đầu nhìn ta chăm chú.
Ta khẽ cười, máu nóng từ khoé môi lặng lẽ trào ra.
Thật đau.
“Chàng khóc gì chứ?”
Ta đưa tay lau nước mắt trên khóe mắt chàng.
Chàng đỏ hoe mắt, nghẹn ngào: “Nàng lừa ta, Ninh Nhi… ngươi gạt ta!”
“Ta gạt chàng cái gì?”
Ta mỉm cười hỏi.
“Nàng từng nói… chỉ cần chúng ta không thành thân, nàng sẽ không chết.”
Ta sững người.
Xem ra lúc uống rượu, ta đã vô tình để lộ bí mật.
“Ta cũng không biết…”
Mũi cay xè, nước mắt tự dưng lăn dài:
“Ta cũng không biết… nếu ta biết…”
Lời chưa dứt, cơn đau ập đến cắt ngang.
“Ninh Nhi!”
Chàng hoảng hốt khi thấy ta như vậy.
Chàng định lao xuống núi tìm lão lang trung, lại định rút máu cho ta.
Ta níu chặt tay chàng:
“Tạ Lâm An… để ta… nói thầm với chàng một điều.”
“Trên đời này có luân hồi. Chàng hãy sống thật tốt, nhất định sẽ gặp lại ta.”
Chỉ là… ta sẽ không còn nhớ chàng nữa.
Nhưng… ta vẫn sẽ thích chàng.