Ta Ở Lãnh Cung Làm Phế Hậu
Chương 26: Quần áo cũ được làm mới: Từng mũi kim cất giữ hơi ấm vượt qua mùa thu lạnh giá
Ta Ở Lãnh Cung Làm Phế Hậu thuộc thể loại Xuyên Không, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gió thu se lạnh cuốn theo lá khô, xoay tròn trong hành lang lãnh cung. Ngày sinh của Thục phi càng lúc càng gần, bụng nàng đã to đến mức gần như chạm đất, quần áo cũ đã không thể mặc vừa, đành phải quấn hai tấm chăn bông rách rưới để chống chọi qua ngày. Chiêu nghi nhìn thấy thân hình ngày càng phình to của Thục phi, trong lòng sốt ruột không ngừng: “Cứ thế này không được, lúc sinh nở, lẽ nào lại để nàng trần truồng thế này sao?”
Tô Thanh Diên cũng đang đau đầu. Số bạc ít ỏi nàng lĩnh được từ Thái y viện, phần lớn đã dùng để mua thuốc và lương thực, hoàn toàn không đủ tiền mua vải mới. Mấy tấm vải bông mà Lệ Tiệp dư gửi đến, đã sớm bị nàng cắt thành tã lót và áo tã cho em bé, đến một mảnh vải lành lặn cũng chẳng còn.
“Hay là… tìm xem có bộ quần áo cũ nào có thể sửa được không?” Hiền tần đột nhiên lên tiếng, ánh mắt nhìn về chiếc rương gỗ dưới gầm giường của Tô Thanh Diên. Đó là những món đồ mà nguyên chủ Thẩm Thanh Ngô để lại, ngoài vài bộ y phục màu nhạt đã cũ kỹ, chẳng còn gì đáng giá khác.
Mắt Tô Thanh Diên chợt sáng lên, vội vàng kéo chiếc rương ra. Rương phủ một lớp bụi mỏng, mở ra khiến người ta ho sặc sụa. Bên trong quả thật có vài bộ quần áo cũ: một chiếc váy dài màu xanh đá, mép tay áo đã sờn rách; một chiếc áo khoác lót bông màu trắng ngà, cổ áo thêu dở một nửa đóa mai đã tàn; và một chiếc quần dài màu xanh đậm, ống quần bị côn trùng ăn thủng mấy lỗ nhỏ. Đều là những thứ nguyên chủ mặc trước khi bị đày vào lãnh cung, tuy chất liệu không phải loại thượng hạng, nhưng lại dày dặn hơn nhiều so với vải thô nơi lãnh cung.
“Mấy thứ này dùng được không?” Chiêu nghi cầm chiếc quần dài lên, nhìn lỗ thủng do côn trùng ăn mà không khỏi nhíu mày, “Vải thì tốt, nhưng rách nát quá đỗi.”
“Được.” Tô Thanh Diên run tay cầm chiếc áo khoác lên, vải tuy hơi cứng nhưng vẫn chắc chắn, “Sửa một chút là mặc được. Ta cắt, Chiêu nghi tỷ khéo tay, có thể phụ trách khâu vá được không?”
Chiêu nghi lập tức gật đầu: “Được thôi! Ta đi tìm kim chỉ ngay!” Nàng quay người lục lọi trong một cái giỏ kim chỉ, bên trong có vài cây kim cùn và những sợi chỉ đã phai màu, là số còn sót lại sau lần may tã lót cho Thục phi trước đó.
Nói rồi làm ngay. Tô Thanh Diên trải chiếc váy dài màu xanh đá lên giường, so sánh với vóc dáng Thục phi để đo đạc. Vốn dĩ chiếc váy có chiết eo, giờ phải sửa thành dáng suông thẳng, cần phải tháo đường may hai bên hông, rồi ghép thêm vải khác vào. Nàng đảo mắt nhìn qua, thấy tấm ga trải giường cũ vừa được Hiền tần giặt sạch – đó là một tấm vải thô còn mới một nửa, tuy không bằng chất liệu váy nhưng đủ dày dặn, rất thích hợp để vá những chỗ cần thêm vải.
“Thẩm tỷ tỷ, cắt như vậy có phải hơi phí không?” Chiêu nghi nhìn bông hoa mai thêu dở dang kia, không khỏi cảm thấy xót xa. Tay nghề thêu thùa của nguyên chủ rất tinh xảo, cành mai cứng cáp, cánh hoa tươi tắn, tiếc là đã bị côn trùng ăn mất một mảng.
Tô Thanh Diên nhìn theo ánh mắt của nàng, cũng cảm thấy tiếc nuối, bèn tháo phần cổ áo ra, cẩn thận cất đi: “Giữ lại, sau này thêu lên yếm cho con của nàng, cũng coi như một kỷ niệm.”
Chiêu nghi lúc này mới yên tâm, cầm kéo bắt đầu cắt tấm ga trải giường. Vải thô cứng, cắt rất tốn sức lực, nàng cắt đến mức trán đổ mồ hôi, nhưng tuyệt đối không dám lơ là – đây là quần áo Thục phi mặc lúc sinh nở, tuyệt đối không được xảy ra sai sót.
Thục phi tựa vào đầu giường, nhìn các nàng bận rộn, trong lòng ấm áp một cách lạ thường. Chiếc váy màu xanh đá là bộ y phục nguyên chủ mặc lúc mới nhập cung, khi đó nàng vẫn là một thiếu nữ ngây thơ trong sáng, nào ngờ có ngày, quần áo cũ của mình lại được sửa thành y phục cho sản phụ. Mà Tô Thanh Diên, người phụ nữ từ nơi khác đến, đang chiếm giữ thân xác này, đang dùng cách chu đáo nhất để lưu giữ hơi ấm từ những vật cũ này.
“Cắt chậm thôi, đừng vội.” Thục phi nhẹ giọng nói, “Ta còn có thể gắng gượng thêm được vài ngày.”
“Phải làm xong trước khi sinh.” Tô Thanh Diên không ngẩng đầu lên, kim chỉ trong tay vẫn thoăn thoắt, “Lỡ như đứa bé chào đời sớm, không thể để nàng chịu lạnh.”
Hiền tần cũng ở bên cạnh giúp đỡ, đem những mảnh vải tháo ra là phẳng phiu – nàng không có bàn ủi, liền lấy một chiếc bình men sứ đổ đầy nước nóng, lăn qua lăn lại trên vải, cũng khiến vải phẳng phiu. “Chất liệu này bền, sửa xong có thể mặc cho đến khi hết tháng ở cữ,” nàng cười nói, “Đợi đến mùa xuân, ta sẽ sửa cho tỷ một chiếc áo khoác bông khác.”
Ba người vừa nói vừa cười, nhưng tay vẫn thoăn thoắt không ngừng. Chiếc váy màu xanh đá dần mang một diện mạo mới: hai bên hông được nối thêm vải thô, vạt áo cắt ngắn hơn để tiện cho việc hoạt động; chiếc áo khoác bông màu trắng ngà được sửa thành kiểu cài cúc giữa, dùng miếng thêu hình cành mai tháo ra để vá lỗ rách ở tay áo, ngược lại còn tăng thêm vài phần nhã nhặn; ống quần dài màu xanh đậm được nối dài ra, những lỗ thủng do côn trùng ăn được thêu vài bông hoa lan nhỏ, nếu không nhìn kỹ thì khó mà phát hiện ra.
Sửa đến chiều tối ngày thứ ba, mũi kim cuối cùng cũng hoàn thành. Chiêu nghi giơ chiếc áo khoác đã sửa lên, soi dưới ánh sáng để kiểm tra từng mũi kim, hài lòng cười nói: “Xong rồi! Thục phi tỷ mau lại đây thử xem nào!”
Thục phi được đỡ ngồi dậy. Chiêu nghi cẩn thận giúp nàng mặc chiếc áo khoác vào. Kích cỡ vừa vặn hoàn hảo, thiết kế cài cúc giữa tiện lợi cho việc mặc và cởi, chất liệu trắng ngà làm tôn lên sắc mặt nàng, khiến nàng trở nên dịu dàng hơn nhiều, thêu hình cành mai ở tay áo khẽ đung đưa theo cử động, trông thật có sức sống.
“Thật đẹp.” Hiền tần chân thành tán thán, “Còn vừa vặn hơn cả quần áo mới.”
Thục phi sờ sờ vạt áo, đầu ngón tay lướt qua những mũi kim khâu tỉ mỉ, vành mắt nàng đột nhiên nóng lên. Đây đâu chỉ đơn thuần là một bộ quần áo cũ? Rõ ràng đó là hơi ấm mà các tỷ muội đã dùng từng mũi kim khâu vào. Nàng cúi đầu nhìn cái bụng nhô cao, khẽ nói: “Em bé à, con xem, nương có quần áo mới để mặc rồi, đợi con chào đời, nương cũng sẽ mặc quần áo mà Thẩm tỷ tỷ và Chiêu nghi tỷ làm cho con.”
Vừa dứt lời, đứa bé trong bụng khẽ đạp một cái, như thể đang đáp lại. Mọi người đều bật cười, sự căng thẳng và lo lắng mấy ngày qua dường như đều tan biến theo những tiếng cười ấy.
Tô Thanh Diên nhìn bộ quần áo trên người Thục phi, trong lòng lại có chút không yên lòng. Đây là y phục nguyên chủ để lại, sửa lại kích cỡ, vá lại lỗ hổng, bề ngoài như được khoác lên một diện mạo mới, nhưng những mép áo sờn cũ, những nét thêu đã phai màu, đều ẩn chứa bóng dáng của nguyên chủ. Nàng xuyên không tới, chiếm đoạt thân xác này, dùng những món đồ cũ của nguyên chủ, nhưng lại chẳng biết gì về quá khứ của nàng – Tại sao nàng lại bị phế và đày vào lãnh cung? Người nhà của nàng liệu có còn nhớ thương nàng chăng? Những nghi vấn này giống như một cái gai nhỏ, đã găm sâu trong lòng nàng từ rất lâu.
“Bộ quần áo này… vốn là bộ Thẩm tỷ tỷ mặc lúc mới nhập cung phải không?” Thục phi dường như nhìn thấu được suy nghĩ của nàng, nhẹ giọng hỏi.
Tô Thanh Diên gật đầu: “Nghe nói là vậy.”
“Lúc đó ta từng gặp nàng một lần.” Thục Phi hồi tưởng, “Trong buổi yến tiệc thưởng hoa ở Ngự hoa viên, nàng mặc chiếc váy màu xanh đá này, đứng dưới gốc cây hải đường, tính tình rụt rè nhưng nụ cười lại vô cùng trong trẻo. Ai mà ngờ được…” Nàng không nói hết lời, nhưng sự tiếc nuối trong giọng nói đã quá đỗi rõ ràng.
Chiêu Nghi cũng thở dài một hơi: “Nghe nói tỷ tỷ của nguyên chủ là thiên kim nhà Thái phó, hiểu biết lễ nghĩa, tiếc là đã bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu chốn hậu cung…”
Hiền Tần không nói gì, chỉ lặng lẽ gấp chiếc quần dài đã được sửa lại thật ngay ngắn, đặt lên trên chiếc váy. Những nữ nhân nơi lãnh cung, ai mà chẳng có một quá khứ không muốn nhắc lại? Quần áo cũ của nguyên chủ có thể được sửa thành đồ mới, nhưng những tháng năm đã qua, lại vĩnh viễn không thể nào trở lại.
Đến tối, Tô Thanh Diên nằm trên chiếc giường đất, mượn ánh trăng nhìn chiếc rương gỗ trống rỗng dưới gầm giường. Đồ đạc của nguyên chủ không nhiều, ngoài mấy bộ quần áo cũ này, chỉ còn lại một cây trâm bạc đơn sơ và một nửa cuốn thi tập. Nàng cầm thi tập lên mở ra, bên trong kẹp một cánh hoa hải đường đã khô, trên trang đầu tiên viết một hàng chữ nhỏ, thanh tú: “Nguyện đắc nhất tâm nhân, bạch thủ bất tương ly.” Nét chữ còn non nớt, mang theo sự khao khát của một thiếu nữ.
Trái tim Tô Thanh Diên chợt run lên. Thì ra, bất kể thân phận cao thấp, kỳ vọng của nữ nhân đều giống nhau – chẳng qua chỉ là một cuộc sống an ổn, một mối chân tình. Nhưng trong thâm cung này, thứ hiếm hoi nhất lại chính là những điều ấy. Nguyên chủ không đạt được điều mình mong muốn, cuối cùng lại trở thành Phế hậu; còn các nàng hiện tại bị giam cầm nơi lãnh cung, tương lai lại càng mờ mịt.
“Có lẽ, việc sửa lại quần áo cũ này, cũng là một cách để níu giữ ký ức.” Tô Thanh Diên lẩm bẩm. Sửa là quần áo, nối tiếp là những tháng ngày, cất giữ là hy vọng không chịu từ bỏ trong tuyệt cảnh.
Sáng sớm hôm sau, Lý Tài nhân lại ghé qua chơi, liếc mắt đã nhìn thấy chiếc áo khoác lót bông màu trắng ngà Thục Phi đang mặc. Mắt nàng ta chợt sáng lên, bước nhanh tới, đưa tay định sờ: “Bộ quần áo này trông không tệ chút nào nha, lấy từ đâu ra vậy?”
Chiêu Nghi vội vàng ngăn nàng ta lại: “Là quần áo cũ do Thẩm tỷ tỷ sửa lại, có gì mà phải xem xét.”
“Quần áo cũ à?” Lý Tài nhân bĩu môi, giọng chua ngoa: “Ta thấy là do một tên đàn ông hoang dã nào đó tặng thì đúng hơn? Bằng không làm sao có được vải tốt như vậy?” Nàng ta bị giam ở lãnh cung lâu rồi, không chịu nổi khi thấy người khác có được chút gì tốt đẹp.
“Ngươi nói bậy cái gì!” Thục Phi nổi giận, vịn bụng đứng phắt dậy, “Đây là do Thẩm tỷ tỷ dùng quần áo cũ của nguyên chủ để sửa lại, hoàn toàn quang minh chính đại, không giống như ngươi cứ suốt ngày nghĩ đến những đường tà đạo!”
Lý Tài nhân bị nghẹn họng, mặt hơi mất tự nhiên, nhưng vẫn cứng miệng cãi lại: “Quần áo cũ của nguyên chủ? Ai biết nàng ta có ăn trộm không chứ! Một Phế hậu, sao xứng đáng mặc vải tốt như vậy!”
“Đủ rồi!” Tô Thanh Diên lạnh lùng lên tiếng, “Quần áo này là ta sửa, muốn trách thì cứ trách ta. Thục Phi tỷ tỷ đang mang thai, không chịu nổi những trò giằng co này của ngươi, cút ra ngoài!”
Giọng nàng không lớn, nhưng lại mang theo khí thế khiến người ta phải kiêng dè. Lý Tài nhân bị ánh mắt của nàng nhìn đến phát hoảng, bực bội lườm họ một cái rồi quay người chửi bới bỏ đi, lúc đi còn không quên buông lời: “Xem các ngươi đắc ý được bao lâu!”
Nhìn bóng lưng nàng ta, Chiêu Nghi tức đến run người: “Thật là được nước lấn tới!”
“Đừng giận nữa.” Tô Thanh Diên vỗ vỗ tay nàng, “Nàng ta chỉ là ghen tị thôi, không cần để ý tới là được.”
Thục Phi lại khẽ thở dài: “Ta không sợ nàng ta nói lung tung, chỉ sợ nàng ta mách chuyện này ra bên ngoài. Nếu quần áo cũ của nguyên chủ tỷ tỷ bị người của Liễu Chiêu nghi biết được, e rằng lại gây ra chuyện phiền phức lớn nào đó.”
Tô Thanh Diên trong lòng chợt rùng mình, Thục Phi nói đúng. Thân phận của nguyên chủ vốn đã rất nhạy cảm, nếu đồ cũ của nàng bị người có ý đồ xấu lợi dụng, nói các nàng lén lút tàng trữ y phục của Phế hậu, có ý đồ bất chính, vậy thì sẽ có phiền phức lớn rồi.
“Vậy… hay là giấu quần áo đi?” Chiêu Nghi có chút lo lắng hỏi.
“Không cần.” Tô Thanh Diên lắc đầu, “Càng giấu càng tỏ ra chột dạ. Chúng ta cứ mặc một cách đường hoàng, nói là quần áo cũ sửa lại, ai cũng không thể nào bắt bẻ được.” Nàng ngừng lại một chút, bổ sung: “Sau này sửa quần áo, cố gắng dùng vải thô, hạn chế dùng vải của nguyên chủ là được.”
Mọi người đều gật đầu. Bộ quần áo cũ đã được sửa này, rốt cuộc vẫn được Thục Phi mặc trên người. Gió nơi lãnh cung vẫn lạnh lẽo, nhưng mặc lên bộ quần áo mang hơi ấm từ tình tỷ muội, Thục Phi luôn cảm thấy lòng mình ấm áp hơn, ngay cả thai động cũng dịu dàng hơn nhiều.
Buổi trưa hôm đó, Trương Cô cô đến đưa thuốc an thai, nhìn thấy chiếc áo khoác lót bông trên người Thục Phi, ánh mắt dừng lại một chút, đưa tay sờ lên miếng thêu hình cành mai ở cổ tay áo: “Đường kim mũi chỉ này, là do nha đầu Chiêu Nghi khâu ư?”
“Vâng.” Chiêu Nghi có chút căng thẳng, sợ bị trách mắng.
Nhưng Trương Cô cô không nói gì, chỉ nhàn nhạt nói: “Vải tuy cũ, nhưng lại ấm hơn đồ mới. Những ngày tháng nơi lãnh cung này, phải dựa vào chút kim chỉ này để vá víu mà sống qua ngày.” Nói xong, bà đặt thuốc xuống, quay người rời đi, tiếng gậy chống chạm đất nghe nhẹ hơn so với thường ngày.
Chiêu Nghi nhìn bóng lưng bà, khó hiểu hỏi: “Lời của cô cô có ý gì vậy?”
Tô Thanh Diên cười: “Bà ấy đang khen chúng ta đó.” Khen các nàng trong tuyệt cảnh vẫn có thể sống một cuộc sống có hương vị riêng, dùng quần áo cũ để vá nên sự ấm áp mới.
Thu dần đậm nét, lá cây ngô đồng nơi lãnh cung rụng đầy sân. Thục Phi mặc bộ quần áo cũ đã được sửa, mỗi ngày đi dạo chậm rãi trong sân, chờ đợi đứa trẻ chào đời. Chiêu Nghi thì dùng những mảnh vải thừa, khâu cho đứa bé một đôi hài hổ đầu nhỏ xíu, đường kim mũi chỉ tuy còn lệch lạc nhưng tràn đầy tâm ý. Tô Thanh Diên và Hiền Tần bận rộn tích trữ củi đốt để qua mùa đông, chẻ những cành khô ngay ngắn, xếp chồng trước cửa nhà bếp.
Chiếc váy màu xanh đá kia được sửa thành y phục mặc sau sinh, chiếc quần dài màu xanh đậm được gấp ngay ngắn, đặt ở đầu giường. Quần áo cũ của nguyên chủ, bằng một cách khác, tiếp tục kéo dài sự sống của nó, chứng kiến sự giằng xé và ấm áp của các nàng nơi lãnh cung.
Thỉnh thoảng Tô Thanh Diên lại nhớ đến câu nói trên trang đầu thi tập của nguyên chủ, có lẽ nguyên chủ không đạt được điều mình mong muốn, nhưng những người như các nàng, dựa vào sự giúp đỡ của nhau, dựa vào chút hơi ấm từ việc sửa lại quần áo cũ này, nói không chừng có thể mở ra một con đường khác biệt trong chốn thâm cung này.
Kim chỉ gửi gắm sự ấm áp, y phục cũ tái sinh. Đây không chỉ là sự lột xác của một bộ quần áo, mà còn là khát vọng mãnh liệt nhất đối với cuộc sống của các nàng trong tuyệt cảnh. Mà sinh mệnh mới sắp chào đời kia, sẽ là niềm hy vọng mới mẻ nhất trong “bộ y phục cũ” này.