Mở Mắt Thấy Dị Biến

Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị

Mở Mắt Thấy Dị Biến

Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hắn không ngừng rơi xuống. Cứ như thể rơi vào hố đen không đáy, hay vực sâu vô tận, chẳng có điểm dừng. Xung quanh chỉ một màu u ám, bóng tối vô tận vây chặt lấy hắn. Trong bóng tối tĩnh mịch ấy, thời gian dường như cũng mất đi ý nghĩa. Lâu đến mức, Yến Linh Chiêu sinh ra ảo giác rằng chính mình đã hòa làm một với màn đêm, trở thành một phần của nó.
Không biết đã bao lâu trôi qua, bỗng một tiếng vang ồn ào bùng nổ. Đó là tiếng khóc thê lương, tiếng thét tuyệt vọng chói tai, tiếng khẩn cầu bất lực, tiếng đồ vật nặng nề đổ vỡ, đứt gãy hỗn loạn... Các loại âm thanh đan xen, khiến đầu Yến Linh Chiêu đau như búa bổ. Ngay khi Yến Linh Chiêu gần như bị nhấn chìm trong mớ âm thanh hỗn loạn ấy, tất cả bỗng chốc im bặt — tựa như có ai đó vừa nhấn nút tắt tiếng. Thế giới, trong khoảnh khắc đó, lại trở nên yên lặng đến lạ kỳ.
Mi mắt đang nhíu chặt của Yến Linh Chiêu từ từ giãn ra. Nhưng đột ngột, một âm thanh khác lại vang lên.
[Ngươi là ai?]
Âm thanh này Yến Linh Chiêu đã quá quen thuộc, ngày nào hắn cũng nghe thấy.
Hai giây sau, âm thanh đó lại lần nữa vang lên, nhưng lần này lại là: [Ta là ai?]
Vừa dứt lời, “cụp cụp” – tiếng động như tiếng bấm bút bi vang lên. Ngay sau đó, một tia sáng nhỏ lóe lên chính giữa tầm nhìn của Yến Linh Chiêu, rồi như gợn sóng lan dần ra bốn phía. Theo ánh sáng dần mở rộng, cảnh tượng xung quanh từ từ hiện rõ – trần nhà trắng, tường trắng. Cùng với, vị bác sĩ đang ngồi đối diện.
Thấy chàng trai mở to mắt tỉnh lại, bác sĩ hơi cúi người, ánh mắt ôn hòa nhìn Yến Linh Chiêu, hỏi: “Cảm thấy thế nào?”
Yến Linh Chiêu không lập tức trả lời, suy nghĩ của hắn dường như còn đang lang thang tự do nơi bóng tối hỗn loạn kia, thần hồn quay về cực kỳ thong thả. Mãi một lúc lâu, hắn mới chậm rãi đáp: “Không khác trước lắm.”
Chẳng phải là không có hiệu quả gì sao.
Bác sĩ thở dài, nhưng hắn thực sự không thể làm gì. Thần sắc hắn uể oải, tựa vào ghế.
Chàng trai có diện mạo vô cùng xuất chúng: đôi mắt hồ ly hẹp dài, đuôi mắt hơi xếch lên. Môi đỏ thắm nhưng mỏng. Khuôn mặt nhỏ, đường nét tinh xảo ưa nhìn. Đôi mắt lúc nào cũng hơi cụp xuống, lười nhác và uể oải, khiến người ta vô thức cảm thấy hắn có chút lạnh lùng, chán đời.
Bác sĩ không khỏi nghĩ đến cô con gái đang là nữ sinh trung học của mình ở nhà.
Trong phòng con bé dán ngược xuôi toàn poster trai. Những khuôn mặt minh tinh trang điểm lớp phấn dày cộp, ông thật không tài nào thẩm nổi, không hiểu sao con gái lại thích. Con bé nói đó gọi là “trang điểm phong cách khói” gì đó, là xu hướng hot, dù vậy trong mắt ông chỉ thấy hoa hòe lòe loẹt, thật sự không tính là đẹp.
So với chàng trai thoải mái, tươi trẻ, tự nhiên phía trước, vô cùng đơn giản mộc mạc như thế, ông lại cảm thấy dễ coi hơn rất nhiều – đương nhiên, tiền đề là bản thân người ta vốn đã đẹp sẵn rồi.
Theo thường lệ, sau một đợt trị liệu Chlorpromazine, bác sĩ thần sắc nghiêm túc dặn dò chàng trai: “Cần phải đến đúng hẹn, nếu hàng ngày có bất kỳ điều bất thường nào, lập tức liên hệ tôi.” Nói xong, ông bảo Yến Linh Chiêu có thể ra về.
Hôm nay thời tiết thật đẹp, bầu trời xanh thẳm trong suốt, không một áng mây. Lại đúng vào cuối tuần.
Một gia đình, những cặp đôi trẻ ngọt ngào tựa sát vào nhau, mấy ông bà ung dung dạo bước, những người trẻ dắt chó đi dạo,... Mật độ người thật sự quá đông đúc. Là một người mắc chứng sợ xã hội, Yến Linh Chiêu luôn có bản năng chống đối lại đám đông chen chúc ngoài kia. Hắn cụp mắt, nhanh chóng sải bước về nhà.
Nhà của Yến Linh Chiêu chỉ cách bệnh viện hai trạm xe buýt, đi bộ cùng lắm mất mười lăm đến hai mươi phút. Hắn đi càng lúc càng xa, đám đông ầm ĩ phía sau dần thưa thớt, đường phố trở về vẻ yên bình, chỉ còn lại một vài thân ảnh mơ hồ.
Cổng tiểu khu đã hiện ra ngay trước mắt. Nhưng Yến Linh Chiêu chợt dừng bước. Một quả bóng thẳng tắp lăn tới, chính xác đập vào mũi chân hắn, sau đó lặng yên bất động.
Yến Linh Chiêu cúi đầu nhìn, chỉ thấy quả bóng này một mặt vẽ đầu dê với cặp sừng cong vắt ra sau, mặt còn lại vẽ khuôn mặt người đáng yêu.
“Lại ở đây chơi bóng hả, Tiểu Linh?” Giọng Yến Linh Chiêu vững vàng, không chút gợn sóng.
Một cô bé váy đỏ từ tiểu khu chạy đến.
Tầm mắt Yến Linh Chiêu lướt qua thân thể cô bé, cuối cùng dừng lại ở chiếc cổ đứt gãy. Bề mặt vết cắt lộ rõ huyết nhục, gân cơ lòi ra, máu tươi chảy xuống, tỏa ra mùi hơi thở hôi thối.
“A… Thật sự xin lỗi, con không cố ý.” Âm thanh kia truyền ra từ cái lỗ trên thân thể không đầu, ngữ khí run rẩy, tràn ngập sợ hãi.
Yến Linh Chiêu thần sắc bất động, ánh mắt hắn bình tĩnh nhìn chằm chằm vào cái khối không đầu này, trong lòng biết chắc mình lại phát bệnh rồi.
Yến Linh Chiêu mắc một loại bệnh tinh thần, bác sĩ chẩn đoán là chứng hoang tưởng. Bệnh này chủ yếu thể hiện ở nhận thức vặn vẹo: hắn nhìn thế giới không giống người bình thường, đi đến đâu cũng thấy những thứ kỳ quái, quỷ dị. Ban đầu Yến Linh Chiêu còn bị dọa sợ, sau này từ từ cũng quen dần. Chủ yếu là không thể hoàn toàn thành thói quen được.
Cũng may những hình ảnh biến dị xung quanh hắn đều là cố định, ví dụ như cô bé tầng dưới học lớp hai tên Vương Lanh Canh, mỗi lần “biến dị” đều là không có đầu, mặc váy đỏ, đặc biệt còn ôm cái đầu của mình.
Yến Linh Chiêu nhặt quả bóng lên, đưa đến trước thân thể không đầu, “Không sao, không làm chú bị thương, chỉ là lăn đến chân chú thôi. Nhưng mà lần sau con vẫn nên chú ý an toàn, đừng chạy ra đường cái chơi, trên đường cái xe cộ qua lại rất nguy hiểm.”
Thân thể không đầu ôm chặt quả bóng cao su, nhanh chóng gật đầu lia lịa, sau đó xoay người chạy vào tiểu khu, mau chóng biến mất khỏi tầm mắt Yến Linh Chiêu.
Cho đến khi không còn nhìn thấy cái thân thể không đầu quỷ quái kinh dị kia nữa, Yến Linh Chiêu mới thu hồi tầm mắt, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía không trung. Vừa rồi còn trong suốt một màu xanh thẳm như vậy, giờ phút này lại trở nên đỏ bất thường; vầng thái dương biến thành màu đỏ đen, phủ lên lớp lông xù dị dạng, càng lúc càng lớn.
Yến Linh Chiêu nhìn chằm chằm mặt trời, càng nhìn, thời gian càng như kéo dài vô tận, tầm mắt hắn không chịu khống chế bị kéo ra xa vô hạn. ... Rốt cuộc, hắn thấy rõ mặt trời sở dĩ như xù lông, là bởi vì trên bề mặt mọc đầy những xúc tu vặn vẹo đang uốn lượn. Những cái xúc tu ấy không ngừng uốn éo, nhỏ xuống thứ chất lỏng đặc sệt đen đúa.
Trong lòng dâng lên một luồng khí lạnh, Yến Linh Chiêu cúi đầu, nhấc chân đi vào tiểu khu. Lúc đi ngang qua chốt bảo vệ, hắn theo bản năng liếc nhìn một cái. Ông chú bảo vệ vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu – gục đầu trên bàn, hoàn toàn bất động.
Tiểu khu nơi Yến Linh Chiêu ở là một chung cư cũ, quản lý từ trước đến nay đều rời rạc, có thể nói là bỏ mặc. Nghe nói lương bảo vệ cũng thấp đến đáng thương nên bình thường trình độ cũng chưa tới một phần ba, có thể tuyển được người thôi cũng đã là may mắn lắm rồi. Dân cư tiểu khu này biết rõ điều đó, cho nên cũng không trông chờ bảo vệ có thể làm gì đúng với việc bảo hộ, chỉ mong rằng lỡ có chuyện gì xảy ra, hắn có thể kịp thời báo nguy là được.
Yến Linh Chiêu ở lầu bốn. Bước chân lên cầu thang, dọc theo lối đi toàn những mảng tường bong tróc, rải rác rơi xuống. Thanh vịn tay bằng sắt, rỉ sét theo năm tháng, bề mặt loang lổ, tróc lở, tỏa ra mùi vị cũ kỹ hủ bại. Thiết kế chung cư cũ này kiểu “một cầu thang – hai căn hộ”, hai nhà đối diện nhau.
Yến Linh Chiêu bước đến cửa nhà, móc chìa khóa trong túi định mở cửa. Đúng lúc này, phía đối diện đột nhiên truyền đến tiếng đồ vật va chạm vào nhau “loảng xoảng loảng xoảng”, phá vỡ vẻ an tĩnh ban đầu. Căn hộ đối diện là của một đôi vợ chồng mới cưới, chữ Hỉ dán trước cửa vẫn chưa bóc, ấy vậy mà mới được bao lâu tình cảm đã thấy rạn vỡ. Yến Linh Chiêu nhíu mày, trong lòng cũng chẳng buồn gợn sóng.
Cũng không phải hắn lạnh nhạt vô tình, mà là hắn trước kia đã nếm trải quá nhiều chuyện như thế này: Hắn từng nhiều lần gọi điện báo cảnh sát, nhưng kết quả chẳng có mấy tác dụng; cũng từng đề nghị đưa người phụ nữ kia đến hội phụ nữ khu phố để được trợ giúp, nhưng cô ta lại từ chối. Dần dà, Yến Linh Chiêu quyết định không xen vào việc của người khác nữa.
Tra chìa khóa vào ổ nhẹ nhàng, xoay theo chiều kim đồng hồ. Cùng với âm thanh “kẽo kẹt” chói tai, cánh cửa chậm rãi mở ra. Yến Linh Chiêu nhấc chân rảo bước vào rồi nghiêng người đóng cửa. Trong khoảnh khắc cánh cửa khép lại, khóe mắt hắn thoáng thấy cánh cửa nhà hàng xóm đối diện chảy ra máu tươi. Yến Linh Chiêu chợt dừng lại.
Đã có chuyện gì xảy ra với vệt máu tươi đó, hay hắn lại phát bệnh “biến dị”? Yến Linh Chiêu đứng trước cửa một lúc, thần sắc âm trầm, ánh mắt vô định, như đang mải suy nghĩ điều gì đó. Vài giây sau, hắn đi vào bếp, mặt không cảm xúc cầm lấy con dao phay nắm chặt trong tay, tiếp đó, bình tĩnh mở cửa, hai bước đến trước cửa nhà hàng xóm.
Hắn nâng tay gõ lên cánh cửa chống trộm.
Cốc cốc cốc.
Tiếng động ồn ào trong nhà hàng xóm đột nhiên im bặt. Một lát sau, một tiếng thở hổn hển không vui của người đàn ông cảnh giác hỏi: “Chuyện gì?”
Yến Linh Chiêu bình tĩnh nói: “Tôi nghi ngờ anh ngược đãi phụ nữ, mở cửa ra.”
Bên trong truyền đến nhiều tiếng bước chân, ngay sau đó “Rầm”, nắp mắt mèo trên cửa chống trộm bị đẩy ra, một con mắt ghé ra ngoài nhìn trộm. Thấy là Yến Linh Chiêu, người đàn ông sau cánh cửa giật giật cơ mặt, gầm nhẹ: “Mẹ kiếp bớt nói hươu nói vượn, không liên quan tới mày thì đừng có xía vào.”
Yến Linh Chiêu không dao động, lạnh lùng đứng yên tại chỗ, giọng nói không chút sợ hãi: “Anh tốt nhất là mở cửa ra.”
“Tao không mở đấy, mày làm gì được tao?”
Yến Linh Chiêu không nói, chỉ nghiêng đầu liếc xéo cây dao phay lạnh ngắt đang nắm trong tay. Người đàn ông theo bản năng nhìn xuống, tầm mắt cũng nhìn thấy cây dao phay kia. Trong phút chốc, sắc mặt gã trở nên đỏ bừng như bị nghẹn cơn tức, tròng mắt sung huyết, không biết là do sợ hãi hay phẫn nộ, mà cũng có thể là do cả hai, làm gã thoạt nhìn hết sức dữ tợn.
“Lý do gì mà mày cứ giúp con đàn bà kia, hả? Mày có phải là tình nhân của con ả thối tha kia không!” Gã rống lên, giọng nói phẫn nộ cực độ đến run rẩy, như thể giây tiếp theo gã sẽ vì xúc động mà làm ra hành vi mất lý trí.
Yến Linh Chiêu cũng không động mí mắt, chỉ tiếp tục lặp lại: “Mở cửa.”
Thái độ bình thản pha chút khinh thường của Yến Linh Chiêu hoàn toàn chọc giận gã đàn ông. Gã đột ngột giơ nắm đấm lên, hung hãn đấm mạnh vào cánh cửa, “Rầm!” Một tiếng chấn động vang vọng khắp hành lang. Nhưng dù vậy, gã vẫn không mở cửa, gã chỉ đứng phía sau oán giận trừng mắt với Yến Linh Chiêu, tiếng thở dốc nặng nề xuyên qua cánh cửa tràn ra ngoài.