Chương 7

Ta Và Thái Tử Sớm Muộn Gì Cũng Sẽ Hoà Ly thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoàng hậu nương nương quả là người thú vị, đến cả suy nghĩ của ta người cũng thấu hiểu rõ ràng. Quả thực, ta không muốn dây dưa vào mấy chuyện rắc rối của Thái tử chút nào.
Sau đó, Hoàng hậu nương nương thì thầm nói, hai tháng nữa là đại thọ của Thái hậu. Thực ra, Thái hậu vẫn luôn tu hành ở chùa Chiêu Quốc kể từ sau khi Tiên hoàng băng hà.
Ta có chút ngạc nhiên. Tiên hoàng đã mất hơn mười năm rồi, đương kim Thái hậu ở chùa Chiêu Quốc lâu như vậy sao ta lại không biết? Nói đùa ư? Ta chính là người suýt chút nữa đã làm trụ trì chùa Chiêu Quốc đấy.
Chùa Chiêu Quốc có những chú tiểu, những vị cao tăng đắc đạo, những pho tượng Phật, những quyển kinh thư, thậm chí cả những tổ kiến, ta đều biết rõ như lòng bàn tay.
Rồi Hoàng hậu nương nương nói, đến lúc đó chúng ta có thể cùng đi chúc thọ Thái hậu, Thái hậu gặp ta, nhất định sẽ vô cùng hoan hỉ.
Nghe lời này, ta đành ngoan ngoãn đi quản giáo Thái tử điện hạ.
Hoàng hậu tin tưởng ta, ta không thể để người thất vọng.
Mặc dù ngay từ đầu, ta vốn chẳng muốn có quá nhiều dính dáng tới Thái tử điện hạ.
Có câu nói rằng "tạo hóa trêu ngươi". Ban đầu ta không phải vì chuyện ngoài ý muốn mà gả vào hoàng gia, nhưng khi ta hiểu được câu nói này thì đã quá muộn màng.
Thái tử tuy lần nào cũng phối hợp theo ta về phủ, nhưng hôm sau liền ngựa quen đường cũ, không biết lại say khướt ở bữa tiệc rượu nào.
Quả thực là, dạy mãi không sửa!
Phạm Âm cũng cảm thấy ta đang phí công vô ích, bị Thái tử xoay như chong chóng.
Ta lãng phí thời gian này thà đi ngồi thiền còn hơn, để nội tâm ta được an bình tĩnh lặng.
Nhưng, ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục?
Đời người chỗ nào mà chẳng là tu hành?
Ta nhận hoàng mệnh, lại nhận bổng lộc triều đình, chức trách Thái tử phi cần phải khắc ghi và giữ gìn.
Quan trọng hơn là ta cần bảo vệ những nha hoàn đáng yêu của mình, ta không thể chỉ lo cho bản thân như trước kia nữa.
Thuận theo tự nhiên…
Chuyện ta mong muốn, nếu cứ thuận theo tự nhiên thì chỉ có hai bàn tay trắng.
Dù tôn quý như Hoàng hậu, cũng không thể tùy tâm sở dục.
Tuy rằng nếu không phải vì Hoàng hậu nương nương, ta quyết sẽ không xen vào chuyện của hắn.
Ta không thể mặc kệ Thái tử cứ tiếp tục như vậy. Hắn cậy địa vị tôn quý mà làm càn, nhưng người tôn quý hơn hắn còn có Hoàng đế bệ hạ.
Thái tử thất đức, có thể phế Thái tử.
Nhưng hắn bị phế, ta là Thái tử phi cũng sẽ bị vạ lây.
Hoàng đế tuy dưới gối chỉ có duy nhất hắn là hoàng tử, nhưng con cháu trong tông thất thì đông đúc, Thiên tử cũng có thể nhận nuôi một người để thay thế hắn.
Hơn nữa Thiên tử còn trẻ, sinh thêm vài đối thủ cạnh tranh cho Thái tử cũng chẳng khó khăn gì.
Hoàng hậu nương nương bao năm nay nỗ lực làm cho hậu cung thêm đông đúc, mấy năm gần đây trong cung có thêm vài vị tiểu công chúa, xem ra thành quả không tệ.
Sau lưng Hoàng hậu có Tạ gia. Người lễ Phật một phần là chịu ảnh hưởng của Thái hậu, một phần là muốn cầu một góc trời đất thuộc về riêng mình.
Người gả cho Bệ hạ, còn chịu ấm ức hơn cả ta gả cho Thái tử.
Người nói gả cho một lão già lớn hơn mình mười mấy tuổi, lại còn từng cưới vợ, con gái Tạ gia của người nào đã từng chịu thiệt thòi như thế?
Phải rồi, Hoàng đế như dòng nước chảy, thế gia kiên cố như sắt đá.
Đại Khải triều chẳng qua là do bọn võ phu thảo khấu đánh chiếm được thiên hạ, đến đời Hoàng đế này mới là đời thứ tư. Những vị Hoàng đế xuất thân áo vải luôn muốn dựa vào thế gia để tô điểm cho mình vẻ chính thống, miệng thì nói thân thiết với thế gia, chuộng lễ nhạc, nhưng lại không tránh khỏi cái thói lưu manh mê mỹ nhân, ham châu báu.
Hoàng gia vì củng cố đế vị, luôn ép buộc liên hôn với thế gia, khiến thế gia và Đại Khải buộc phải gắn bó với nhau.
Thật ra ta cũng từng tưởng rằng, Hoàng đế sẽ chọn cho Thái tử một người con gái Tạ gia, giống như Thái hậu, giống như Hoàng hậu vậy.
Cha ta tuy là chi nhánh của gia tộc họ Triệu, nhưng gia thế không hiển hách. Ông dựa vào sự phấn đấu của bản thân mới làm quan đến chức Tướng, chỉ vì lo nghĩ cho thiên hạ, muốn vì nước vì dân mà thực hiện hoài bão.
Nhưng phụ thân ta vì vị trí quá cao, mọi việc cũng trở nên thân bất do kỷ.
Ta cứ ngỡ ông vẫn giống như hồi nhỏ là đôi cánh che chở vững chắc nhất của ta, lại không ngờ ông lại là quân cờ Hoàng đế dùng để lôi kéo thế gia.
Ta về Tướng phủ muốn hỏi phụ thân nên quản giáo Thái tử thế nào, lại phát hiện trong nhà có thêm một người em trai. Nghe phụ thân nói, đây là con của một người bà con xa.
Đó là một thiếu niên mười lăm tuổi, đã có sự chững chạc hiếm thấy. Cậu ta thấy ta liền gọi một tiếng "Tỷ tỷ".
Phụ thân còn nói, đây là đích tử của dòng chính họ Triệu, đã được nhận làm con thừa tự của ông.