Hắn rơi, rơi không ngừng. Một vực thẳm không đáy nuốt chửng hắn, kéo hắn mãi vào sự vô định, không lối thoát, không điểm dừng. Bốn bề là màn đêm đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng, bủa vây hắn chặt chẽ.
Trong bóng tối tĩnh mịch ấy, thời gian biến thành hư vô. Lâu đến nỗi Yến Linh Chiêu bắt đầu hoài nghi sự tồn tại của chính mình, cảm giác như thể cơ thể hòa tan vào bóng đêm, trở thành một phần của sự trống rỗng vô tận.
Rồi bất chợt, sau một khoảng thời gian không thể đong đếm, một âm thanh hỗn loạn bùng nổ, xé toang sự tĩnh lặng. Tiếng khóc thê lương, tiếng thét tuyệt vọng chói tai, những lời khẩn cầu bất lực, cùng tiếng đổ vỡ hỗn loạn của vạn vật... Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng kinh hoàng, nhấn chìm Yến Linh Chiêu vào cơn đau đầu như xé toạc.
Nhưng ngay khi hắn tưởng chừng mình sắp vỡ vụn dưới sức ép của biển âm thanh đó, mọi thứ đột ngột câm lặng — như thể một bàn tay vô hình vừa bóp nghẹt tất cả.
Truyện Đề Cử






