Chương 32: Nhìn trộm nơi hàn viện: Phải cẩn thận với con mắt sau bức bình phong

Ta Ở Lãnh Cung Làm Phế Hậu

Chương 32: Nhìn trộm nơi hàn viện: Phải cẩn thận với con mắt sau bức bình phong

Ta Ở Lãnh Cung Làm Phế Hậu thuộc thể loại Xuyên Không, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiết Tiểu Hàn vừa qua, tuyết trong Lãnh Cung đã chất cao đến đầu gối, đến chim quạ cũng lười đậu trên những cây ngô đồng khẳng khiu. Chiêu nghi khoác chiếc áo bông vá víu, co ro sau bụi trúc khô góc sân, đôi mắt dán chặt vào đầu ngõ. Cục than trong tay nàng bị nắm chặt đến nóng ran, để lại dấu đen sì trên lòng bàn tay đỏ ửng vì lạnh – đây đã là ngày thứ năm nàng đến đây “theo dõi”.
Ba ngày trước, khi Xuân Đào đi đổ rác, vô tình bắt gặp hai thái giám lạ mặt lảng vảng ở đầu ngõ Lãnh Cung, tay còn cầm một tấm tranh, dường như đang so sánh với thứ gì đó. Xuân Đào sợ hãi không dám lên tiếng, về kể lại, lòng Tô Thanh Diên liền trùng xuống.
“Chắc chắn là Liễu Chiêu nghi phái đến.” Tô Thanh Diên lúc đó đang thay tã cho Tiểu Đoàn Tử, nghe vậy động tác khựng lại giữa chừng, “Nàng ta vừa được thả cấm túc, e là chưa quên chúng ta.”
Thục phi ôm Tiểu Đoàn Tử trong tã, cau mày: “Nàng ta muốn làm gì chứ? Tiểu Đoàn Tử mới đầy tháng…”
“Chẳng qua là muốn tìm cớ thôi.” Hiền tần đặt khung thêu xuống, sợi chỉ bạc quấn một vòng quanh đầu ngón tay, “Chúng ta bán tranh sao trời mà có được tiền, chắc chắn đã bị người của nàng ta nghe ngóng, muốn đến điều tra xem chúng ta có giấu giếm ‘thần vật’ gì không.”
Chiêu nghi lúc đó liền đập bàn: “Để ta đi theo dõi! Xem ai dám giương oai diễu võ trên đất của chúng ta!” Nàng từ nhỏ đã học qua chút võ công ở nhà tướng quân, tính tình nóng nảy nhất, việc theo dõi này, nàng tự nguyện nhận việc này là điều đương nhiên.
Lúc này, Chiêu nghi đang nấp sau bụi trúc khô thở ra làn hơi trắng xóa, lông mi kết thành sương mỏng, nhưng nàng thậm chí không dám chớp mắt. Gió ở đầu ngõ như dao cắt, rít qua mặt khiến má nàng đau rát, nhưng nghĩ đến khuôn mặt non nớt của Tiểu Đoàn Tử, nghĩ đến ánh mắt lo lắng của Tô Thanh Diên và Thục phi, nàng thấy chút lạnh này chẳng thấm vào đâu.
“Đến rồi.” Tim Chiêu nghi đột nhiên đập nhanh. Hai thái giám rẽ vào đầu ngõ, mặc thường phục của Nội Vụ Phủ, nhưng lại là những gương mặt lạ hoắc. Hai người co ro rụt cổ, vừa đi vừa nhìn trước ngó sau, ánh mắt dừng lại trên cửa viện của Tô Thanh Diên rất lâu, giống như hai con chồn chuột đang rình rập tìm cơ hội ăn vụng.
Chiêu nghi nín thở, ngón tay bấu chặt vào lớp đất cứng đóng băng. Nàng thấy một thái giám thò tay vào ống tay áo lấy ra một tờ giấy, đối chiếu với cửa viện vài lượt, rồi nói nhỏ điều gì đó, thái giám kia gật đầu, hai người quay người đi về, nhưng bước chân cố tình đi rất chậm, như đang chờ đợi ai đó.
“Quả nhiên là đến dò đường.” Chiêu nghi thầm mắng trong lòng, lặng lẽ rút lui khỏi bụi trúc, khom lưng chạy về. Tuyết đóng bị giẫm lên kêu răng rắc, trong Lãnh Cung tĩnh mịch này lại đặc biệt chói tai, nàng sợ hai tên thái giám kia nghe thấy, chạy mà tim nàng đập thình thịch.
Trở về viện, Tô Thanh Diên đang đút sữa dê cho Tiểu Đoàn Tử, Thục phi và Hiền tần vây quanh khung thêu bàn bạc về mẫu thêu mới. Thấy Chiêu nghi vén rèm bước vào, người đầy tuyết, cả ba đều giật mình kinh ngạc.
“Thế nào? Có thấy người không?” Tô Thanh Diên vội vàng đặt bình sữa xuống.
“Thấy rồi! Hai gương mặt lạ hoắc, cầm tranh so sánh với cửa viện chúng ta!” Chiêu nghi giậm giậm tuyết bám trên chân, tức giận nói, “Chắc chắn là Liễu Chiêu nghi phái đến, không thể nào sai được!”
Thục phi siết chặt tay đang ôm Tiểu Đoàn Tử: “Nàng ta muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn xông thẳng vào sao?”
“Xông thẳng vào e là không dám, Lãnh Cung tuy hẻo lánh nhưng cũng có quy củ riêng.” Hiền tần khẽ cau mày, “Chỉ sợ bọn họ dùng mưu hèn kế bẩn, ví dụ như đêm đến trộm đồ, hoặc chôn thứ gì đó ngoài tường viện để vu oan chúng ta.”
Lời này vừa nói ra, trong phòng lập tức yên tĩnh lại. Vu oan giá họa là thủ đoạn thường dùng nhất trong thâm cung này, một khi bị bọn chúng đắc thủ, đừng nói là số bạc bán tranh sao trời, e rằng ngay cả tính mạng cũng khó giữ.
“Phải nghĩ cách đuổi bọn chúng đi.” Tô Thanh Diên đi đến bên cửa sổ, vén một góc rèm nhìn ra ngoài, “Không thể để bọn chúng cứ chốt ở đầu ngõ này.”
“Ta đi dọa dẫm bọn chúng một phen thì sao?” Chiêu nghi xoa tay chuẩn bị ra tay, “Lần sau còn dám tới, ta sẽ thả con chó vàng già trong sân ra cắn chết bọn chúng!” Con chó trong sân là một con chó hoang nhặt về mấy tháng trước, gầy trơ xương nhưng rất hung dữ.
“Không được.” Tô Thanh Diên lắc đầu, “Đánh chó còn phải nhìn mặt chủ, động thủ với bọn chúng, ngược lại sẽ tạo cớ cho Liễu Chiêu nghi.” Nàng trầm ngâm một lát, “Phải khiến bọn chúng cảm thấy trong sân chúng ta không có gì đáng để điều tra, tự chúng sẽ tự giác rút lui.”
Làm sao để khiến bọn chúng cảm thấy “không có gì đáng để điều tra”? Ba người nhìn nhau, cuối cùng đều hướng ánh mắt về phía tấm thêu của Hiền Tần – trên đó đang thêu dở một bức tranh chim hoa bình thường.
“Có rồi.” Mắt Tô Thanh Diên sáng lên, “Chúng ta cố tình phơi đồ thêu ở chỗ dễ thấy trong sân, sau đó để Chiêu nghi ra ngoài cổng chẻ củi, gánh nước, giả vờ cuộc sống vô cùng khốn khó. Bọn chúng thấy chẳng có chút dầu mỡ nào, tự nhiên sẽ rời đi.”
“Cách này liệu có hiệu quả không?” Chiêu nghi có chút nghi ngờ, “Mấy tên thái giám kia tinh ranh như khỉ vậy.”
“Thử mới biết.” Thục Phi nhẹ giọng nói, “Liễu Chiêu nghi muốn điều tra là ‘thần vật’, chứ không phải cách chúng ta sinh hoạt. Càng bình thường, càng ít gây nghi ngờ.”
Nói là làm ngay. Chiêu nghi tìm mấy chiếc áo bông cũ kỹ nhất, dựng sào phơi trước cổng viện; Hiền Tần thì treo chiếc vỏ gối bình thường thêu dở dưới mái hiên, cố tình thêu các mũi kim lệch lạc; Tô Thanh Diên thì càng thản nhiên ôm Tiểu Đoàn Tử ra cửa phơi nắng mỗi ngày, gặp thái giám cung nữ đi ngang qua đều cười tủm tỉm chào hỏi, dáng vẻ như không màng thế sự.
Hai tên thái giám kia quả nhiên lại tới mấy lần, mỗi lần đều lảng vảng ở đầu ngõ rất lâu, nhưng nhìn thấy toàn là quần áo rách rưới phơi ngoài sân, đồ thêu thùa bình thường, cùng với Tô Thanh Diên đang ôm con phơi nắng, dần dần không còn cảnh giác như ban đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ thất vọng.
“Xem ra bọn chúng tin rồi.” Chiêu nghi nhìn bóng lưng bọn chúng khuất xa, đắc ý nói, “Vẫn là cách của Thẩm tỷ tỷ hiệu nghiệm nhất!”
Tô Thanh Diên lại không hề thả lỏng: “Không dễ dàng như vậy. Liễu Chiêu nghi không đạt được mục đích, tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc đâu.”
Quả nhiên, chưa đầy hai ngày, Xuân Đào lại mang tin tức tới – hai tên thái giám kia không đến nữa, nhưng lại đổi thành một ông lão gánh hàng rong, mỗi ngày đúng giờ đều đến đầu ngõ Lãnh Cung rao bán, nhưng ánh mắt lại luôn liếc vào trong sân.
“Hàng rong?” Chiêu nghi nhíu mày, “Thế này càng không đúng, ai lại đến Lãnh Cung để bán đồ chứ?”
“Là tai mắt.” Tô Thanh Diên khẳng định, “Gánh hàng rong, vừa có thể che mắt người khác, vừa có thể nói chuyện với người bên trong để thăm dò tin tức.” Nàng nhìn gói kẹo vừa được Vương Đức Thắng mua về, “Xem ra phải nhờ Vương Đức Thắng điều tra lai lịch của lão hàng rong này.”
Vương Đức Thắng rất nhanh đã mang tin tức về, nói rằng lão hàng rong này là bà con xa bên ngoại của Liễu Chiêu nghi, là kẻ giỏi nhất trong việc dò xét tin tức, mấy năm trước còn từng giúp Liễu Chiêu nghi hạ bệ một vị Quý nhân.
“Quả nhiên là người của nàng ta!” Chiêu nghi tức giận đến mức muốn lật tung gánh hàng rong, “Lão già này, mỗi ngày cứ rao ‘kim chỉ tuyến não’, nghe đến phát bực!”
“Phát bực cũng phải nhịn.” Tô Thanh Diên nhìn con chó vàng già trong sân, đột nhiên có chủ ý, “Chúng ta không cần đuổi hắn đi, cứ để hắn truyền vài tin giả về là được.”
Nàng bảo Hiền Tần cố tình thêu một bức tranh mẫu đơn trông rất tinh xảo dưới mái hiên, nhưng thực chất chỉ dùng chỉ bình thường; lại để Chiêu nghi ở cổng lớn tiếng phàn nàn với Xuân Đào rằng “Thuốc của Thẩm tỷ tỷ đã dùng hết từ lâu, bây giờ ngay cả đường đỏ để bồi bổ cho Tiểu Đoàn Tử cũng sắp không còn”, cố tình nói to, đảm bảo lão hàng rong ở đầu ngõ có thể nghe thấy.
Lão hàng rong quả nhiên dựng tai lắng nghe, thỉnh thoảng còn mượn cớ bán kim chỉ, bảo Xuân Đào giúp truyền lời, dò hỏi quanh co cuộc sống của các nàng thế nào, có ‘vật hiếm’ gì không. Xuân Đào làm theo lời Tô Thanh Diên dặn, vừa than thở cuộc sống khổ cực, vừa nói “Đâu có vật hiếm gì, có cái lấp đầy bụng là may rồi”, khiến lão hàng rong bị lừa xoay vòng vòng.
Mấy ngày sau, lão hàng rong cũng không đến nữa. Vương Đức Thắng nói, Liễu Chiêu nghi nghe lời lão hàng rong báo cáo, cho rằng Lãnh Cung quả thực không có gì đáng để điều tra, những ‘thần dược’ kia e là đã dùng hết rồi, bèn cho người rút về.
“Cuối cùng cũng đi rồi!” Chiêu nghi thở phào một hơi dài, thu lại mấy chiếc áo bông đã phơi trong sân, “Cái việc canh gác này, còn mệt hơn cả chẻ củi.”
Thục Phi ôm Tiểu Đoàn Tử, nhẹ nhàng vỗ lưng bé: “Lần này có thể yên ổn một chút rồi chứ?”
Tô Thanh Diên lại đi đến cổng viện, nhìn đầu ngõ trống không, lông mày vẫn chưa giãn ra: “Liễu Chiêu nghi cho người rút đi, chưa chắc là đã tin, có lẽ đang chờ một thời cơ tốt hơn.” Nàng quay người nhìn mọi người, “Chúng ta vẫn phải cẩn thận, đặc biệt là bản đồ tinh không, sau này cứ để Vương Đức Thắng đưa thẳng đến tiệm cầm đồ, đừng đi qua xưởng thêu nữa.”
Hiền Tần gật đầu: “Ta hiểu rồi, an toàn là trên hết.”
Ban đêm, Chiêu nghi nằm trên giường đất, trở mình trằn trọc không ngủ được. Cái lạnh khi canh gác ban ngày vẫn chưa tan hết, đầu gối nàng hơi đau nhức, nhưng vừa nghĩ đến cảnh hai tên thái giám và lão hàng rong tiu nghỉu bỏ đi, nàng lại không nhịn được muốn cười. Nàng lặng lẽ đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn thấy đèn trong phòng Tô Thanh Diên vẫn còn sáng – nàng ấy chắc lại đang chuẩn bị sữa đêm cho Tiểu Đoàn Tử.
Chiêu nghi đột nhiên cảm thấy, ngày tháng canh gác tuy mệt mỏi, nhưng cũng khiến nàng hiểu ra vài điều. Trong thâm cung này, chỉ có tính cách mạnh mẽ là vô dụng, còn phải có đầu óc, phải học cách che giấu, học cách nhẫn nhịn, học cách nhìn rõ những chiêu trò của kẻ địch trong bóng tối. Giống như Tô Thanh Diên đã nói, họ không phải muốn thắng, mà là muốn sống sót.
Sáng sớm hôm sau, Chiêu nghi vẫn như thường lệ đi chẻ củi. Nhưng lại phát hiện một chuỗi dấu chân mới ở cổng viện, hướng về phía đầu ngõ. Dấu chân rất nhỏ, giống như dấu hài thêu của nữ tử, tuyệt đối không phải của người trong viện các nàng.
Lòng nàng thắt lại, vội vàng lần theo dấu chân ra đầu ngõ. Đi được nửa đường thì dấu chân biến mất, chỉ còn lại một vệt bị ấn phẳng trên tuyết, giống như có người đã đứng ở đây rất lâu.
“Lại có người tới?” Lòng Chiêu nghi treo ngược, quay người chạy vội về. Nàng phải nói cho Tô Thanh Diên biết, người của Liễu Chiêu nghi chưa đi xa, họ vẫn đang theo dõi trong bóng tối.
Trở lại trong viện, Tô Thanh Diên đang thay tã cho Tiểu Đoàn Tử, nghe Chiêu nghi nói xong, sắc mặt nàng cũng trở nên nghiêm trọng: “Là dấu chân của nữ tử?”
“Ừm, trông giống hài thêu.” Chiêu nghi khẳng định.
Tay Thục Phi ôm Tiểu Đoàn Tử hơi run lên: “Chẳng lẽ là… Liễu Chiêu nghi đích thân tới sao?”
“Không giống.” Hiền Tần nhẹ giọng nói, “Nàng ấy là Chiêu nghi, sẽ không đích thân đến Lãnh Cung này. E là phái cung nữ tới, muốn trà trộn vào viện để thăm dò.”
Lời này nhắc nhở Tô Thanh Diên: “Gần đây Lãnh Cung có phải sắp có người mới không?” Theo quy củ, trước mùa xuân sẽ bổ sung cung nữ, thái giám cho các cung.
“Nghe nói đúng là có chuyện như vậy.” Chiêu nghi gật đầu, “Mấy hôm trước Xuân Đào còn nói, Nội Vụ Phủ định phái hai cung nữ tới Lãnh Cung làm việc vặt đó.”
“Chính là bọn họ.” Ánh mắt Tô Thanh Diên lạnh hẳn lại, “Liễu Chiêu Nghi chắc chắn muốn nhân cơ hội này nhét người của mình vào. Chúng ta phải nghĩ cách ngăn chặn.”
Nhưng quyền phân phối cung nữ nằm trong tay công công Lưu, các nàng căn bản không có tiếng nói nào. Ba người sốt ruột đi qua đi lại, mà vẫn chẳng nghĩ ra được chủ ý nào hay cả.
Đúng lúc ấy, Cô cô Trương khoác áo tơi bước vào, trên tay còn xách theo một hộp thức ăn. Thấy các nàng mặt mày ủ rũ, bà liền hỏi đã xảy ra chuyện gì. Tô Thanh Diên kể lại đầu đuôi sự việc, Trương cô cô nghe xong trầm mặc một lát, rồi mở hộp thức ăn ra. Bên trong là mấy món bánh điểm tâm tinh xảo.
“Thứ này là mang cho công công Lưu.” Trương cô cô thản nhiên nói, “Các ngươi đi một chuyến đến Nội Vụ Phủ, cứ nói là cảm tạ ông ấy vì mấy ngày trước đã cho than sưởi. Tiện thể nhắc một câu rằng Lãnh Cung nhân sự đã đủ rồi, không cần phái người mới tới nữa, kẻo quấy nhiễu việc nghỉ ngơi của Thục phi nương nương và Tiểu Chủ Tử. Công công Lưu là người thông minh, tự biết nên làm thế nào.”
Mắt Tô Thanh Diên sáng lên: “Vẫn là cô cô suy nghĩ chu toàn nhất!”
Công công Lưu vốn tham tài, lại sợ dính phiền phức. Đã nhận chỗ tốt, nhất định sẽ nể mặt Trương cô cô.
Quả nhiên, mấy ngày sau, Xuân Đào đến nói, hai cung nữ do Nội Vụ Phủ phái tới đã được phân sang viện của Lý Tài Nhân, không đưa về phía các nàng. Lý Tài Nhân tức đến mức đứng trong viện chửi mắng suốt nửa ngày, nói công công Lưu thiên vị.
Chiêu nghi nghe được tin này thì cười nghiêng ngả: “Đáng đời! Ai bảo lúc nào nàng ta cũng muốn chiếm tiện nghi!”
Thục phi ôm Tiểu Đoàn Tử trong lòng, khẽ hôn lên trán đứa bé, trong mắt tràn đầy cảm kích: “Như vậy, chúng ta có thể yên tâm nhìn Tiểu Đoàn Tử lớn lên rồi.”
Tô Thanh Diên đi tới cổng viện, nhìn tuyết đọng ở đầu ngõ lấp lánh dưới ánh mặt trời, trong lòng hiểu rõ: lần này là tránh được rồi, nhưng ánh mắt của Liễu Chiêu Nghi vẫn luôn rình rập trong bóng tối. Có lẽ những ngày tháng sau này, Chiêu nghi vẫn phải tiếp tục “canh chừng”, các nàng vẫn phải luôn đề phòng. Nhưng chỉ cần các nàng còn ở bên nhau, còn có thể bảo vệ lẫn nhau, thì không có cửa ải nào là không vượt qua được.
Gió lạnh thổi qua, mang theo tiếng mõ từ xa vọng lại — đã là giờ Thìn. Chiêu nghi vác rìu chuẩn bị đi bổ củi. Khi đi ngang qua cổng viện, nàng theo thói quen liếc nhìn đầu ngõ một cái, xác nhận không có ai, rồi mới yên tâm đi về phía phòng củi. Ánh mặt trời rơi trên người nàng, kéo cái bóng dài ra, trông như một người lính gác trầm mặc mà kiên định, bảo vệ mảnh sân nhỏ này.