Ta Và Thái Tử Sớm Muộn Gì Cũng Sẽ Hoà Ly thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thôi vậy, mọi người đều khuyên ta đừng quá chấp niệm, ta có dằn vặt mãi chuyện cũ cũng chẳng ích gì.
Với địa vị và phẩm hạnh của phụ thân, vốn dĩ ông không cần dùng ta làm quân cờ cho cuộc hôn nhân chính trị. Chỉ cần ta có thể cố gắng trì hoãn việc thành thân cho đến quá tuổi hai mươi, phụ thân sẽ nhượng bộ xây cho ta một am ni cô.
Nhưng phụ thân lại không đành lòng thấy ta cô độc không nơi nương tựa, quanh quẩn trong chùa sống cuộc đời đạm bạc. Ông vẫn luôn muốn tìm cho ta một lang quân như ý, người có thể chăm sóc ta bình an suốt quãng đời còn lại.
Ông còn chưa kịp tìm được một người con rể đáng tin cậy như thế, thì Lão hoàng đế đã là người đầu tiên bôi nhọ danh tiếng của ta.
Còn việc Lão hoàng đế ban hôn gả ta cho Thái tử điện hạ, đó lại là điều mà chính ông cũng không ngờ tới.
Ta không muốn gả, ông cũng chẳng muốn ta gả.
Nhưng thiên ân hoàng mệnh, đâu thể không tuân theo.
Mà ta không chỉ phải chấp nhận thay đổi thân phận thành Thái tử phi, còn phải quay ngược lại an ủi phụ thân đang vô cùng thất vọng.
Đời người ở thế gian này, đâu thể chuyện gì cũng thuận theo ý mình.
Ta nghĩ cuộc đời mình, đặc biệt là như thế.
Thái tử điện hạ chịu một đả kích khá nặng nề, người hầu nói, mấy ngày liền chàng ta ngủ lại trong cung, không về phủ Thái tử.
Chàng ta lớn hơn ta một tuổi, tính tình lại không được trầm ổn cho lắm.
Lão hoàng đế triệu ta vào cung để đón con trai ông về, đừng để chàng ta ở trong cung làm gai mắt Hoàng hậu.
Ta nghe công công thuật lại, cảm thấy Thái tử điện hạ có phần đáng thương.
Khi ta thay trang phục Thái tử phi rồi vào cung, chàng ta đang quỳ trước mặt Hoàng hậu làm nũng:
"Mẫu hậu, nữ nhân kia thật đáng sợ, nhi thần không muốn ở lại phủ Thái tử nữa đâu."
Ta bình thản quan sát mọi chuyện.
Thái tử điện hạ bên kia nhìn thấy ta thì khựng lại một chút, sau đó làm như không có chuyện gì mà đứng dậy chỉnh đốn y phục.
Hoàng hậu thấy ta thì vô cùng vui vẻ, cười tươi đích thân đi đến đón ta.
Ta nhìn nụ cười thân thiết, ôn hòa của người, tự động bỏ qua chuyện người vừa mới mất kiên nhẫn đá Thái tử một cái.
"Nghê nhi cũng không chịu thường xuyên vào thăm bổn cung, bổn cung ở trong cung này quả thực rất cô đơn."
Thái tử điện hạ lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng, chắc hẳn cảm thấy ta đã cướp mất thứ trân quý nhất của chàng ta.
Ta hàn huyên với Hoàng hậu vài câu, cuối cùng mới nói rõ mục đích đến đây là phụ hoàng bảo ta đến đón Thái tử hồi phủ.
Thái tử đã tự lập môn hộ, không thể ở lâu trong cung.
Hoàng hậu lộ ra vẻ mặt không nỡ, nhưng là không nỡ việc ta vừa mới đến đã phải rời đi.
Cuối cùng Thái tử điện hạ tự mình hồi phủ, còn ta ở lại cung Hoàng hậu.
Ta cảm thấy, Hoàng hậu thích ta có phần quá mức rồi.
Cho đến khi Hoàng hậu cho lui hết cung nhân, kéo ta vào thư phòng của người, ta mới chợt tỉnh ngộ, người và ta, vậy mà lại là người cùng một đạo!
"Nghê nhi, bức Quan Âm đồ này của bổn cung chỉ thiếu đôi mắt chưa vẽ. Lần trước vừa nhìn thấy con, bổn cung liền cảm thấy vô cùng yêu thích."
Phải rồi, Hoàng hậu nương nương cũng tin Phật.
"Đôi mắt này của con, cứ như thể Quan Âm mà bổn cung vẽ sống lại vậy."
Hoàng hậu nương nương bảo ta đứng yên tại chỗ đừng động đậy, người cầm bút vẽ lên, điểm thêm đôi mắt cho bức tranh Quan Âm.
Đôi mắt này của ta, trời sinh đã mang theo ba phần bi từ (từ bi thương xót chúng sinh), giữa trán còn có một nốt ruồi son rất nhạt. Hồi nhỏ, các tín đồ đến dâng hương nhìn thấy ta cứ bảo ta trông giống đồng nữ dưới tòa Quan Âm Bồ Tát. Ta lại cảm thấy mình phải giống Quan Âm nương nương mới đúng.
Giờ xem ra, Hoàng hậu và ta lại có cùng suy nghĩ.
Ta bỗng cảm thấy, ở cùng Hoàng hậu nương nương một thời gian cũng không tệ.
Ta cùng Hoàng hậu nương nương ngày ngày đàm đạo kinh thư, thật là vui vẻ thỏa ý. Nhưng khi nhắc đến một cuốn kinh do vị cao tăng đắc đạo chú giải, Hoàng hậu nương nương lại lộ vẻ khó xử.
Hóa ra là do sự vụ hậu cung bận rộn, người chỉ có thể tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi để tìm hiểu những thứ này, cuốn sách kia người còn chưa từng nghe nói đến.
Nhìn vẻ mặt lạc lõng của người, ta càng thêm quyết tâm sau này tuyệt đối không làm Hoàng hậu.
Ta bảo Hoàng hậu cứ yên tâm, cuốn kinh thư này ta có, hơn nữa còn là bản viết tay gốc.
Không có gì lạ, cuốn sách này là do Lão hòa thượng viết khi còn sống, mà các tác phẩm của ông về cơ bản đều do ta sắp xếp chỉnh lý.
Hoàng hậu nương nương nghe xong quả nhiên vui mừng khôn xiết, kéo tay ta nói thêm rất nhiều chuyện.
Đêm đến, Lão Hoàng đế tới cung Tiêu Phòng của Hoàng hậu, nhưng bị nương nương cáo bệnh từ chối.
Ta nghe thấy Phụ hoàng của ta đang chửi bới om sòm ở cửa, nói rằng mấy hôm trước thì bảo Thái tử làm người phiền lòng đến mức ăn không ngon, tâm trạng không tốt. Hôm nay thằng nhãi đó đi rồi thì người lại sinh bệnh, thật sự là không để Trẫm vào mắt.
Mẫu hậu ấn vai ta xuống, bảo ta đừng để ý đến lời của Hoàng đế, ông ấy mệt rồi tự khắc sẽ đi.
Quả nhiên Lão Hoàng đế mắng đến khô cả cổ, sai người dâng trà, lại bị báo rằng Hoàng hậu nương nương đã ngủ rồi.
Ông ấy chỉ đành bỏ đi.