Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất Bại
Chương 15: Cô ấy có phải là kẻ điên loạn?
Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất Bại thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có điều, Từ Thanh Thư là Đường chủ của Huyền Vũ Đường nhưng lại không có mặt ở nơi ấy.
Không chỉ ông ấy, ngay cả các đệ tử trấn phái của Huyền Vũ Đường cũng chẳng thấy bóng dáng đâu.
Thấy Vân Hương Diệp đến, một đệ tử thủ vệ chào hỏi lễ phép, báo cho nàng biết rằng Đường chủ đã rời đến đại điện Huyền Hạc.
Mặc dù Vân Hương Diệp mới chỉ mười bốn tuổi, trí óc không đến nỗi quá kém, nhưng nàng cũng không đến mức ngốc nghếch đến độ đi tìm Từ Thanh Thư ở đại điện Huyền Hạc.
Đại điện Huyền Hạc là nơi Vân Kế và các trưởng bối bàn bạc đại sự của môn phái!
Làm sao nàng có thể ngồi đó, ngay trước mặt Vân Kế, bàn luận với Từ Thanh Thư kế hoạch hại chết con gái của ông ta chứ?
Cô ấy có phải là kẻ điên loạn chăng?
Thà cứ ngồi chờ ở Huyền Vũ Đường, dù có chuyện gì xảy ra, cuối cùng Từ Thanh Thư cũng sẽ quay trở về đây.
Quả nhiên, sau khi uống hết hai chén trà và ăn tám chiếc bánh, cuối cùng Từ Thanh Tư cũng dẫn theo một nhóm người vội vội vàng vàng tiến vào điện.
Vân Hương Diệp vốn có mối quan hệ thân thiết với Từ Tử Việt, người đã bị Yêu Tu sát hại. Thậm chí, nàng còn có chút tình cảm của thanh mai trúc mã với Từ Tử Việt. Là cha nuôi kiêm sư phụ của Từ Tử Việt, Từ Thanh Thư cũng vô cùng yêu quý Vân Hương Diệp. Vừa nhìn thấy nàng, gương mặt ông bỗng dãn ra, hiền hòa tiến đến cười nói: "Sao tam tiểu thư lại đến đây?"
Vân Hương Diệp liếc nhìn mấy đệ tử trấn phái đứng sau lưng ông ấy, ho nhẹ: "Con muốn bàn bạc với Từ thúc vài chuyện, chúng ta có thể nói chuyện riêng được không?"
Từ Thanh Thư vẫy tay, bảo các đệ tử: "Các trò đi chuẩn bị trước đi."
Đợi đến khi không còn ai trong đại sảnh, Vân Hương Diệp mới thêm dầu vào lửa, miêu tả tỉ mỉ hành vi xấu xa của Vân Thiêm Y, sau đó hỏi Từ Thanh Thư: "Nàng ta thật sự là Trận Tu nhất phẩm sao?"
Dù Từ Thanh Thư đã tu hành và trải đời hơn Vân Hương Diệp rất nhiều, ông vẫn ngẫm nghĩ một lát mới nói: "Dù trước đây nàng ấy có là Trận Tu nhất phẩm, nhưng nếu đã sử dụng trận pháp mượn xác hoàn hồn, chứng tỏ người này đã từng chết. Nếu không có xác, lấy gì làm hồn? Hiện tại, Vân Thiêm Y chỉ là một cái vỏ rỗng không có chút tu vi nào. Lúc trước ta giao đấu với nàng ấy, cảm thấy kiếm thuật của nàng ấy xuất sắc, nhưng hoàn toàn không có linh khí."
Còn vì sao Trận Tu nhất phẩm lại sở hữu kiếm thuật lợi hại như vậy, Từ Thanh Thư hoàn toàn không hề thắc mắc. Bản thân ông ấy là Thú Tu ngũ phẩm, kiếm thuật có siêu phàm sao?
Kiếm vốn là thứ mà bất cứ ai tu đạo gì cũng có thể học.
Thậm chí chính bản thân Từ Thanh Thư còn khá mê mẩn kiếm thuật, bởi vậy trong mắt ông, toàn bộ biểu hiện của Vân Thiêm Y không hề mâu thuẫn với thân phận Trận Tu.
Nghĩ đến đây, Từ Thanh Thư lại thở dài.
"Ta biết con đang nghĩ gì, sao ta không muốn nghiền nát nàng ấy thành tro chứ! Có điều..." Ông dừng lại một lát, nhìn thoáng qua Vân Hương Diệp.
Dù sao con bé mới mười bốn tuổi, vẫn còn là trẻ con, lại gần như chưa từng ra khỏi tông môn bao giờ, có một vài chuyện có nên cho con bé biết sớm không, Từ Thanh Thư hơi do dự.
Nhưng nghĩ lại, phụ thân Vân Lam của Vân Hương Diệp mất sớm, Liễu Vạn Linh cũng thiên vị yêu thương Vân Hoa Noãn nhiều hơn, gần như không quan tâm gì đến Vân Hương Diệp.
Mà Vân Kế, ngoại trừ đứa con gái vô dụng của mình, nếu có quan tâm tới ai khác thì cũng chỉ là Vân Hoa Noãn đã được ông dưỡng dục từ nhỏ.
Lúc trước, Vân Hương Diệp và Từ Tử Việt có tình cảm, dù là "tình trong như đã mặt ngoài còn e", nhưng Từ Thanh Thư đã sớm xem Vân Hương Diệp như con dâu mình, bởi vậy ông ấy cũng có thể xem là một nửa phụ thân của nàng.
Nghĩ tới chuyện này, Từ Thanh Thư không do dự nữa, ông ấy tiếp tục nói: "Chỉ là ta cũng có phần kiêng kỵ di nguyện của Cầm Đường chủ, muốn giết nàng ấy quả thực không dễ! Nhưng trục xuất nàng ấy khỏi tông môn thì vẫn có cách. Sáng nay, vốn dĩ ta xuống núi là vì muốn liên hợp với bá tánh núi Quan Vân, cùng nhau dâng thư thỉnh cầu, mặc kệ Vân Thiêm Y bây giờ là ai, nàng ấy phải trả giá cho những gì mình đã gây ra, núi Quan Vân không thể chứa chấp nàng ấy!"
Vân Hương Diệp gật đầu liên tục!
Quả nhiên! Từ Đường chủ vẫn là người đáng tin nhất!
"Nhưng mà..." Từ Thanh Thư lại thở dài thật sâu: "Lần này xuống núi, ta lại phát hiện một chuyện khác."
Ông ấy dừng một chút, hỏi ngược lại Vân Hương Diệp: "Con biết tà đạo là gì không?"
Vân Hương Diệp ngơ ngác trả lời: "Là chỉ Yêu Tu, Ma Tu sao?"
Từ Thanh Thư lắc đầu: "Tuy chính phái chúng ta hay gọi Yêu Tu, Ma Tu và Tình Tu là tà ma ngoại đạo, nhưng thật ra họ cũng là những người tu đạo. Nếu có cơ duyên, nghe nói vẫn có thể phi thăng."
"Còn tà đạo thì không có bất cứ khả năng hay cơ hội phi thăng nào."
"Tà đạo chính là những người tu đạo bị tẩu hỏa nhập ma, tà ma nhập thể, linh đơn bị ô nhiễm."
Vân Hương Diệp thắc mắc: "Đó không phải là ma đạo sao?"
Trong chốc lát khó mà giảng giải khái niệm này rõ ràng, Từ Thanh Thư suy nghĩ một chút, để Vân Hương Diệp dễ hiểu hơn, ông ấy bèn đơn giản hóa khái niệm ma đạo một chút: "Con cứ hình dung ma đạo như một con đường tu hành của những chủng tộc không phải là người, còn tà đạo thì lại chẳng phân biệt chủng tộc, chỉ cần tẩu hỏa nhập ma, tu sĩ sẽ sa đọa thành tà đạo. Tà đạo không có lý trí gì, cũng không biết thị phi thiện ác, bọn chúng khát máu, hơn nữa còn lây lan."
"Hả?" Vân Hương Diệp mở to hai mắt, sợ tới mức nhảy dựng khỏi ghế: "Lây, lây lan sao? Đó là bệnh à?"
Từ Thanh Thư giải thích: "Là tâm ma, tâm ma do bị dẫn dắt mà sinh ra, đó cũng là lý do Thiên Hạc Tông chúng ta cấm đệ tử có tu vi dưới thất phẩm tùy ý rời núi, bởi tâm ma rất dễ loại bỏ khi ở phẩm giai thấp, đợi tới giai đoạn lục phẩm chuẩn bị đột phá ngũ phẩm thì nó mới trỗi dậy giáng cho tu sĩ một đòn trí mạng, nhẹ thì rơi vào tà đạo, nặng thì chết bất đắc kỳ tử."
Thấy Vân Hương Diệp sợ tới mức phát run, ông ấy vội rót một chén trà đưa qua cho nàng ấy: "Đừng sợ, tông môn có đại trận bảo hộ, chỉ cần con không tùy tiện rời đi thì sẽ không gặp nguy hiểm."
Rồi nói tiếp: "Nhất là gần đây, tuyệt đối không được xuống núi. Lần này ta xuống núi đã phát hiện dấu vết hoạt động của tà đạo, thậm chí có hai thôn làng đã bị tập kích, cho nên mới vội vàng quay về bẩm báo Tông chủ. Chậc, tuy ta thật sự muốn sớm diệt trừ Vân Thiêm Y, nhưng việc nào ra việc đấy, người tu đạo mang lòng thương chúng sinh, không thể để thù riêng che mắt."
Lời này cũng là nhắc nhở Vân Hương Diệp.
Báo thù là cần thiết.
Nhưng cũng không thể để thù hận che mờ lý trí, như vậy không những bất lợi với tu đạo của bản thân mà còn dễ lầm đường lạc lối, tẩu hỏa nhập ma.
Dù Vân Hương Diệp không thật sự hiểu hết, nhưng nàng ấy cũng biết Từ Thanh Thư có chuyện quan trọng hơn cần làm, trong nhất thời không thể giúp nàng ấy đối phó Vân Thiêm Y.
Từ Thanh Thư thấy nàng ấy có vẻ hơi thất vọng, bèn an ủi: "Tông chủ sẽ xuống núi cùng ta để xử lý tà đạo, cuộc tổng tuyển chọn nội môn và tông môn chắc hẳn sẽ giao vào tay Liễu Phó Đường chủ, đến lúc đó không phải bọn con muốn làm gì thì làm sao."
Nghe vậy, Vân Hương Diệp vừa mừng lại vừa lo, mừng vì Vân Thiêm Y vốn không trốn thoát lòng bàn tay của bọn họ, lo vì cuộc trò chuyện mà nàng ấy tình cờ nghe được hôm đó, sợ Liễu Vạn Linh thật sự đồng quy vu tận với Vân Thiêm Y.
Nàng ấy đã không có phụ thân, chẳng lẽ lại phải mất đi mẫu thân nữa sao!
Nàng ấy đứng dậy hành lễ với Từ Thanh Thư: "Lần này Từ thúc xuống núi phải cẩn thận mọi chuyện, Hương Diệp sẽ ở trong tông môn cầu phúc cho Từ thúc và Tông chủ."
Từ Thanh Thư vui mừng mỉm cười, vốn định đưa tay xoa đầu Vân Hương Diệp nhưng lại cảm thấy không thích hợp, đành ho nhẹ một tiếng đỡ nàng ấy đứng dậy.
...
Cùng lúc đó, Vân Thiêm Y và Hồng Dược vừa trở về tiểu viện, một đệ tử nội môn đã chờ sẵn ở đây từ trước, đưa một phong thư mà Vân Kế tự tay viết cho bọn họ.
Trong thư cũng nói đến việc này.
Tà đạo đã lan tràn đến núi Quan Vân, hoàn cảnh bên ngoài không mấy lạc quan, Vân Kế hy vọng Vân Thiêm Y tạm thời đừng rời khỏi môn phái, cả Hồng Dược cũng hãy chờ ở Thiên Hạc Tông, khi nào ông về rồi tính tiếp.
Vân Thiêm Y chỉ Hồng Dược một vài động tác cơ bản trước, bảo cô bé luyện đứng tấn ở trong sân, nàng lấy ghế dựa ra ngồi bên cạnh, vừa giám sát vừa suy nghĩ về nội dung trong lá thư của Vân Kế.
Tà đạo...
Đương nhiên Vân Thiêm Y biết rõ đó là thứ gì.
Nàng sốt ruột phi thăng như vậy cũng là vì nguyên nhân ấy.