Ta Mới Không Thèm Làm Hoàng Hậu Đâu!
Chương 28: “Thế thì, ngươi hãy làm ‘ấm chăn’ cho ta đi.”
Ta Mới Không Thèm Làm Hoàng Hậu Đâu! thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Hoài Cẩn là con nuôi của phú hào nhất vùng An Dương. Gia tài của hắn trải dài khắp nơi, ngành kinh doanh thì đủ thứ mặt hàng. Tiệm lụa này cũng là một trong những sở hữu của gia tộc Giang, sau này được giao cho Giang Hoài Cẩn quản lý. Bạch Chỉ đã từng ghé qua đây vài lần, nên rất quen thuộc với nơi này. Nhân viên trong tiệm lụa biết cô là cánh tay đắc lực của Giang Hoài Cẩn, nên đối đãi với cô rất kính trọng.
Giang Hoài Cẩn sai cô thu dọn phòng ốc, kỳ thực chỉ muốn cô sai các thị nữ tạp dịch làm, chứ có phải cô phải đích thân động tay đâu. Nhưng Bạch Chỉ lại tự mình ra tay.
Cô vốn không phải hạng người chuyên làm việc vặt. Cô có thể lừa người, nhưng lần này lại không lừa nổi. Cô quét bụi bẩn trên sàn, gom vào góc rồi lấy đồ vật che lại, coi như xong. Còn chăn đệm trên giường thì cứ trải đại cho qua, cô không có kiên nhẫn. Dù sao cô cũng không ngủ ở đây, có cộm hay không chẳng quan trọng.
Khi Vệ Vô bước vào, Bạch Chỉ đang dùng chổi lông gà phủi bụi trên giá đồ cổ. Bụi bay lất phất trong phòng, hắn bất giác bịt mũi: “Sao ngươi không gọi thị nữ tạp dịch vào quét dọn?”
Bạch Chỉ liếc hắn một cái: “Mấy người kia đang bận việc riêng, ta lười gọi.”
Vệ Vô vừa ở trong phòng một lúc đã thấy toàn thân đầy bụi. “Quét rác mà ngươi cũng không tưới nước, bụi bay tứ tung.” Hắn vội vàng mở cửa sổ cho thoáng.
Bạch Chỉ ghét bỏ trừng mắt nhìn hắn, rồi cố tình dùng sức đập mạnh vào giá đồ cổ: “Không thích ở thì đi ra, lát nữa sẽ hết mùi hôi.”
Vệ Vô lắc đầu, đi ra ngoài, sau đó xách một xô nước trở về, nói với Bạch Chỉ: “Cô nghỉ đi, để tôi làm được không?”
Bạch Chỉ làm cũng mệt, liền ném chổi xuống, ngồi bừa vào ghế bên cạnh, làm như đang giám sát.
Bạch Chỉ không quét dọn sạch sẽ, hắn đành phải tưới nước rồi quét lại lần nữa. Sau đó nhìn thấy đống tạp vật trong góc, hắn tức đến nghẹn lời.
Hắn dọn dẹp lại những chỗ Bạch Chỉ đã làm, trừ phần giường bên kia, bởi vì Bạch Chỉ không cho hắn động vào.
“Sắp xong rồi, ngươi còn dọn giường làm gì, chẳng phải ta làm vô ích sao?” Bạch Chỉ nói như vậy.
Để chiều theo chút lòng tự trọng hiếm hoi của cô, Vệ Vô đồng ý, không động đến giường đệm. Dọn dẹp xong, Vệ Vô xách nước bẩn đi ra, Bạch Chỉ đi cùng. Vừa đến cửa, cô đột nhiên nói: “Chờ một chút.”
Vệ Vô dừng lại, nghi hoặc nhìn cô. Thấy tay cô vươn về phía mặt hắn, hắn tưởng cô muốn đánh mình, theo bản năng lùi lại, nhưng gáy hắn đột nhiên bị cô ấn xuống.
Vệ Vô hoảng sợ, mặt đỏ bừng: “Ngươi… ngươi muốn làm gì?” Thấy cô ghé sát lại, hắn quay mặt đi: “Đông người thế này, ngươi đừng làm bậy.”
Bạch Chỉ khó hiểu nhìn hắn, duỗi tay nhón sợi lông gà trên tóc hắn, rồi nhét vào tay hắn: “Ngươi tưởng ta muốn làm gì với ngươi?” Cô nghi hoặc hỏi.
Vệ Vô thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực trấn an: “Làm ta sợ chết, ta cứ tưởng cô muốn hôn ta…”
Bạch Chỉ nghe xong liền nổi nóng, đá một chân tới. May mà Vệ Vô phản ứng nhanh, né kịp.
“Ta thà hôn đầu heo còn hơn hôn ngươi!” Bạch Chỉ hậm hực nói. Cô nói không phải dối trá, chủ yếu là mấy con heo con trắng nõn sạch sẽ, cô thà hôn chúng còn hơn hôn Vệ Vô. Hắn toàn ăn tỏi, hành và những thứ nặng mùi khác. Đôi khi hắn đến gần cô, cô còn ngại mùi xông vào mũi, thật phí công hắn có mắt có mũi.
Hai người cãi nhau ầm ĩ lọt vào mắt Mộ Dung Dục và Giang Hoài Cẩn đang đứng cách đó không xa.
Đôi mắt đào hoa của Giang Hoài Cẩn từ từ liếc qua người bên cạnh. Mộ Dung Dục không chút bận tâm nhìn về phía hai người phía trước, không có phản ứng gì khác thường.
“Hai tên cấp dưới này của ta trông thật xứng đôi đấy, Thái tử điện hạ, ngươi thấy sao?” Giang Hoài Cẩn mỉm cười nói.
Mộ Dung Dục nghiêng mắt liếc Giang Hoài Cẩn một cái, đối diện với ánh mắt đầy ý vị của hắn, cười lạnh một tiếng, không nói gì.
Giang Hoài Cẩn thấy hắn làm ra vẻ tôn quý, như thể bàn chuyện thuộc hạ là mất thân phận vậy: “Tuổi của bọn họ cũng không nhỏ nữa, ta tính sang năm sẽ mai mối cho hai người họ.”
Thái dương Mộ Dung Dục căng chặt, chỉ cảm thấy người trước mắt này phiền phức vô cùng, lại khẽ mỉm cười: “Không ngờ ngươi lại thích quản chuyện vặt vãnh của thuộc hạ như vậy?”
Giang Hoài Cẩn lắc đầu, phản bác: “Đây sao là xen vào việc người khác? Ta đây là quan tâm cấp dưới.”
Một phía khác, Bạch Chỉ và Vệ Vô đã rẽ qua góc tường. Vệ Vô khó hiểu nhìn người đang dựa vào chân tường nghe lén cuộc đối thoại của hai người kia. Đợi cô quay đầu lại, hắn không nhịn được hỏi:
“Lúc nãy sao cô lại vờ như không thấy công tử?” Hắn hỏi, trong lòng cảm thấy Bạch Chỉ ngày càng giống một tên trộm, lén lút, không biết muốn làm gì.
Bạch Chỉ lộ ra vẻ mặt mờ mịt, sau một lát mới lẩm bẩm một câu: “Ta không biết.” Rồi sau đó nghĩ đến lời công tử nói, sắc mặt cô trầm xuống, nhìn Vệ Vô càng thêm khó chịu.
Vệ Vô nghẹn lời, không đợi hắn nói chuyện, Bạch Chỉ bỗng nhiên tức giận nói:
“Ngươi lập tức đi tìm một cô nương, sau đó nói với công tử là ngươi thích nàng, không muốn cưới ai cả.”
Công tử cũng không biết trúng tà gì, thế mà lại muốn mai mối cho Vệ Vô và cô. Cô và hắn làm sao mà xứng đôi chứ?
Vệ Vô chưa nghe Giang Hoài Cẩn nói gì, nghe vậy có chút không hiểu: “Đầu óc cô có phải bị lừa đá không, sao hôm nay cứ kỳ kỳ quái quái mãi thế?”
Bạch Chỉ nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn hắn một lúc, cuối cùng đẩy hắn một cái, hậm hực bỏ đi. Vệ Vô nhìn bóng dáng cô đang tức giận đùng đùng, không hiểu ra sao.
*
Đêm đó, Mộ Dung Dục vừa chuẩn bị nghỉ ngơi thì phát hiện giường đệm có chút cộm. Hắn vén lên xem thử, lại là một con dao găm. Ánh mắt hắn trầm xuống, mở dao ra xem xét. Đang lúc suy đoán đây là của ai, bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
Mộ Dung Dục không để ý tới, lát sau, tiếng gõ cửa lại vang lên, có người nói: “Là ta.”
Mộ Dung Dục thoạt đầu là ngẩn người, rồi sau đó đặt dao xuống, đứng dậy đi ra mở cửa. Bên ngoài là Bạch Chỉ với vẻ mặt bất mãn, miễn cưỡng.
“Chuyện gì?” Mộ Dung Dục ngữ khí lạnh nhạt, hai tay nắm lấy cửa, không cho cô vào.
Bạch Chỉ liếc hắn một cái, không nói gì, mãi cho đến khi Mộ Dung Dục mất kiên nhẫn, định đóng cửa, cô mới mở miệng: “Công tử nói, bên cạnh ngươi không có thị nữ, muốn ta tới hầu hạ ngươi.” Trong mắt Bạch Chỉ tràn đầy căm giận bất bình. Cô cảm thấy công tử cũng bị trúng tà rồi, thế mà lại dặn dò cô phải hầu hạ vị Thái tử này thật tốt, còn không cho cô ức hiếp hắn.
Ánh mắt Mộ Dung Dục lóe lên, rồi sau đó lướt qua người Bạch Chỉ. Giang Hoài Cẩn định dùng ‘mỹ nhân kế’ với hắn ư?
Bạch Chỉ có chút thiếu kiên nhẫn, nhưng vẫn phải ôn tồn nói: “Mau cho ta vào đi.” Đừng đứng chắn ở cửa khiến người ta bực bội.
Mộ Dung Dục nhìn gương mặt lạnh như băng của cô, bỗng nhiên có chút buồn cười. Cô chỉ có thể nói là một người bình thường, chẳng dính dáng gì đến “tốt đẹp” cả. Mộ Dung Dục không để ý đến lời cô nói, cười như không cười dò hỏi: “Hầu hạ? Hầu hạ như thế nào?”
Nếu Giang Hoài Cẩn thật sự có ý định đó, e là hắn ta sẽ phải thất vọng rồi. Loại người như Bạch Chỉ, đặt trong cung của hắn, đến làm tạp dịch cũng không đủ trình độ.
Bạch Chỉ hít sâu một hơi, nén xuống cảm xúc đang cuồn cuộn xao động: “Ta làm sao mà biết được, công tử nói ngươi bảo ta làm gì, ta liền làm cái đó.”
“Làm ngươi làm cái gì liền làm cái đó?” Mộ Dung Dục lặp lại một lần, trong mắt xẹt qua chút hứng thú, nguyên bản tưởng trực tiếp đuổi hai người đi, lại đột nhiên thay đổi chủ ý.
Bạch Chỉ gật gật đầu.
Mộ Dung Dục thu tay về, nhìn chằm chằm cô một cái thật sâu: “Nếu đã vậy, ngươi đến làm ấm giường cho ta đi.”
Bạch Chỉ nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Lời hắn nói ra lúc nãy thật ra có chút lo lắng, cô sợ Mộ Dung Dục sẽ ghi thù, ăn miếng trả miếng, bắt cô uống độc dược, trói cô lại đánh một trận gì đó…, không ngờ lại chỉ là làm ấm giường. Sợ hắn đổi ý, cô đi thẳng đến giường, mặc kệ lúc này trời lạnh hay không, hắn muốn ấm thì cứ ấm đi.
Mộ Dung Dục kinh ngạc trước hành động gấp gáp của cô, đứng sững tại chỗ, nhìn cô như con cá chạch bỗng nhiên chui tót vào trong chăn của hắn.
“Thái tử điện hạ, ngươi chờ một lát, ta rất nhanh sẽ làm ấm giường xong rồi.” Bạch Chỉ chỉ lộ ra mỗi cái đầu nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt lấp la lấp lánh, không thấy chút tạp chất nào.
Mộ Dung Dục phản ứng lại, không khỏi che miệng bật cười. Sau đó hắn quay người đi giấu đi, tiện thể đóng cửa lại. Đợi đến khi ổn định tâm thần, hắn mới đi đến mép giường. Không thể không nói, sự hồn nhiên thuần túy của cô lại khiến hắn trở nên suồng sã biết bao.
Ấm giường thật ra chỉ là nghĩa đen, chỉ là người đời sau đã gán cho nó ý nghĩa ái muội kia, Bạch Chỉ hiểu đúng nghĩa của từ này.
Mộ Dung Dục vừa ngồi xuống mép giường, Bạch Chỉ liền chớp chớp mắt về phía hắn. Mộ Dung Dục sa sầm mặt, tức giận nói: “Được rồi, ngươi xuống đi.”
Mộ Dung Dục bảo cô xuống, hắn thế mà lại bảo cô xuống!
Bạch Chỉ phải tốn rất nhiều sức lực mới kiềm chế được bản thân không nhảy dựng lên đánh hắn. Cô lặp đi lặp lại lời công tử đã dặn dò trong lòng, sau đó mang đầy bụng ấm ức bò dậy khỏi giường, xuống đất, đứng trước mặt hắn, học theo dáng vẻ cung kính của thị nữ, cụp mi rũ mắt.
Mộ Dung Dục không quen nhìn vẻ giả tạo đó của cô, cũng biết trong lòng cô đã mắng hắn mấy trăm lần rồi. Hắn cầm lấy con dao găm nhét dưới giường mà thưởng thức.
Bạch Chỉ nhìn thấy con dao găm, trong lòng vui vẻ, vươn tay định đoạt lấy, nhưng Mộ Dung Dục lại ném nó về phía mép giường.
“Đó là dao găm của ta,” Bạch Chỉ giải thích, cô còn tưởng nó bị mất ở đâu, không ngờ lại rơi lại đây khi trải giường.
Nhìn thấy hai hàng lông mày cô nhíu chặt, trừng mắt nhìn hắn, Mộ Dung Dục lúc này mới thấy cô vừa mắt hơn một chút: “Ngươi giấu dao dưới giường, là muốn mưu sát cô ư?”
Vì nhớ lời Giang Hoài Cẩn dặn dò, Bạch Chỉ không tiện lớn tiếng với hắn: “Ta trải giường chiếu không cẩn thận làm rơi xuống, ta không muốn mưu sát ngươi.” Hắn có biết suy nghĩ không vậy?
Mộ Dung Dục gật đầu, đây đúng là ‘kiệt tác’ của cô. Ban đầu hắn còn nghĩ nên thay nha hoàn trải giường đi, giường trải lộn xộn, chẳng khác gì ổ chó.
Nói xong chuyện phiếm, Mộ Dung Dục trở lại chuyện chính: “Công tử nhà ngươi còn chẳng xem ngươi như còn người đấy, ngươi không nghĩ tới việc đổi chủ tử khác sao?” Mộ Dung Dục nói ngắn gọn, rõ ràng, tránh cho cô không hiểu.
Đối với lời ly gián của Mộ Dung Dục, Bạch Chỉ liếc hắn một cái lạnh lẽo: “Công tử làm sao lại không coi ta như người chứ?”
Mộ Dung Dục biết cô trung thành, đầu óc lại hơi cứng nhắc, nhưng vẫn cố gắng thuyết phục cô: “Hắn bảo ngươi hầu hạ cô, lại còn để cô muốn ngươi làm gì thì làm đó, đây chẳng lẽ là coi ngươi như người sao? Nô bọc cô nuôi còn không nỡ để họ đi lấy lòng người khác đâu.” Hắn dùng giọng điệu châm chọc.
Bạch Chỉ trầm mặc, mặt lạnh như nước nhìn chằm chằm Mộ Dung Dục, trong mắt dường như có vẻ rối rắm. Ngay khi Mộ Dung Dục cho rằng tâm tư cô đã buông lỏng đôi chút, cô lại nghẹn ra một câu: “Công tử làm như vậy đều có lý do của ngài ấy.”
Mộ Dung Dục nhíu mày, đưa tay xoa xoa, bỗng nhiên linh quang chợt lóe, ngẩng mắt nhìn chằm chằm cô: “Chẳng lẽ ngươi thích công tử nhà ngươi à?”
Mộ Dung Dục cho rằng suy đoán của mình rất có khả năng. Tuy đều là nam tử, nhưng hắn cũng không thể không thừa nhận, dung mạo Giang Hoài Cẩn quả thật phi phàm, có bảy tám phần giống với mẫu thân hắn trong ký ức. Có thể khiến hoàng đế mê muội, không tiếc tranh đoạt thê thiếp của thần tử, có thể thấy dung mạo ấy xuất sắc đến nhường nào.
Hơn nữa, Giang Hoài Cẩn lại có một đôi mắt đào hoa, khi nhìn người, dù vô tình cũng sẽ khiến người ta có cảm giác tình sâu nghĩa nặng. Một nam tử như vậy rất dễ dàng chiếm được trái tim nữ tử. Bạch Chỉ tuy không hiểu tình yêu, nhưng thích mà không tự biết cũng là chuyện bình thường, có lẽ còn sẽ lầm tưởng cái thích đó là trung thành.
Mộ Dung Dục không rõ vì sao mình lại phải suy nghĩ những chuyện này, hơn nữa nghĩ đến lại thấy trong lòng ngột ngạt. Nàng thích ai thì có liên quan gì đến hắn đâu?
“Thích công tử?” Bạch Chỉ ngẩn người một lát, mới suy nghĩ chuyện này, sau đó đồng tình gật đầu: “Ta rất thích công tử mà.” Trừ những lúc chấp hành nhiệm vụ, còn lại công tử chẳng quản cô làm gì, cho dù cô có trèo lên mái nhà dỡ ngói, hay lén lút đánh đồng bạn một trận, công tử đều nhắm một mắt mở một mắt, coi như không nhìn thấy. Công tử còn rất giàu, ra tay rất hào phóng. Trong thư phòng của công tử có một cái rương, dưới sách toàn là bạc vụn, cô không có bạc thì sẽ lấy từ trong đó ra, công tử cũng mặc kệ cô. Cái rương đó như một cái chậu châu báu vậy, mặc kệ cô lấy thế nào cũng không hết, cho nên về ăn uống, cô chưa từng phải sầu lo bao giờ.
Mộ Dung Dục bảo cô suy xét đổi chủ tử, Bạch Chỉ biết hắn ám chỉ ai. Cô vì sao phải thay đổi công tử mà chọn hắn chứ? Hắn cả ngày chẳng cho cô sắc mặt hòa nhã, nhìn cũng không phải người hào phóng. Cô lấy một cái đai lưng của hắn đổi bạc, hắn đã không vui rồi, làm sao có thể tốt bằng công tử được?
Công tử tuy rằng bảo cô hầu hạ hắn thật tốt, nhưng thái độ ngài rất tùy ý, không nghiêm túc như khi bảo cô chấp hành nhiệm vụ quan trọng trước đây. Cho nên nếu không thể nhịn được nữa, cùng lắm thì cô bỏ gánh không làm, công tử phỏng chừng cũng sẽ không cưỡng ép cô.
Mộ Dung Dục không ngờ lại nhận được câu trả lời khẳng định từ Bạch Chỉ. Cái cảm giác bực bội trong lòng lại một lần nữa dâng lên, khiến hắn nhìn khuôn mặt cô cũng thấy cực kỳ chướng mắt. Hắn cười lạnh một tiếng châm chọc: “Ngươi thích công tử của ngươi, vậy hắn có thích ngươi không? Theo ta biết, hắn chỉ mê luyến thê tử của mình thôi, còn về phần ngươi… Nam nhân nào sẽ thích loại đầu gỗ như ngươi chứ?”
Trừ đánh đánh dấm đấm, ăn ăn uống uống, cô còn biết làm gì nữa? Nữ tử dịu dàng, tinh tế cô không có, săn sóc tỉ mỉ cũng không. Cô chỉ có sức lớn như trâu, tính nóng như lửa. Trong lòng Mộ Dung Dục hạ thấp Bạch Chỉ đến mức không ra gì, nhưng lại không thể giải quyết được cảm giác bực bội trong lòng.
Bạch Chỉ nghe đến có chút mơ màng, nhất thời chưa lý giải rõ lời hắn nói. Thậm chí cô chỉ ngây ngốc đứng tại chỗ, mà dáng vẻ đó lọt vào mắt Mộ Dung Dục lại bị xuyên tạc, cho rằng cô bị lời nói của mình chọc đau lòng, không nói nên lời.
Mộ Dung Dục sa sầm mặt, bực tức nói: “Ngươi ra ngoài đi, giờ phút này ta không muốn thấy ngươi.”
Hắn không có việc gì muốn cô làm, cô mừng rỡ nhẹ nhõm, vì thế quay người lại, không hề ngoảnh đầu mà đi mất. Mộ Dung Dục thấy vậy, tâm tình càng thêm không vui, cố tình lại tìm không ra cớ gì, khiến hắn bực bội vô cùng.
Ngoài phòng, gió đêm phảng phất, tiếng côn trùng rả rích, khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái. Bạch Chỉ vẫn chưa buồn ngủ. Nghĩ nghĩ, cô đi về phía phòng của Vệ Vô. Đến nơi, thấy hắn đang ăn vụng, cô lập tức không vui.
“Ngươi ăn vụng, không gọi ta!” Bạch Chỉ xông lên liền cướp lấy một chiếc đùi ngỗng nướng, sau đó ăn uống thỏa thích.
Vệ Vô nhìn dáng vẻ ăn uống dũng mãnh của cô, tặc lưỡi lắc đầu: “Cô không phải phải đi hầu hạ Thái tử sao?” Nói rồi cầm lấy bầu rượu bên cạnh vừa định rót, đã bị Bạch Chỉ cướp mất.
“Hắn bảo ta cút.” Bạch Chỉ đột nhiên cắn một miếng thịt lớn, khiến miệng đầy dầu mỡ, rồi sau đó lại liền bầu rượu uống một ngụm rượu lớn. Có điều cô tự biết mình, miệng không chạm vào miệng bầu rượu, để tránh Vệ Vô ghét bỏ cô.
“Cút” nghe có vẻ nghiêm trọng đó. “Cô đã làm gì khiến hắn không vui sao?” Vệ Vô hỏi. Cô không giỏi giao tiếp với người khác, thường xuyên chọc người ta khó chịu mà không biết, hoặc là cô căn bản không quan tâm đối phương có tức giận hay không.
Bạch Chỉ khựng lại, rồi nhanh chóng nuốt miếng thịt trong miệng, cố gắng nhớ lại: “Hắn kêu ta làm ấm giường, ta làm ấm giường cho hắn rồi, sau đó hắn lại kêu ta cút.” Đại khái là có chuyện như vậy đi.
Vệ Vô không thể tin nổi trừng lớn hai mắt, ngẩn người một lát mới hỏi: “Cô… bị hắn ức hiếp sao?”
Bạch Chỉ lắc đầu: “Ta làm sao có thể bị hắn ức hiếp chứ, ta chỉ bò lên giường làm ấm ổ chăn cho hắn thôi mà. Trời nóng thế này, hắn cũng không chê nóng sao nhỉ.”
Vệ Vô coi cô như em gái, cũng không muốn cô bị người khác ức hiếp. Nghe cô nói vậy, hắn thở phào nhẹ nhõm, rồi sau đó bật cười không ngớt. Thái tử điện hạ phỏng chừng thấy cô không hiểu phong tình, nên mới bảo cô cút.