Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất Bại
Chương 55: Vân Thiêm Y bị đoạt xá như thế nào?
Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất Bại thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc ấy, Vân Hương Diệp đang ở trong nhà tre, dường như cảm nhận được điều gì đó, ngực nàng hơi thắt lại, không kìm được đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ngoài cửa sổ, chỉ có Vấn Kinh đang ôm sách chờ nàng ra đọc sách cùng, còn Hạ Chí sau khi đọc sách một lúc đã thấy nhức đầu, uể oải ngáp dài.
Vân Hương Diệp sờ lên ngực mình.
Vừa rồi bị sao thế nhỉ?
Chưa kịp hiểu rõ cảm xúc của mình, Vân Thiêm Y đã đáp xuống từ trên không trung. Dù bề ngoài nàng vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, song sống chung với nàng lâu ngày, Vân Hương Diệp vẫn dễ dàng nhận ra nàng đang không vui.
"Này." Vân Hương Diệp cố tình đẩy cửa sổ ra, gọi: "Bao giờ mới bắt đầu đọc sách? Có tới chỗ Vân Tông chủ chưa?"
Vân Thiêm Y nhướng mắt nhìn nàng, khó hiểu hỏi lại: "Mặt trời mọc đằng Tây hôm nay à, sao cô lại ham học thế?"
Nàng dừng lại một lúc rồi nói: "Ta có việc gấp hơn."
Vân Thiêm Y nhìn thoáng qua những người xung quanh, buồn bã nhận ra rằng trong số họ, chỉ có mình nàng là người học thức uyên bác, đủ trình độ dạy người khác.
Còn lại, Hồng Dược cũng có thể dạy thần thú tập đọc tập viết.
Nhưng nàng phải dẫn Hồng Dược đi.
"Thôi, hôm nay mọi người nghỉ ngơi đi. Hồng Dược." Vân Thiêm Y vẫy tay gọi cô bé. "Đến đây"
"Đợi đã, bọn ta không được ra ngoài à?" Vân Hương Diệp vẫn để mắt đến cảm xúc của Vân Thiêm Y, vội vàng hỏi: "Cấp bậc của Hồng Dược không cao hơn bọn ta, sao cô ấy đi được mà chúng ta lại không?"
Vân Thiêm Y thoáng nhìn Vân Hương Diệp, giơ tay ôm Đào Đào rồi nhét vào ngực nàng, nhỏ giọng nói: "Hồng Dược không có ở đây, cô có thể chiếm Đào Đào cả ngày mà!"
Đào Đào đang tuổi thích bám người, Vân Hương Diệp cũng rất thích bé, nhưng bé con không ưa Hạ Chí lắm. Dù không tấn công Hạ Chí nữa nhưng vẫn nhe răng trợn mắt với cậu.
Về nguyên nhân bé không thích Hạ Chí, Vân Thiêm Y đã giải thích với bọn họ trước đây: khi nàng còn là tu sĩ nhất phẩm, từng bị nam đệ tử lừa gạt, nên mẫu thân của Đào Đào ghét điều đó, cảm xúc ấy truyền sang Đào Đào. Vậy nên trước đây ở mộ rồng, bé chỉ tấn công nữ đệ tử như Hồng Dược hay Vân Hương Diệp, thần thú, chứ không tấn công Hạ Chí.
Vân Hương Diệp nhìn bé con trong lòng mình, chỉ tiếc không thể hôn một cái, nhưng nhìn sang Vân Thiêm Y, nàng nghiến răng: "Ta còn là..."
Vân Thiêm Y không đợi nàng nói xong, đã kéo Hồng Dược rời khỏi ảo cảnh, khiến Vân Hương Diệp giậm chân tức tối: "Đáng ghét!"
Đào Đào ôm cổ nàng: "Tam Tam, Đào Đào muốn xem Tam Tam bắt cá!"
Bên dòng suối cạnh nhà có không ít cá, tuy đều là ảo cảnh không ăn được, nhưng khi bắt được cá vẫn rất vui vẻ. Nghe Đào Đào nói muốn xem bắt cá, Vân Thiêm Y cũng bỏ mặc hai người đáng ghét kia, quay người ôm bé đi đến bên suối chơi.
Bước ra khỏi ảo cảnh, Hồng Dược kinh ngạc phát hiện bọn họ đang ở gần thôn Vân Lư.
"Đại tiểu thư, sao cô biết nghĩa mẫu của ta ở thôn Vân Lư?" Hồng Dược chớp chớp đôi mắt sáng ngời, nhìn Vân Thiêm Y.
Vân Thiêm Y ngạc nhiên.
Sao cơ?
Nhà nghĩa mẫu của Hồng Dược ở thôn Vân Lư à?
Nàng có biết đâu.
Chẳng qua sau khi nàng từ Thiên Hạc Tông tới, đi qua vùng đất bằng này, nàng kinh ngạc khi thấy mọi thôn dân gặp mặt đều thất kinh thét lên, không thì cũng quỳ lạy xin tha, người táo bạo hơn thì vội vàng đóng cửa không ra.
Vân Thiêm Y biết, những hành động ấy đều vì Yêu tu trước đây.
Hơn nữa, không chỉ vậy, vài thôn xóm lân cận còn bị bỏ hoang, vắng vẻ.
Có thể thấy những nơi này đã lâu không có người ở, may mắn thay khi nàng đi vào xem xét, vật dụng cơ bản trong nhà đều được dọn đi, cũng không có vết máu lộn xộn. Nói là Yêu tu diệt cả thôn, nhưng đúng hơn là đã có người sắp xếp cho cả thôn dọn đi.
Chín phần mười là do Vân Kế lo liệu.
Không rõ vì sao Yêu tu không rời Thiên Hạc Tông quá xa, nhưng hầu như Yêu tu đoạt xá đều ở trong tình trạng bị trọng thương, cần đoạt xá để tịnh dưỡng, hoặc kết thù địch nên đoạt xá để trốn tránh. Yêu tu không muốn rời khỏi Thiên Hạc Tông với Tứ Thánh Huyết Vân Trận cũng là điều dễ hiểu.
Qua mấy thôn làng hoang vắng, họ đến thôn Vân Lư. Đến nơi này, thái độ của thôn dân đối với Vân Thiêm Y mới trở nên bình thường, chỉ là phòng bị đôi chút. Cũng khó trách Vân Thiêm Y, sau chuyện trước đây, nàng thật sự sợ rằng "thanh danh" của mình vang xa, chỉ cần mở miệng nói ba chữ Vân Thiêm Y, già trẻ cả thôn sẽ cầm nông cụ vây đánh.
Nghĩ đi nghĩ lại, nàng quyết định gọi Hồng Dược ra, bảo cô bé hỏi thăm tình hình xung quanh.
Không ngờ, đây lại chính là thôn Vân Lư mà Hồng Dược từng sống lúc trước.
Nói mới nhớ, hình như Vân Kế từng nhắc đến, sau khi Vân Thiêm Y bị Yêu tu đoạt xá, ông đã gửi Hồng Dược cho một người bạn cũ nuôi nấng.
Chính là ở đây.
Nhìn ánh mắt hâm mộ và kính ngưỡng của Hồng Dược, Vân Thiêm Y không muốn phá vỡ giấc mộng của cô bé, nói dối cũng mang ý tốt mà!
Nàng mỉm cười xoa đầu Hồng Dược, không trả lời câu hỏi của cô bé mà chỉ nói: "Muội đưa ta đến nhà nghĩa mẫu muội đi."
"Được, được!" Hồng Dược vừa kéo tay nàng vừa kể: "Lâu rồi ta chưa quay lại, nhưng ta và nghĩa mẫu luôn viết thư cho nhau!"
Lâu rồi cô bé không ở một mình với Vân Thiêm Y, cảm xúc trở nên hưng phấn hơn hẳn. Vân Thiêm Y còn chưa kịp hỏi gì, cô bé đã mau mồm kể: "Mọi người trong nhà vẫn ổn, không riêng nghĩa mẫu, ngay cả huynh trưởng, tỷ tỷ cũng đều khỏe mạnh. Nghe nói gần đây còn có thêm mấy vị muội muội, ta chưa được gặp mặt nữa."
Vân Thiêm Y hỏi: "Đều là hài tử của nghĩa mẫu muội à?"
Hồng Dược lắc đầu: "Hình như nghĩa mẫu chưa từng lập gia thất, bọn nhỏ trong nhà được nhận nuôi với đủ lý do."
Giống như cô bé được gửi đến đây nhờ nuôi, cũng có hài tử được nhặt về nuôi.
"Nghe kể thôi đã thấy là một người rất siêu rồi." Vân Thiêm Y xoa đầu Hồng Dược. "Chắc bà ấy đối xử với bọn muội rất tốt."
"Vâng! Tốt lắm! Nghĩa mẫu là... À, là người ta thích xếp thứ hai, ngang hàng với Tông chủ và Cầm Đường chủ đấy!"
Xếp thứ nhất hiển nhiên là Vân Thiêm Y.
Vừa đi vừa nói, Vân Thiêm Y đã thấy trước mắt mình là một đại viện có hàng rào bằng tre bao quanh, trong viện là từng gian phòng xây bằng bùn đất, hoặc lợp tranh, hoặc dựng bằng tre trúc. Có thể thấy những gian phòng phía sau đều vừa được xây mới, trong viện đặt không ít binh khí và nông cụ, trên bàn và dưới đất rải rác vài lá bùa. Chỉ cần nhìn qua đã biết đây là một đại "gia đình".
"Nghĩa mẫu! Nghĩa mẫu!" Hồng Dược vừa đến sân đã hưng phấn reo lên, còn kéo Vân Thiêm Y chạy qua đấy: "Hồng Dược về rồi đây!"
Trong sân có năm ba người đứng đó, gồm cả nam lẫn nữ. Nghe tiếng Hồng Dược, họ vội vàng đi qua: "Đúng là Tiểu Hồng Dược rồi."
"Cao lên nhiều đấy!"
"Nhìn cũng rắn rỏi hơn!"
"Ở Thiên Hạc Tông tu hành có tốt không?"
"Có bị đói không?"
"Ui trời, nhị tỷ nói gì vậy, sao Thiên Hạc Tông bỏ đói muội ấy được?"
Một đám người ríu rít vây quanh Hồng Dược, hoàn toàn mặc kệ Vân Thiêm Y. Vẫn là Hồng Dược kéo nàng lại giới thiệu với mọi người: "Đây là đại tiểu thư Vân Thiêm Y nhà ta, cũng là sư phụ hiện giờ của ta!"
"Đây là nhị tỷ, tam ca của ta..." Cô bé lần lượt giới thiệu.
Vân Thiêm Y còn chưa nhận ra ai với ai thì đã bị vây quanh.
"Hoá ra đây là Vân Thiêm Y bị Yêu tu đoạt xá!"
"Đẹp quá, giống Cầm di mẫu bảy tám phần luôn đấy!"
"Tuổi tác cũng không lớn lắm, sao có thể làm sư phụ Hồng Dược được, hay là so chiêu với ta một phen?"
"Được rồi, mấy đứa này."
Lúc này, có một người từ trong nhà bước ra xua bọn trẻ đang nhiệt tình quá mức đi, nhưng cũng không khiến bọn nhỏ thấy e dè.
Bà ấy thoạt nhìn ngoài bốn mươi, sắc mặt tang thương nhưng vẫn không giấu được dung mạo mỹ miều ngày trước.
Xem ra bà ấy là nghĩa mẫu của Hồng Dược.
Cầm Vũ Thanh xắn tay áo, khoác cây cung lên lưng đi đến trước mặt Vân Thiêm Y, ngắm nghía nàng từ trên xuống dưới một phen rồi mỉm cười: "Con càng ngày càng giống mẫu thân con."
Bà ấy vỗ vai Vân Thiêm Y: "Con ngồi đi."
Lại nhìn về phía Hồng Dược, gật đầu hài lòng: "Không tệ, trọng tâm ổn định hơn nhiều, xem ra đã được dạy dỗ rất tốt."
Hồng Dược cười hì hì: "Là đại tiểu thư dạy con hết đấy!"
Vân Thiêm Y tới đây hiển nhiên không phải để tâm sự chuyện nhà, nàng hỏi thẳng: "Lúc trước ta có nghe Hồng Dược nói, gần thôn Vân Lư có rất nhiều mồ mả, gần đây có điều gì khác thường không?"
Cầm Vũ Thanh hỏi lại: "Mồ mả gần thôn Vân Lư xưa nay không thiếu chuyện lạ, con hỏi khác thường là khác thế nào?"
Vân Thiêm Y liếc mắt đánh giá bà ấy.
Người này hẳn là Pháp tu thất phẩm. Trước đây nàng có nghe Hồng Dược kể, phần lớn người trong thôn là tán tu. Pháp tu là một dạng tu đạo mà tán tu thường xuyên chọn nhất. Dù nhập môn khó hơn Kiếm tu một tẹo song khi tu lên cấp cao thì dễ hơn Kiếm tu nhiều. Có không ít tán tu là Pháp tu tam phẩm tứ phẩm, hơn nữa Pháp tu cũng có sức chiến đấu mạnh hơn Dược tu và Trận tu.
Nàng lại nhìn lướt qua mọi người trong viện, có một Kiếm tu, một Dược tu, bốn Pháp tu, còn có hai phàm nhân, tất cả đều chưa vượt qua bát phẩm.
Xem ra tà đạo chưa tràn đến nơi đây.
Bằng không với cấp bậc của bọn họ, một tà đạo lây nhiễm thành hai, cả thôn ngoại trừ phàm nhân thì toàn bộ tu sĩ đều sẽ thành tà đạo, sau đó bị thanh trừ.
Ngoại trừ tà đạo, Vân Thiêm Y vẫn luôn nghĩ đến một chuyện, đó là... Rốt cuộc Yêu tu tứ phẩm làm sao có thể đoạt xá Vân Thiêm Y?
Phải biết, dù lúc trước Vân Thiêm Y là một kẻ ngốc nhưng không hề rời khỏi Thiên Hạc Tông.
Sao nàng tiếp xúc với Yêu tu tứ phẩm được?
Mà Yêu tu làm sao có thể xuyên qua Tứ Thánh Huyết Vân Trận tiến vào Thiên Hạc Tông, đoạt xá Vân Thiêm Y?
Nghĩ đi nghĩ lại, Vân Thiêm Y cảm thấy nhất định có thế lực thứ ba nhúng tay vào trong chuyện này.
Rất có thể là Phong Bất Quy, nhưng khả năng này không cao, bởi vì chuyện này không mang lại lợi ích gì cho y.
Mục đích của y là để Vân Thiêm Y tu luyện lại từ cửu phẩm thành Kiếm tu nhất phẩm, đến khi thích hợp, cũng tức là khi Vân Thiêm Y mười sáu hoặc mười tám tuổi, bấy giờ nàng đã hoàn toàn có quyền tự định đoạt bản thân thì thả linh hồn nàng khỏi tháp Trấn Hồn. Vân Thiêm Y chỉ có thể đi theo con đường Kiếm tu, không thể tu thú. Phong Bất Quy hiển nhiên không cần bố trí cục diện này, chẳng may Yêu tu ăn sạch thân thể của nàng, vậy chẳng phải Phong Bất Quy mất nhiều hơn được sao?
Nếu không liên quan đến Phong Bất Quy, tức là không liên quan đến Tình tu.
Yêu tu và Ma tu, một trong hai, hoặc là... Hai hợp làm một ư?
Thật ra Vân Thiêm Y không quá hiểu rõ về ân oán tình cừu giữa hai đạo này, dù sao bọn chúng có dây dưa thế nào cũng không thể làm loạn đến trước mặt Kiếm Đế nàng.
Nàng đâu quản được cuộc đời của người ta!
"Việc lạ từ xưa tới nay, người cứ nói hết cho ta nghe." Vân Thiêm Y suy nghĩ xong thì nói thẳng.
Cầm Vũ Thanh ngẩn ra: "Tại sao con lại muốn biết những việc này?"
Vân Thiêm Y không định giấu giếm: "Ta đang thử suy đoán về thế lực và Yêu tu đã đoạt xá mình."
Cầm Vũ Thanh im lặng chốc lát rồi đứng lên nói: "Con theo ta vào đây."
Ở đây đông người, không thích hợp trò chuyện.
Hồng Dược cũng muốn đi theo, song bị Cầm Vũ Thanh chặn ở ngoài sân.
Bên trong phòng xây bằng bùn đất tuy cũ kỹ nhưng được bố trí rất sạch sẽ, bàn bát tiên đặt bên cạnh đã mòn cả cạnh đến mức lồi lõm, không biết đã dùng qua bao nhiêu năm.
"Con ngồi đi." Cầm Vũ Thanh cũng không định châm trà rót nước cho Vân Thiêm Y, chỉ quan sát nàng thêm một lần rồi thở dài: "Lúc trước Vân Tông chủ có đến đây một lần, nói về con, nói tuy con đã tỉnh táo nhưng linh hồn bên trong không thật sự là Vân Thiêm Y, mà là Trận tu nhất phẩm mượn xác hoàn hồn, nhưng ông ấy không thể lựa chọn được, dù trong lòng rối bời nhưng vẫn quyết định xem con là nữ nhi ruột thịt như ngày trước. Bây giờ nhìn con, quả thật không giống dáng vẻ như Thiêm Y lúc bé, lại có vài phần giống... Sơn Nguyệt trước kia."
Vân Thiêm Y truy hỏi: "Bà với... Mẫu thân của ta có quen biết nhau à?"
Cầm Vũ Thanh bật cười: "Quen chứ... Nếu xét theo bối phận huyết thống, con phải gọi ta là di mẫu đấy. Ta là tỷ tỷ song sinh của bà ấy."
Thấy Vân Thiêm Y nhìn chằm chằm gương mặt mình, Cầm Vũ Thanh xua tay: "Lúc nhỏ bọn ta giống nhau như đúc, có điều sau này ta sinh bệnh nặng, là một lời nguyền, đến khi giải trừ được nguyền rủa khỏi bệnh thì diện mạo cũng thay đổi không ít, bây giờ không thể nói là giống nữa."
Vân Thiêm Y hiểu ngay: "... Người cũng từng bị đoạt xá."
"Hơ -" Lần đầu tiên nụ cười trên mặt Cầm Vũ Thanh biến mất, bà ấy hít ngược một phen, sờ lên ngực: "Bây giờ ta đã hiểu cảm giác của Vân Tông chủ rồi, kiến thức căn bản mà con nắm, quả thật Thiêm Y không thể có được!"
Vân Thiêm Y vốn định nói rằng, người cứ coi ta là Vân Thiêm Y cũng được, bởi nàng vốn dĩ đúng là Vân Thiêm Y.
Song nghĩ đến sớm muộn gì nàng cũng phải rời khỏi Thiên Hạc Tông, lần nữa khai sơn lập phái, thành lập tông môn Kiếm tu, ràng buộc tình cảm với mấy người Vân Kế càng ít thì đến lúc đó bọn họ càng đỡ đau buồn và không nỡ.
Cho nên nàng chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, kéo đề tài lại: "Trong những việc lạ, ta muốn nghe nhất chính là mấy việc như đột nhiên nổi điên, hoặc đoạt xá..."
Nàng dừng một lát rồi mới nói tiếp: "Di mẫu còn nhớ những chuyện đã xảy ra khi bị đoạt xá không?"
"Tiếc là không." Cầm Vũ Thanh không nói dối. "Hẳn con cũng không nhớ."
"Vâng..." Vân Thiêm Y nói: "Trong tám tu thiên đạo, Tình tu, Ma tu, Yêu tu đều có công pháp đoạt xá, chỉ khác nhau mà thôi."
Yêu tu thuần tuý là tu hú chiếm tổ, trực tiếp chiếm đoạt thân thể của đối phương.
Ma tu giống như "khoác một lớp áo" lên mình, linh hồn và ý thức của đối phương không hoàn toàn biến mất, chỉ thường làm ra những việc không giống tính tình của bản thân.
Tình tu thì có thiên hướng "tẩy não", trong lúc vô thức đối phương sẽ hành động nói năng theo ý thức của Tình tu, đôi khi Tình tu còn giữ lại "ký ức" cho bọn họ.