103. Sự Xuất Hiện Của Thần Quang Minh

Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị

Sự Xuất Hiện Của Thần Quang Minh

Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm ở Florencia, ánh mặt trời rải xuống những con đường lát đá cổ kính, mái vòm của Nhà thờ chính tòa Đức Mẹ Hoa ánh lên sắc hồng dịu dàng dưới nắng.
Yến Linh Chiêu đứng trên Quảng trường Michelangelo, gió nhẹ thổi qua chiếc áo khoác gió đen của hắn. Con quạ trên vai lười biếng chải lông, đôi mắt đỏ như hồng bảo thạch phản chiếu sóng nước sông Arno.
Du khách trên quảng trường dần đông hơn — có họa sĩ dựng giá vẽ, có cặp đôi giơ gậy selfie, còn có một nhóm học sinh hưng phấn nghe giáo viên chỉ về phía những công trình lịch sử phía xa.
Yến Linh Chiêu bước xuống bậc thang, hòa vào dòng người như một du khách bình thường, thong dong tản bộ qua những con phố cổ kính.
Rồi dừng lại trước một quán cà phê lâu năm, tiếng chuông đồng trên cánh cửa gỗ khẽ ngân vang khi hắn đẩy cửa bước vào.
“Buongiorno! (Chào buổi sáng!)” Ông chủ là một lão nhân người Ý để râu xám trắng, nở nụ cười nhiệt tình. “Dùng một ly cà phê chứ?”
Yến Linh Chiêu gật đầu, theo thói quen chọn một chỗ cạnh cửa sổ.
Ly cà phê nhanh chóng được mang ra, hương thơm nồng nàn lan tỏa. Hắn nhấp một ngụm, cảm nhận vị chua đắng hòa quyện cùng hậu vị ngọt dịu.
Bên ngoài cửa sổ, vài nghệ sĩ đường phố bắt đầu kéo đàn phong cầm, giai điệu du dương trôi vào quán, hòa quyện cùng hương cà phê.
Con quạ nhảy lên bàn, nghiêng đầu nhìn chằm chằm tách của hắn.
“Không được.” Yến Linh Chiêu bình thản nói, “Quạ không thể uống cà phê.”
Muffies: Nhưng ta đâu phải là quạ thật!
Yến Linh Chiêu như thể đọc được suy nghĩ của nó, chậm rãi nói: “Ngươi chắc chắn muốn uống?”
Muffies: … Thôi vậy.
Nó lầm bầm một tiếng, rồi vỗ cánh bay ra ngoài cửa sổ, đậu lên một pho tượng trên quảng trường, từ trên cao phóng tầm mắt bao quát cả thành phố.
Yến Linh Chiêu khẽ gõ đầu ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt lướt qua những vị khách khác trong quán — một cặp vợ chồng già đang thì thầm trò chuyện, một cô gái trẻ chăm chú viết vào cuốn sổ tay, và ở góc phòng, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai đang lướt tin tức trên thiết bị điện tử của mình.
Mọi thứ đều yên bình.
Cho đến khi mặt cà phê trong tách hắn bỗng nổi lên một gợn sóng rất nhẹ.
Không phải gió, mà là mặt đất đang rung chuyển.
Chà… cảnh tượng này có chút quen thuộc, hình như cách đây không lâu hắn vừa trải qua chuyện tương tự.
Lại nữa sao? Chẳng lẽ hắn lại là phiên bản Conan chuyên thu hút kẻ xâm lược à?
Yến Linh Chiêu đặt tách xuống, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Phía xa trên không trung của Palazzo Vecchio, không khí đột nhiên vặn vẹo như bị nung nóng, dập dềnh từng lớp sóng. Du khách dường như vẫn chưa nhận ra điều bất thường, vẫn giơ điện thoại chụp ảnh, nói cười rôm rả.
Nhưng Yến Linh Chiêu nhìn thấy — cái bóng của tháp lâu cổ đang chậm rãi nhúc nhích.
Đó không phải bóng do ánh nắng tạo ra, mà là một thứ gì đó còn sống.
Hắn đứng dậy, đặt vài tờ euro xuống bàn, đẩy cửa bước ra.
Ông chủ quán cà phê nghi hoặc nhìn theo bóng lưng hắn vội vã rời đi, rồi nhìn tách cà phê gần như chưa động đến, lẩm bẩm: “Không hợp khẩu vị sao? Hay là ta pha chưa đủ ngon?”
Nghĩ rằng có thể do mình làm không tốt, ông bước tới, chấm tay nếm thử một chút.
Hương vị không có vấn đề gì. Vậy chắc là vị khách kia không thích, hoặc đột nhiên có việc gấp.
Yên tâm trở lại, ông thu dọn tách cà phê, thuần thục rửa sạch.
Về phía Yến Linh Chiêu.
Hắn băng qua quảng trường, tiếng ồn ào của đám đông dần mờ đi trong tai. Ánh mắt hắn khóa chặt cái bóng của tháp lâu cổ — khối hắc ảnh kia đang mở rộng, mép bóng kéo dài như những xúc tu, lặng lẽ quấn lấy mắt cá chân du khách.
Một bé gái đang cầm kem đột nhiên dừng bước, cúi xuống nhìn cái bóng của mình: “Mamma, la mia ombra si muove da sola! (Mẹ ơi, bóng của con tự di chuyển kìa!)”
Người mẹ cười cúi đầu, nhưng khi nhìn rõ, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Cái bóng của bé gái đang vặn vẹo, như bị một sức mạnh nào đó kéo đi, dần dần tách khỏi cơ thể.
Yến Linh Chiêu đi tới.
Hắn bước một bước, giây tiếp theo đã thoắt cái hiện ra bên cạnh bé gái. Tay trái khẽ vung, bạch quang như lưỡi dao chém đứt làn sương đen đang cố tước đoạt cái bóng.
Cái bóng của bé gái lập tức trở lại bình thường. Cô bé ngơ ngác ngẩng đầu, chỉ thấy một gương mặt phương Đông mặc áo khoác gió đen đứng trước mình, đầu ngón tay còn vương ánh sáng trắng nhàn nhạt.
“Cảm ơn anh!” Người mẹ run rẩy nói.
Yến Linh Chiêu không đáp, chỉ quay đầu nhìn về phía lâu đài cổ.
……
Cái bóng của tòa lâu đài cổ trào ra như thủy triều, hội tụ trên mặt đất thành một cơn lốc xoáy đen khổng lồ. Du khách cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường, hét lên chói tai tán loạn bỏ chạy. Đàn bồ câu trên quảng trường hoảng loạn bay vút lên, tiếng vỗ cánh hòa lẫn tiếng kêu thất thanh.
Giữa tâm lốc xoáy hắc ảnh, một hình thú khổng lồ chậm rãi dâng lên —— trông giống quỷ thú bằng đá thời Trung Cổ, nhưng toàn thân được cấu thành từ bóng tối di động, đôi mắt là hai đốm sáng đỏ tươi, cái miệng há rộng đầy răng cưa hắc ám.
“Un mostro! (Quái vật!)” Có người hoảng sợ hét lên.
Kẻ xâm lược phát ra tiếng gào thét không âm thanh, mặt đất rung chuyển, kính trên các tòa nhà xung quanh đồng loạt vỡ nát. Nó đột ngột bổ nhào tới, lợi trảo tạo thành từ bóng tối xé rách không khí, nhắm thẳng cổ họng Yến Linh Chiêu.
“Keng!”
Yến Linh Chiêu giơ tay, mạnh mẽ chặn đứng đòn tấn công.
Kẻ xâm lược bị đẩy lùi mấy bước, đôi mắt đỏ tươi nheo lại, dường như đang đánh giá đối thủ.
Yến Linh Chiêu không cho nó thời gian suy nghĩ. Tay phải hắn nắm hờ, bạch quang lưu chuyển hóa thành một thanh trường kiếm, mũi kiếm rung lên, phát ra tiếng vù vù réo rắt.
Kẻ xâm lược lại lao tới. Lần này thân thể nó tách thành mấy chục lưỡi đao ảnh, từ bốn phương tám hướng chém về phía Yến Linh Chiêu.
Thân hình hắn lóe lên như ảo ảnh, mỗi nhát kiếm đều chính xác điểm trúng trung tâm đao ảnh. Đao ảnh bị đánh trúng lập tức vỡ tan, nhưng càng nhiều bóng đen trào lên từ mặt đất, dường như vô cùng vô tận.
Ở phía xa, những du khách nấp sau cột đá mở to mắt.
“Ma che cavolo…… (Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?)” Một thanh niên lẩm bẩm, điện thoại trong tay điên cuồng quay chụp, nhưng trên màn hình chỉ là một mảnh bạch quang chói mắt.
“?Un supereroe? (Anh ta là siêu anh hùng sao?)” Một cô gái khác kích động kéo tay bạn mình.
Yến Linh Chiêu không để ý đến sự xôn xao xung quanh. Ánh mắt hắn khóa chặt bản thể kẻ xâm lược — nơi sâu trong cái bóng của tháp lâu cũ, có một khối hắc ám đậm đặc hơn đang nhảy động.
Trường kiếm trong tay biến hình thành trường cung. Khoảnh khắc hắn kéo dây, bạch quang ngưng tụ thành mũi tên, đầu mũi khóa chặt khối hắc ám kia.
“Vút!”
Mũi tên ánh sáng xé gió, xuyên thẳng mục tiêu.
Kẻ xâm lược phát ra tiếng rên không âm thanh, thân thể bắt đầu tan rã, nhưng bản thể đột nhiên co rút lại, hóa thành một sợi dây mảnh, chui thẳng xuống đất, bỏ chạy về phía xa.
Muốn chạy?
Yến Linh Chiêu bước một bước, thân hình như dịch chuyển tức thời, truy theo đạo hắc ảnh kia.
Hắc ảnh men theo sông Arno bỏ chạy, Yến Linh Chiêu theo sát phía sau. Du khách ven bờ chỉ cảm thấy một cơn gió lướt qua, thậm chí không nhìn rõ thân ảnh hắn.
Hắc ảnh cuối cùng chui vào cái bóng của một cây cầu.
Cây cầu cổ xưa thời Trung Cổ này san sát các tiệm vàng, du khách đông nghịt, hiển nhiên hắc ảnh muốn mượn đám đông để che giấu bản thân.
Yến Linh Chiêu dừng ở đầu cầu, ánh mắt lạnh lẽo.
Hắn nâng tay, bạch quang trong lòng bàn tay ngưng tụ thành một cây đàn hạc.
Đầu ngón tay khẽ gảy dây, âm phù hóa thành sóng gợn hữu hình lan tỏa. Đám đông trên cầu đột nhiên lặng im, thời gian như bị nhấn nút tạm dừng.
Hắc ảnh bị ép hiện hình, vặn vẹo giữa cầu, cố gắng chống lại sự trói buộc của sóng âm.
Yến Linh Chiêu từng bước tiến lại gần, tiếng đàn càng lúc càng cao, cuối cùng hội tụ thành một âm phù sắc nhọn.
“Đanh!”
Hắc ảnh bị sóng âm xé nát, toàn bộ bóng tối vỡ tung như thủy tinh, hóa thành vô số mảnh đen rơi xuống sông.
Mặt nước gợn lên vài vòng sóng, rồi nhanh chóng lặng lại.
Yến Linh Chiêu thu đàn, thời gian tiếp tục trôi.
Mọi người trên cầu ngơ ngác nhìn quanh, hoàn toàn không ý thức được vừa rồi đã xảy ra điều gì.
Chỉ có một bé trai chỉ vào bóng lưng hắn: “Mamma, quell'uomo ha una luce magica! (Mẹ ơi, người kia có ánh sáng ma pháp!)”
Người mẹ mỉm cười xoa đầu cậu: “È solo il sole, tesoro. (Chỉ là ánh nắng thôi, bảo bối.)”
Yến Linh Chiêu đã đi xa.
Đêm đó, mạng xã hội Florencia bùng nổ.
Dù Yến Linh Chiêu đã ngăn trở, không ai quay được hình ảnh rõ ràng, nhưng tin đồn về “dị năng giả phương Đông” đã lan truyền khắp mạng xã hội.
Twitter:
MarcoVenezia: “Quảng trường cổ hôm nay xuất hiện kẻ xâm lược! Một người phương Đông đã giải quyết nó! Tiếc là tôi định quay video mà không quay được, chỉ thấy một đạo bạch quang!”
GiuliaRoma: “Vị năng lực giả này ít nhất thể hiện hai loại năng lực —— quang đao và dịch chuyển tức thời. Không phải nói mỗi người chỉ có thể thức tỉnh một loại dị năng sao? @chính phủ”
ItalianGovOfficial:
【Thông cáo chính thức】: “Gửi đến vị nhân sĩ phương Đông đã thể hiện năng lực siêu phàm tại Florencia hôm nay: Chính phủ Ý trân trọng mời ngài định cư tại quốc gia chúng tôi. Chúng tôi sẽ cung cấp: quyền cư trú vĩnh viễn cùng quốc tịch, căn hộ cao cấp tại trung tâm Florencia, lương năm khởi điểm 2 triệu euro, cấp bảo an cao nhất cùng hỗ trợ nghiên cứu… Xin vui lòng liên hệ qua tin nhắn riêng.”
Thông cáo này lập tức châm ngòi dư luận.
Bình luận nổi bật:
PastaLover: “2 triệu euro?! Chính phủ điên rồi sao?!”
GelatoDream: “Xứng đáng mức giá đó! Một mình anh ta bằng cả một đội quân!”
Cùng lúc đó.
Yến Linh Chiêu đứng trên mái vòm Nhà thờ chính tòa Santa Maria del Fiore, gió đêm cuốn vạt áo hắn. Con quạ đậu trên vai, cùng hắn nhìn màn hình ánh sáng do vòng tay trí năng chiếu ra, mục tin tức địa phương đang phát bản tin về “người phương Đông bí ẩn”.
Yến Linh Chiêu: ……
Nếu cứ thế này, lần sau hắn thật sự không muốn ra tay nữa. Nhưng hắn ra tay là nhanh nhất; chờ cứu viện tới, chắc chắn sẽ có người bị thương, thậm chí mất mạng.
Thôi… lần sau đeo mặt nạ vậy.
Phía xa, đèn đuốc Florencia rực rỡ như dải ngân hà.
Yến Linh Chiêu xoay người, bước vào bóng tối.
Con quạ vỗ cánh đuổi theo, đôi mắt đỏ trong đêm như máu tươi.
Sau khi đoạn video về vụ kẻ xâm lược tại Florencia, Ý (dù chỉ là một mảnh bạch quang) được đăng tải lên mạng, mạng xã hội toàn cầu lập tức sôi trào. Mà chủ đề được bàn luận kịch liệt nhất, không gì khác hơn là ——
【 Dị năng giả phương Đông này, rốt cuộc là người nước nào? 】
Weibo hot search:
# Người phương Đông bí ẩn ở Florencia
# Quốc tịch của dị năng giả trở thành bí ẩn
# Quốc gia ta có đăng ký trong danh sách năng lực giả tương tự không
Bình luận nổi bật:
Ăn dưa quần chúng 007: “Có khả năng nào là người trong nước không?”
Về nhà bán khoai lang đỏ: “Đừng đoán mò, quốc gia ta quản lý dị năng giả nghiêm ngặt nhất toàn cầu, tất cả người đã đăng ký đều có hồ sơ công khai. Vả lại nếu người này thật là người của ta, phía chính phủ đã lên tiếng nhận rồi.”
……
Diễn đàn 2ch Nhật Bản, bài đăng hot:
あの能力者、本当は日本人かもしれない! (Dị năng giả kia có khi là người Nhật!)
Bình luận nổi bật:
“Phong cách chiến đấu của hắn rất có tinh thần ‘võ sĩ đạo’, chắc chắn xuất thân Nhật Bản!”
“Chính phủ Italy đừng mơ, cường giả như vậy nhất định phải về Nhật Bản!”
……
Naver Hàn Quốc hot search:
# Kiếm sĩ ánh sáng Florencia có thể là người Hàn Quốc
Cư dân mạng Việt Nam cũng không chịu thua:
“Người này chắc chắn là người Việt Nam.”
**
Nửa năm sau, tại một quán lẩu lâu đời nằm sâu trong con hẻm nhỏ ở trong nước.
Nồi lẩu đỏ sôi ùng ục, vị cay nồng tràn ngập cả phòng riêng. Yến Linh Chiêu ngồi ở vị trí chủ tọa, đầu đũa khẽ khảy miếng sách bò trong bát. Bát quỷ ngồi quanh bàn, trên mặt bàn chất đầy vỏ chai bia.
“Cho nên ——” Lý Tiểu Hổ rót một ngụm bia, đặt mạnh ly xuống, “Dị năng giả phương Đông thần bí bị đồn suốt nửa năm nay… là anh?”
Yến Linh Chiêu gắp miếng sách bò nhúng trong nồi đúng bảy giây chấm vào đĩa dầu, rồi mới ngẩng mắt lên: “Ừ.”
Cả bàn im lặng.
Vương Lanh Canh bật cười: “Tôi đã biết mà! Tháng trước video bạch quang chém hải quái ở Nhà hát Opera Sydney, dù mờ như bị mosaic, nhưng tôi liếc cái là nhận ra ngay, chắc chắn là anh.”
“Chính phủ Italy đã nâng lương mời chào cậu lên tới 5 triệu euro rồi.” Lão Hà cảm thán, “Phương Tây đúng là lắm tiền.”
“Nhắc mới nhớ, bên Nhật gửi cho cậu mười hai đạo lệnh thức thần truy tung rồi.” Chú Vương vừa gặm xương dê vừa bổ sung.
Yến Linh Chiêu lại nhúng thêm lát hoàng hầu, giọng bình thản: “Ồ.”
“Nửa năm nay rốt cuộc anh đã đi bao nhiêu quốc gia rồi?” Lý Tiểu Hổ không nhịn được hỏi.
Đầu đũa khẽ gõ vào thành bát, Yến Linh Chiêu hiếm khi lộ vẻ suy nghĩ: “Ở Iceland xem cực quang tiện tay làm tan chảy hai con tuyết nữ, trong kim tự tháp Ai Cập đốt một ổ bọ hung, ở Amazon câu lên con cự mãng dài trăm mét…”
Mọi người: “……”
Vương Lanh Canh đang định hỏi kỹ hơn, ngoài cửa sổ bỗng bùng lên ánh lam chói mắt. Hình chiếu tin tức thực tế ảo xuyên qua kính, lơ lửng trên bàn ăn:
【 “Tin khẩn! Phía bắc dãy Côn Luân xuất hiện khe nứt không gian quy mô lớn, đã có hơn 30 kẻ xâm lược cấp A vượt qua phòng tuyến! Huyền Giáp Quân và Hiệp hội Dị năng giả đã tới hiện trường ——” 】
Trong hình, trên sườn núi tuyết trắng xóa nứt ra một khe tím đen kéo dài hàng cây số, vô số kẻ xâm lược trào ra cuồn cuộn. Pháo hạng nặng của bộ đội bọc giáp nổ tung trên thân chúng, nhưng chỉ có thể tạm thời làm chậm bước tiến.
Đũa của Yến Linh Chiêu dừng giữa không trung.
Màn hình chuyển cảnh, một đội binh lính mặc đồ tác chiến đặc chủng màu đen thả dây từ máy bay vận tải đáp xuống. Động tác của họ nhanh đến mức không giống con người —— mà quả thực, cũng không phải con người.
Trong đó có một binh lính thậm chí tay không xé nát quái vật.
Khoan đã, người này nhìn hơi quen.
“Đây là… những binh lính từng biến thành quỷ dị trước kia?” Yến Linh Chiêu hỏi.
Lý Tiểu Hổ lau sa tế nơi khóe miệng, giọng phức tạp: “Ừ. Năm đó sau khi họ chết bị anh biến thành quỷ dị, đương nhiên là phiên bản đã được thanh lọc. Hiện giờ họ là Huyền Giáp Quân duy nhất của quốc gia ta có thể dùng ‘thân thể’ trực tiếp đối kháng kẻ xâm lược cấp A. Rất mạnh, tinh nhuệ trong tinh nhuệ.”
Tiếng nổ vang lên trong bản tin. Một kẻ xâm lược cao bằng tòa nhà ba tầng phá vỡ lưới hỏa lực, há cái miệng đầy răng nhọn nuốt chửng cả một xe thiết giáp.
【 “Là… là kẻ xâm lược cấp S cực kỳ hiếm thấy!” 】 Sắc mặt nữ MC tin tức lập tức thay đổi, nếu không vì thói quen nghề nghiệp, cô đã hét lên rồi.
Phòng riêng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng huyết vịt trượt vào nồi lẩu đỏ “rầm” một cái. Bát quỷ đồng loạt nhìn về phía Yến Linh Chiêu.
Yến Linh Chiêu đứng dậy, giây tiếp theo đã biến mất tại chỗ.
Vương Lanh Canh thong thả gắp một lát ngó sen: “Lần này cuối cùng cũng không phải lên hot search nước ngoài.”
Lý Tiểu Hổ vớt miếng thịt bò cuối cùng vào bát: “Cá 500 tệ, ngày mai hot search chắc chắn là # Dị năng giả thần bí xuất hiện ở Côn Luân sơn #.”
**
Trên không trung dãy Côn Luân, tầng mây đột nhiên bị một vệt sáng như sao băng xé toạc. Dưới chân núi, phóng viên kinh hô giơ máy quay, nhưng trong màn tuyết bụi tung bay khắp trời, họ chỉ kịp chụp được bóng dáng mơ hồ của một người cao gầy, một tay ấn lên cái đầu khổng lồ của kẻ xâm lược cấp S ——
Giây tiếp theo, bạch quang nuốt trọn toàn bộ hình ảnh phát sóng trực tiếp.
Hai tháng sau, buổi tối.
Yến Linh Chiêu đứng trên đài quan sát Ngoại Than Thượng Hải, mặt sông phản chiếu ánh đèn neon Lục Gia Chủy. Con quạ mổ nhẹ vành tai hắn, hắn ngẩng đầu theo hướng đó — trên đỉnh Tháp truyền hình Đông Phương Minh Châu, tám bóng người không biết từ khi nào đã đứng sẵn.
“Biết ngay anh ở đây mà.” Lý Tiểu Hổ từ độ cao trăm mét nhảy thẳng xuống, “Chạy khắp thế giới xong, có phải vẫn thấy nhà mình là tốt nhất không?”
Vương Lanh Canh giẫm lên cầu thang ánh sáng do năng lực của mình tạo ra, chậm rãi bước xuống: “Anh biết mình nổi cỡ nào không? Tình báo các nước sắp phát điên rồi. Tuần trước Thủ tướng Ý còn lên TV than khóc ‘Thần Quang Minh đã bỏ rơi chúng ta’.”
Đúng vậy, Ý đã đặt cho dị năng giả phương Đông thần bí danh hiệu “Thần Quang Minh”, có lẽ vì dị năng của Yến Linh Chiêu là “bạch quang”.
“Thần sắp tỉnh rồi.” Yến Linh Chiêu nói một câu không đầu không đuôi.
Bát quỷ đồng thời trầm mặc. Họ biết “Thần” là ai, trước đó Yến Linh Chiêu đã nói với họ.
“Vậy… thành công rồi?” Lão Hà hỏi.
Yến Linh Chiêu: “Ừ. Sau này chắc là thời đại toàn dân dị năng.” Hắn dừng lại một chút, nhìn về phía mặt biển xa xa, “Mua ít rượu đi, tối nay không say không về —— sau đó tôi có thể sẽ rời đi một thời gian, ngày về chưa định.”
Sáng sớm hôm sau.
Một cô lao công phát hiện trên đài quan sát chất đầy vỏ chai lọ rỗng. Cô thở dài, định bước tới dọn dẹp thì chợt khựng lại.
Chỉ thấy những chai lọ ấy dưới ánh bình minh dần dần hóa thành điểm sáng, rồi tan biến.
( Hết )