Ta Ở Lãnh Cung Làm Phế Hậu
Chương 13: Phẫu Thuật Kinh Thế: Ca Mổ Sinh Tử Trong Lãnh Cung
Ta Ở Lãnh Cung Làm Phế Hậu thuộc thể loại Xuyên Không, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sắc mặt Thục Phi dần tốt lên, mỗi ngày đều uống thuốc thảo dược Tô Thanh Diên lấy từ “Tiên phủ”, lại còn được nước linh tuyền âm thầm bồi bổ, trên mặt dần hồng hào trở lại. Chiêu Nghi thường nói riêng rằng, đây là nhờ hưởng thụ tiên khí từ “Tiên phủ”, Tô Thanh Diên nghe vậy chỉ cười không đáp, nhưng trong lòng nàng luôn mang một nỗi lo lắng – nàng biết, thuốc tiêu viêm và thảo dược chỉ có thể tạm thời kìm hãm tình trạng viêm nhiễm, muốn chữa khỏi hoàn toàn bệnh viêm ruột thừa, chỉ có thể phẫu thuật cắt bỏ nó.
Sáng sớm hôm đó, Thục Phi đang giúp Chiêu Nghi nhặt rau, đột nhiên bụng dưới bên phải lại đau quặn lên một cơn dữ dội, đau đến mức nàng phải gập người lại, mồ hôi lạnh lập tức thấm đẫm y phục. Cơn đau lần này mãnh liệt hơn bất kỳ lần nào trước, như thể có một thanh sắt nung đỏ đang khuấy đảo bên trong.
“Sao thế?” Tô Thanh Diên và Chiêu Nghi vội vàng đỡ lấy nàng, thấy sắc mặt nàng trắng bệch như tờ giấy, môi tím tái, tim cả hai đều chùng xuống.
“Là… là chỗ đó… lại bắt đầu đau rồi…” Thục Phi cuộn tròn trên giường, đau đến mức gần như không nói được câu nào trọn vẹn, hơi thở gấp gáp như chiếc máy bơm gió.
Mau đứng dậy đi. Tô Thanh Diên vội vàng đỡ Lệ Tiệp dư dậy, “Thuốc nàng cất kỹ, đừng để bất kỳ ai nhìn thấy. Còn về mẫu thân nàng, hy vọng bà ấy có thể bình an.”
“Vâng!” Lệ Tiệp dư gật đầu lia lịa, cẩn thận cất gói thuốc vào lòng, rồi đưa cây trâm bạc kia cho Tô Thanh Diên, “Đây là chút lòng thành của thiếp, Thẩm tỷ tỷ nhất định phải nhận lấy.”
Tô Thanh Diên từ chối không được, đành phải nhận lấy. Lệ Tiệp dư nói thêm vài lời cảm ơn, rồi mới vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại mà rời đi.
Chiêu Nghi nhìn bóng lưng Lệ Tiệp dư, cảm thán: “Nàng ta cũng là một người phụ nữ khổ mệnh, hy vọng lọ thuốc này có thể cứu được mẫu thân nàng.”
Thục Phi cũng gật đầu: “Lần này Thẩm tỷ tỷ lại giúp nàng ấy, xem ra sau này nàng ấy nhất định sẽ đứng về phía chúng ta.”
Tô Thanh Diên lại không nói gì, chỉ nhìn cây trâm bạc trong tay, trong lòng mơ hồ có chút bất an. Kháng sinh tuồn ra khỏi cung, giống như ném một viên đá vào mặt hồ tĩnh lặng, không ai biết sẽ gây ra những gợn sóng như thế nào. Nhưng sự việc đã đến nước này, nàng chỉ có thể tính toán từng bước một.
Đến chập tối, Trương cô cô đột nhiên sai người đến gọi Tô Thanh Diên. Chiêu Nghi và Thục Phi đều có chút lo lắng, sợ Trương cô cô sẽ hỏi về chuyện kháng sinh, nhưng Tô Thanh Diên lại trấn an các nàng: “Đừng sợ, ta đi rồi sẽ về ngay.”
Nàng đi theo tiểu thái giám của Trương cô cô đến căn phòng phía Tây, đẩy cửa ra, một mùi thảo dược nồng đậm xộc thẳng vào mặt. Trương cô cô đang ngồi bên giường, tay cầm một chiếc cối xay thuốc, từ từ nghiền nát thảo dược.
“Ngồi đi.” Trương cô cô chỉ vào chiếc ghế đối diện, không thèm ngẩng đầu lên.
Tô Thanh Diên làm theo lời, ngồi xuống, lặng lẽ chờ bà lên tiếng.
“Ngươi đã đưa thuốc cho Lệ Tiệp dư?” Trương cô cô rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng nói bình thản không chút gợn sóng.
Trong lòng Tô Thanh Diên chợt căng thẳng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh: “Chỉ là một ít cỏ cây giảm đau thông thường, mẫu thân nàng ấy bị bệnh, thiếp chỉ tận một chút sức mọn thôi.”
Trương cô cô dừng động tác trong tay, ngẩng đầu lên, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào nàng: “Cỏ cây thông thường? Thứ thuốc có thể giúp người vừa mổ bụng ba ngày đã xuống giường được, có thể chữa được bệnh bụng đau nặng, liệu có phải là cỏ cây thông thường không?”
Tô Thanh Diên im lặng, nàng biết trước mặt vị lão nhân này, che giấu là vô ích.
Trương cô cô lại bật cười, nụ cười có chút bi thương: “Lão bà tử ở lãnh cung này đã ba mươi năm, đã thấy quá nhiều sinh ly tử biệt, cũng đã thấy quá nhiều bí mật. Thứ trong 'Tiên phủ' của ngươi, quả thực là đồ tốt, có thể cứu người, cũng có thể… gây họa.”
Bà dừng lại một chút, cầm một chiếc túi vải từ đầu giường lên, đưa cho Tô Thanh Diên: “Đây là danh mục dược liệu của Thái y viện trong cung, ngươi xem đi.”
Tô Thanh Diên nghi hoặc nhận lấy túi vải, mở ra xem, bên trong lại là một cuốn sổ đã ngả màu vàng úa, ghi chép chi tiết về nguồn dự trữ dược liệu và việc sử dụng thuốc của Thái y viện, thậm chí còn có cả lĩnh vực sở trường và sở thích tính cách của vài vị Thái y.
“Bà… bà là ý gì?” Tô Thanh Diên khó hiểu nhìn Trương cô cô.
“Lão bà tử khi còn trẻ, từng ở Ty Giặt giũ để giặt khăn thuốc cho Thái y viện, nên biết đôi chút về lai lịch của bọn họ.” Trương cô cô chậm rãi nói, “Mẫu thân Lệ Tiệp dư là thiếp thất của Lang trung Bộ Lại, tuy không được sủng ái, nhưng Lang trung Bộ Lại lại có giao tình cũ với phụ thân ngươi. Thuốc của ngươi nếu thật sự có thể cứu được mẫu thân bà ấy, có lẽ sẽ mang lại sự trợ giúp ngoài ý muốn cho ngươi.”
Tô Thanh Diên ngây người, không ngờ Trương cô cô lại biết những chuyện này, còn cho nàng thứ quan trọng đến thế.
“Tại sao bà lại giúp ta?” Tô Thanh Diên không kìm được mà hỏi.
Trương cô cô nhìn nàng, ánh mắt phức tạp: “Có lẽ là… không đành lòng nhìn hậu duệ của tướng môn, thực sự phải chết ở lãnh cung này chăng.” Giọng bà mang theo một chút mất mát khó nhận ra, “Phụ thân ngươi… là một người tốt.”
Tim Tô Thanh Diên đột nhiên nhảy dựng lên, quả nhiên Trương cô cô quen biết phụ thân nàng! Hơn nữa, nghe giọng điệu của bà, dường như còn có mối liên hệ không tầm thường với phụ thân nàng.
“Bà…”
“Đừng hỏi nữa.” Trương cô cô cắt ngang lời nàng, lại cúi đầu xay thuốc, “Đến lúc nên nói cho ngươi biết, tự nhiên sẽ nói. Ngươi chỉ cần nhớ, trong cung này, không có kẻ địch vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn. Thuốc của ngươi có thể cứu người, thì có thể đổi lấy thứ ngươi muốn. Nhưng hãy nhớ kỹ, không được quá phô trương tài năng, nếu không, sẽ bị người ta coi là dị loại, khiến xương cốt bị nghiền nát.”
Những lời này, thấm thía, giống như lời nhắc nhở của bậc trưởng bối dành cho hậu bối. Tô Thanh Diên nhìn bóng lưng còng xuống của bà, lòng trăm mối ngổn ngang, trịnh trọng cất cuốn danh mục dược liệu đi: “Đa tạ cô cô nhắc nhở, Thanh Diên đã ghi nhớ.”
“Đi đi.” Trương cô cô phất tay, “Chăm sóc Thục Phi cho tốt, nàng ấy sống sót, đối với ngươi không phải chuyện xấu.”
Tô Thanh Diên đứng dậy cáo từ, khi bước ra khỏi phòng, nàng phát hiện ánh hoàng hôn đang nhuộm bức tường lãnh cung thành một màu cam đỏ ấm áp. Nàng nắm chặt túi vải trong tay, trong lòng bỗng nhiên sáng tỏ – Lời nói của Trương cô cô đã đánh thức nàng, kháng sinh không chỉ là thuốc cứu mạng, mà còn là quân cờ để nàng tranh đấu trong thâm cung này.
Trở về sân, Chiêu Nghi và Thục Phi vội vàng vây lại: “Thế nào rồi? Trương cô cô có làm khó dễ tỷ không?”
Tô Thanh Diên mỉm cười, giơ túi vải trong tay lên: “Không những không, mà còn tặng cho chúng ta một món quà lớn.”
Nàng mở túi vải ra, đưa danh mục dược liệu cho các nàng xem. Chiêu Nghi và Thục Phi tuy không hiểu hết các ngóc ngách bên trong, nhưng cũng biết được sự quý giá của thứ này, trên mặt đều lộ ra vẻ kinh ngạc mừng rỡ.
“Trương cô cô đây là… muốn giúp chúng ta sao?” Chiêu Nghi kinh ngạc hỏi.
“Có lẽ vậy.” Tô Thanh Diên gật đầu, ánh mắt sáng rực, “Bất kể bà ấy…”