Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất Bại
Chương 63: Cách Nàng Phải Vào?
Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất Bại thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe bốn chữ "Phượng Hoàng nhị phẩm", hai vị thần thú cấp cao không hẹn mà cùng liếc nhau.
"Cháu là con gái của Chiếu Dạ ư?" Thố Vinh thay hai vị Đế Tôn hỏi.
Nguyệt Cừ hơi ngạc nhiên, gật đầu.
Cô bé không đến mức ngốc nghếch hỏi ngược lại rằng làm sao lão biết mẹ mình.
Các thần thú cấp cao từ nhị phẩm trở lên đều quen biết nhau, huống chi họ lại là Phượng Hoàng.
Tộc Phượng Hoàng tuy không rung núi chuyển non như tộc Rồng, nhưng cũng thuộc chủng tộc thần thú cao cấp, một loài huyễn sinh.
Khi thần thú của các tộc bình thường giao phối, chín mười phần là con non giữ nguyên hình dạng động vật gốc, không có Linh tính, một hai phần mới có chút Tu Vi từ khi sinh ra.
Nhưng loài huyễn sinh thì khác. Dù là Rồng hay Phượng Hoàng, hoặc những chủng tộc khác, con non sinh ra đã có Tu Vi.
Rồng con vừa sinh ra là tứ phẩm, Phượng Hoàng con vừa sinh ra là ngũ phẩm.
Loài huyễn sinh không quan tâm đến tư chất như các chủng tộc khác, mà chú trọng vào cảnh ngộ và cơ duyên.
Nói cách khác, nếu có thể nắm lấy thì hãy mau nắm lấy!
Nguyệt Cừ theo bản năng nhận ra, đây có thể là cơ duyên lớn của mẹ mình. Chỉ cần hai vị Đế Tôn gật đầu, cô bé sẽ gọi mẹ ngay.
"Mẹ khỏe không?" Thố Vinh nở nụ cười nhân hậu, hỏi tiếp.
Tộc Thỏ của họ vốn là phàm sinh trong phàm sinh, rất ít người tu luyện đến cấp cao. Tu hành không dễ, thọ mệnh của tộc Thỏ cũng ngắn, thường chỉ từ năm đến mười năm. Quá mười mấy năm đã được xem là sống lâu, phải có cơ duyên và may mắn lắm mới tu ra nội đan gia tăng tuổi thọ, tiếp tục tu hành.
Thố Vinh tu đến nhị phẩm, tương đương với danh tiếng lẫy lừng trong nhóm thần thú cấp cao, có thể nói là giao hữu khắp nơi.
Các thần thú mang tâm tư hồn nhiên chất phác, tuy có bản năng cá lớn nuốt cá bé nhưng không có quan niệm trên dưới theo dòng dõi, bình đẳng về chủng tộc xuất thân. Có thể nói thần thú nào càng có cơ duyên thì càng được tôn kính.
Nguyệt Cừ nhẹ nhàng cười: "Hay cháu bảo mẹ đến đây nói trực tiếp cho ông biết, được không?"
Nói xong, cô bé lén liếc qua Vân Thiêm Y.
Vân Thiêm Y không thể cự tuyệt tiểu cô nương trước mặt, nàng hắng giọng: "Cũng được, lâu rồi ta chưa gặp bà ấy."
Nàng có nguyên tắc tí ti được không!
Đế Thiếu Cẩm suýt bùng nổ, may mà có Thố Vinh kìm lại.
Tôn thượng à, lão nháy mắt với Đế Thiếu Cẩm, còn có trẻ con ở đây, chú ý hình tượng chứ!
Nguyệt Cừ cũng kinh ngạc nhìn mẹ mình. Cô bé chưa từng nhiệt tình như vậy với tu sĩ bầu bạn với mình.
Ngay cả Vân Thiêm Y cũng không biết cách đẩy Chiếu Dạ ra, giữ khoảng cách với bà ấy.
May là Chiếu Dạ cố kỵ có con gái ở đây, bà ấy chỉ ôm Vân Thiêm Y thêm một lát rồi buông nàng ra.
Bà ấy hóa hình thành dáng vóc cao lớn, gần như thấp hơn Đế Thiếu Cẩm một chút, vóc người gợi cảm đầy đặn, bộ váy đỏ rực như lửa thêu chỉ vàng khiến dáng người càng thêm quyến rũ.
"Thố Vinh, lâu rồi không gặp!"
Thố Vinh cười, vít vít chòm râu: "Lâu rồi không gặp, thấy bà tràn đầy sinh lực như vậy, lão yên tâm rồi."
Lão thuật lại mọi chuyện cho Chiếu Dạ nghe.
Chiếu Dạ lẩm bẩm: "Vô Ảnh..."
"Cách đây rất lâu ta từng đi qua nơi Ma tu tụ tập." Chiếu Dạ nói: "Nhưng ta chưa từng nghe tới nơi nào gọi là thành trì Ma Vực."
Ma tu vốn là tám tu của thiên đạo, đều tu hành trên đại lục Thần Châu, cũng có môn phái tu hành, hoàn toàn không có nơi gọi là Ma Vực.
"Có điều..." Dạ Chiếu nói tiếp: "Nếu là ảo cảnh của Vô Ảnh Đoạt Hồn Cầm, vậy có thể tính là Thánh Địa của Ma tu không?"
Bà ấy thoáng nhìn Đế Thiếu Cẩm.
Dù sao đây cũng là Thú Đế của Thú tộc họ, cũng vì quan hệ tốt nên bà ấy cư xử tùy ý với Đế Thiếu Cẩm, Nguyệt Cừ diện kiến Đế Thiếu Cẩm cũng không cần quỳ bái.
Mà ảo cảnh Linh Thụ Tiên Cảnh của Đế Thiếu Cẩm, chính là Thánh Địa của Thú tu họ.
"Ôi!" Vân Thiêm Y sáng mắt. "Đúng thế."
Có lý lắm.
Nàng là bóng tối dưới ánh đèn*, chủ một ảo cảnh, thành ra nàng và Đế Thiếu Cẩm nhất thời khó liên tưởng theo góc độ này.
*Nguyên văn là "灯下黑", tục ngữ Trung Quốc, nghĩa là nơi nguy hiểm nhất lại là nơi an toàn nhất, hoặc những chuyện xảy ra ngay bên cạnh ta mà ta không phát hiện.
Tám tu thiên đạo, theo Vân Thiêm Y biết ít nhất có bốn vị tu sĩ nhất phẩm mở ảo cảnh cho đồng đạo có trình độ nhất định.
Thánh Địa của thần thú là Linh Thụ Tiên Cảnh của Đế Thiếu Cẩm.
Thánh Địa của Trận tu là Trúc Thâm Hồ Cảnh.
Thánh Địa của Tình tu là Tuyết Sơn Liên Cảnh.
Còn có của nàng nữa, nhưng khác ba ảo cảnh trên. Vân Thiêm Y chỉ mở Lưu Ly Ảo Cảnh cho những đệ tử thân thiết, còn đám Kiếm tu luôn ngưỡng vọng Lưu Ly Kiếm Cung hơn.
Nàng thích bày Lưu Ly Kiếm Cung ra cho mọi người xem.
Dù sao kiến trúc nơi đó to lớn đồ sộ! Nàng bỏ nhiều công sức lắm đấy!
Vô Tướng Kiếm Tông nằm trên đỉnh núi Cửu Loa, vào những thời điểm đặc biệt, nếu Vân Thiêm Y không bế quan sẽ chiếu hình ảnh Lưu Ly Kiếm Cung lấp đầy núi Cửu Long, để Kiếm tu thiên hạ đến thăm.
Các đạo tu còn lại, Dược tu xưa nay chưa có tu sĩ nhất phẩm, tu sĩ nhất phẩm của Yêu tu và Ma tu thì đã ngã xuống.
Vị Ma tu đó chính là Tôn Thanh Y.
Nàng không biết rõ về các môn phái cũng như quan hệ giữa các cấp bậc, nhưng Tôn Thanh Y từng lên nhất phẩm, hơn nữa ở trạng thái nửa tỉnh nửa nhập ma suốt mấy nghìn năm. Trong suốt mấy nghìn năm qua chỉ có duy nhất một vị tôn giả nhất phẩm, ảo cảnh của nàng trở thành Thánh Vực của Ma tu thì cũng vô cùng bình thường.
Ma thành sao?
Dù nhìn từ góc độ nào, đây cũng là một khả năng.
Đáng tiếc, nếu nàng có thể lấy kiếm Vô Ảnh ra thì tốt hơn, nhưng Vân Thiêm Y thật sự không nhớ kiếm Vô Ảnh đặt ở bậc nào. Dù có nhớ ra cũng vô dụng, nàng không thể bò lên từng bậc thang cao nữa.
Đế Thiếu Cẩm có tới cũng vô dụng.
Vẫn câu nói kia, đó là trung tâm của ảo cảnh.
Vân Thiêm Y vào đó nhiều lần nhưng chưa từng chạm vào cây thánh Sinh Mệnh, cho dù cây thánh có chấp nhận nàng, nàng cũng cố gắng không chạm vào.
Còn về mây mù trong Lưu Ly Kiếm Cung, cũng khó mà nói được.
Đến khi đó chẳng những mất mặt, có khi còn bị Đế Thiếu Cẩm trêu chọc mãi.
Thôi quên đi!
Ba thần thú bàn bạc xong, Đế Thiếu Cẩm và Thố Vinh ra ngoài kiểm tra đệ tử khác của Thiên Hạc Tông. Sau khi chắc chắn không còn ai bị lây nhiễm tà đạo, Thố Vinh và Chiếu Dạ bị đẩy vào Lưu Ly Ảo Cảnh.
Đế Thiếu Cẩm không yên tâm để Vân Thiêm Y ở một mình bên ngoài, bèn đi theo nàng.
Có Đế Thiếu Cẩm ở đây, Vân Thiêm Y quay về thôn Vân Lư rất nhanh.
Thôn Vân Lư quả thật tồn tại vì bảo vệ mồ mả, họ mở một con đường sỏi dẫn đến đó. Vân Thiêm Y không cần ai dẫn đường.
Hai bên đường sỏi là rừng tre rậm rạp.
So với những cây phải mất hàng chục năm mới phát triển, rừng tre có thể nhanh chóng trở nên rậm rạp chỉ sau một mùa, rất lý tưởng để trồng ở những nơi thường xuyên xảy ra chiến sự, che giấu dấu vết trận chiến.
Trên đường đi, Vân Thiêm Y nhìn thấy nhiều vùng đất bị đốt cháy và oanh tạc, những chiếc lá tre mỏng manh không che được vết cháy xém, cho thấy giao tranh xảy ra thường xuyên ít nhất mỗi ba tháng một lần.
Đi xuyên qua rừng tre là một nghĩa địa rộng lớn, những ngôi mộ không chỉnh tề nhưng dày đặc phủ kín mặt đất.
Vân Thiêm Y bước đến trước một ngôi mộ, nhìn thoáng qua bia mộ.
Bên trên viết họ tên và làng xóm cư trú của người chết một cách ngay ngắn.
Nàng nhìn thêm vài lần nữa, chúng có những quy tắc giống nhau.
Họ đều là thôn dân: Trương Tam, Lý Tứ, A Miêu A Cẩu. Đáng chú ý hơn là các ngôi làng trải dài từ thôn Thanh Ngưu dưới chân Thiên Hạc Tông đến các thôn làng ở vùng đồng bằng bên kia.
Đây là cách làm bắt đầu phát triển trong vài trăm năm qua.
Trước đây đương nhiên mỗi thôn đều có nghĩa địa riêng, nhưng sau khi tà đạo thường xuyên hoạt động, những mộ địa có âm khí nặng nề và thi thể mới mẻ trở thành nơi ưa thích của chúng, các thôn thường bị thi biến tập kích hủy diệt.
Mà các thôn không đủ nhân lực để tự quản lý và chống lại thi biến và tà đạo.
Thỏa hiệp cuối cùng là dành ra một bãi tha ma tập trung trong phạm vi quản lý của một tông môn, chuyển tất cả các mồ trong khu vực về đây, tông môn cử người đến canh gác và quản lý.
Điều này không chỉ giải quyết thi biến và tà đạo, để dân làng ít bị tổn hại nhất có thể. Hơn nữa vào Thanh minh hoặc ngày giỗ tổ tiên, các gia đình có thể đến tế bái.
Mồ mả được Thiên Hạc Tông phụ trách hiển nhiên chính là nơi này, Cầm Vũ Thanh ắt là người được Vân Kế gửi gắm ở đây trông coi. Thiên Hạc Tông cung cấp hỗ trợ và vật tư tu hành, định kỳ phái đệ tử đến tuần tra.
Chỉ không ngờ, nơi này còn là lối vào bí cảnh của Tôn Thanh Y.
Tôn Thanh Y đã bị Vân Thiêm Y chém giết ở núi Cửu Loa. Lúc đó nàng thật sự không còn khống chế được tâm ma nữa, đành lên núi tìm Vân Thiêm Y. Vân Thiêm Y vẫn muốn cứu nàng cho nên đã giữ người ở lại núi Cửu Loa, nỗ lực giúp nàng tiêu trừ tâm ma. Nhưng chung quy vẫn vậy, cho dù Vân Thiêm Y ra sức thế nào, cuối cùng chỉ đành bất lực trơ mắt nhìn Tôn Thanh Y hóa ma trước mặt mình.
Chuyện cuối cùng nàng có thể làm chính là ra tay dứt khoát không để bạn cũ chịu đựng thêm thống khổ, không bị tra tấn, đồng thời cũng không tổn thương người khác nữa, không tạo sát nghiệt.
Lúc đó Đế Thiếu Cẩm cũng có mặt, hắn giúp Vân Thiêm Y bảo vệ Vô Tướng Kiếm Tông không để tông môn bị ảnh hưởng.
Nhưng ảo cảnh của Tôn Thanh Y không dừng ở núi Cửu Loa, mà theo chìa khóa trên cổ tay Cầm Vũ Thanh đi tới núi Quan Vân, dừng tại nơi này.
Có thể thấy, lúc đó gã Ma tu kia nói mình cảm ứng được Vô Ảnh, e là cũng cảm ứng được Cầm Vũ Thanh đi theo Vân Thiêm Y tới.
Cảm nhận được hơi thở của chìa khóa trên cổ tay bà ấy.
Bây giờ, có vấn đề rồi!