Ta Và Thái Tử Sớm Muộn Gì Cũng Sẽ Hoà Ly thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta thật không ngờ đám nha hoàn này lại trung thành với ta đến thế, không một ai chịu rời đi.
Ta kiên nhẫn giải thích cho các nàng, rằng mỗi người đều có thể theo đuổi hạnh phúc riêng của mình, Thái tử điện hạ là một lựa chọn không tồi. Có ta là Thái tử phi che chở, cuộc sống của các nàng sẽ rất dễ chịu.
Phạm Yên không kìm được nước mắt: "Hiện giờ nô tỳ đã học thuộc tên tất cả các bộ kinh rồi, người từng nói sau này sẽ để nô tỳ cai quản kinh sách, tiểu thư đừng bỏ rơi nô tỳ."
Phạm Nhạc cũng vội vàng bày tỏ lòng trung thành: "Nô tỳ đã chép xong tất cả kinh sách mượn từ chùa Chiêu Quốc rồi, nô tỳ còn có ích mà, tiểu thư đừng bỏ rơi nô tỳ."
"Nô tỳ đã học được cả trăm món chay của Phồn Vân Lâu..."
"Nô tỳ đã học được cách sử dụng dao cạo đầu..."
...
Nhất thời, ta bị tiếng ồn ào làm cho đầu óc choáng váng, may mà Phạm Âm kịp thời bắt các nàng im lặng.
"Tiểu thư cũng là thân bất do kỷ, các ngươi đừng làm khó người." Phạm Âm tuy không thông minh, nhưng quản lý đám nha đầu này lại rất có phương pháp.
Mọi người rất nhanh im lặng trở lại.
Ta xoa xoa thái dương, vốn dĩ muốn giải quyết rắc rối, không ngờ rắc rối lại càng chồng chất.
Hai vị Lương đệ được Thái tử nạp vào cung, nghe nói ta mang một đám tỳ nữ xinh đẹp vào phủ, bệnh tình của các nàng rốt cuộc cũng chuyển biến tốt, thướt tha yểu điệu đến thỉnh an ta.
Hai vị Lương đệ vừa tròn mười lăm, đang độ tuổi thanh xuân, người còn đẹp hơn hoa.
Chỉ là, các nàng chẳng có chút quy củ nào, hành lễ cũng cực kỳ qua loa lấy lệ.
Ta khẽ gật đầu, bảo Phạm Âm đi mời Giáo lễ ma ma đến.
Phạm Âm vừa ra tay liền biết ngay kết quả. Hai vị Lương đệ sau khi nhìn rõ mặt nàng ấy, vẻ mặt vốn cao ngạo liền biến đổi liên tục, nhất thời không biết ta định trừng phạt các nàng thế nào.
Đợi Giáo lễ ma ma đến, các nàng mới khóc lóc mắng ta là độc phụ, tâm địa độc ác.
Thái tử vốn thích tính cách ngây thơ hồn nhiên của các nàng, ta làm thế này là đang bức tử các nàng...
Ta chẳng qua chỉ muốn các nàng hiểu quy củ, biết lễ nghĩa, thế mà trên đầu lại bị chụp cho biết bao nhiêu tội danh.
Khoan hãy nói ta là Thái tử phi, việc quản giáo các nàng là danh chính ngôn thuận, chỉ riêng thân phận đích nữ duy nhất của đương kim Tể tướng cũng không phải để các nàng lăng mạ, sỉ nhục như vậy.
Đám nha hoàn vốn đang làm việc liền nhao nhao chạy đến, chắn trước người ta trừng mắt nhìn hai vị Lương đệ.
"..." Trong mắt hai vị Lương đệ đã không còn nửa phần cao ngạo.
Dung mạo của các nàng, ở nơi này không có tư cách để kiêu ngạo đâu.
Chẳng qua các nàng chỉ là thứ nữ xuất thân từ gia đình nhỏ bé, nghèo khó, có chút hư danh nhan sắc được Thái tử thưởng thức rồi nạp vào trong phủ.
Triều đại ta chuộng lễ nhạc, đề cao tôn ti trật tự, tuy rằng ta cũng chẳng thích thú gì mấy nghi thức rườm rà này, nhưng cũng là bớt thời gian ngồi thiền tụng kinh ra để học hành đàng hoàng.
Các nàng đã gả cho Thái tử thì không thể không hiểu quy củ.
Ta để Giáo lễ ma ma đưa các nàng đi, hai vị Lương đệ nhìn ta với ánh mắt như nhìn thấy hồng thủy mãnh thú vậy.
Các nàng không muốn đến thỉnh an ta, ta cũng chẳng muốn gặp các nàng.
Trước khi gả cho Thái tử, ta còn phải học quy củ cả tháng trời, mấy vị Lương đệ này cũng nên học nhiều hơn một chút.
Đám nha hoàn thấy hai vị Lương đệ đi rồi mới rưng rưng nhìn ta, cứ như ta phải chịu uất ức lớn lắm vậy.
Ở Tướng phủ, tiểu thư có bao giờ bị người ta đối xử như thế này đâu, Tướng gia lại càng chưa bao giờ nói nặng với tiểu thư một câu nào.
Phạm Âm biết ta thích yên tĩnh, thấy sự oán trách của đám nha hoàn có xu hướng không kìm lại được, rất nhanh đã đưa các nàng đi chỗ khác.
Nhắc mới nhớ, phụ thân ta tuy làm Tể tướng nhưng không phải là gian thần kết bè kết đảng, thậm chí có thể nói là rường cột của quốc gia, một vị quan tốt trung quân ái quốc.
Dưới gối ông chỉ có một mình ta, lại còn là khi đã qua tuổi tam tuần mới có được.
Phụ thân và mẫu thân là đôi phu thê kết tóc, nhiều năm không có con nối dõi cũng không nạp thiếp. Mẫu thân vất vả lắm năm hai mươi tám tuổi mới sinh được ta, nhưng chưa được hai năm đã bệnh mất. Ta cũng từ nhỏ ốm đau bệnh tật.
Ta không có mẫu thân, phụ thân ta cũng không có phụ thân hay mẫu thân nào.
Nhà chúng ta, thực sự có thể coi là vắng vẻ quạnh hiu, thê thảm.
Phụ thân bị người ta nói là thiên sát cô tinh, nếu không gửi ta vào chùa cầu Phật Tổ phù hộ, sớm muộn gì ta cũng sẽ bị ông khắc chết.
Ba tuổi ta đã vào chùa, mỗi ngày bầu bạn với chuông sớm trống chiều, thanh đăng cổ phật.
Ta cũng nhờ có lão hòa thượng chăm sóc mà dần dần có thể chạy nhảy được.
Nhắc tới thì, những ngày tháng có lão hòa thượng bên cạnh là lúc ta vui vẻ nhất. Trước khi chết, ông lại không cho ta đau lòng vì ông.
Ông là Phật đà chuyển thế, viên tịch rồi sẽ lên trời làm Phật trở lại.
Ta còn chưa biết Phật là gì, ông lại muốn bỏ ta đi làm Phật, cho nên ta bảo ông nhường vị trí trụ trì cho ta.
Lần nào ông cũng cười đầy ẩn ý, nhưng không đồng ý với ta.
Cho nên ta chỉ có thể tự mình giành lấy...