Tái Hôn - Cửu Lục
Chương 5: Anh Nam, em nhớ anh
Tái Hôn - Cửu Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thê Nam dậy sớm để tham dự triển lãm nhiếp ảnh, thay bộ đồ trang trọng rồi tự mình lái xe đến địa điểm tổ chức.
Trước khi đi, Lý Lăng Hách nắm tay anh, nói đã suy nghĩ cả đêm và sẽ cân nhắc đề nghị tách khỏi Trương Toàn. Nhưng chuyện này không dễ, cần thêm thời gian. Hắn còn nói sắp đi công tác vài ngày, về sẽ bàn bạc cụ thể với Trương Toàn.
Thê Nam gật đầu, bảo hắn cứ tự quyết. Lý Lăng Hách định đưa anh đi, nhưng Thê Nam từ chối. Anh xuống lầu mua hai cái bánh bao, ăn trong xe rồi tự lái đi.
Triển lãm do Hiệp hội Nhiếp ảnh và Hội Doanh nhân Nhiếp ảnh thành phố phối hợp tổ chức, diễn ra tại tòa nhà Công viên Văn hóa. Khu vực trưng bày chia thành tám khu theo chủ đề riêng biệt.
Số lượng tác phẩm của Thê Nam là nhiều nhất, đặt ở vị trí trung tâm nổi bật nhất tầng một. Bên cạnh khu trưng bày là phần giới thiệu nhiếp ảnh gia, kèm ảnh chân dung.
Mấy hôm trước, nhân viên còn đùa trên WeChat rằng vừa treo ảnh anh lên, không biết bao nhiêu người sẽ đổ xô đến xem. Gương mặt Thê Nam quả thật quá hút mắt.
Không phải nói quá. Có người đến vì yêu thích tác phẩm, có người chỉ vì chính anh.
Nhân viên hỏi Thê Nam đã ăn sáng chưa, vì bên trong đã chuẩn bị đồ ăn, nhưng anh nói đã ăn rồi. Nhân viên dẫn anh lên tầng, vào phòng nghỉ dành cho khách mời.
Một vài nhiếp ảnh gia mời trước đã có mặt. Trong giới này ai cũng quen nhau, thỉnh thoảng cùng nhau đi chụp ngoại cảnh, nên không khí vừa vui vẻ vừa thân thiết.
Ai thấy Thê Nam đến đều vẫy tay chào, vỗ nhẹ lên vai anh, vài câu bông đùa đã khiến không khí ấm áp trở lại. Cả nhóm tụ tập, nói cười rôm rả như chưa từng xa cách.
Có người hào hứng mang ảnh mới chụp ra chia sẻ, kể về cảm hứng sáng tạo, rồi hỏi Thê Nam kế hoạch chụp ảnh sắp tới.
Anh mỉm cười đáp: "Vài hôm nữa tôi sẽ đi Tây Bắc."
Một người khác chen vào: "Tôi vừa đi Tây Bắc về, cứ một hai năm lại đi một lần, lần nào cũng thấy mới mẻ. Anh định chụp chủ đề gì vậy?"
"Tôi muốn làm một bộ ảnh về thời gian."
Đang ngồi, Thê Nam cảm thấy điện thoại trong túi quần tây rung nhẹ. Chưa kịp lấy ra, một nhiếp ảnh gia trẻ đã vội chạy tới, cung kính đưa danh thiếp.
"Chào thầy Thê, em là Tần Ấp Nhiên, nhiếp ảnh gia của studio Thúc Đan ạ."
Thê Nam là bậc tiền bối hàng đầu trong giới. Anh nổi tiếng từ rất sớm: 19 tuổi đã gây tiếng vang lớn, 22 tuổi giành giải thưởng lớn với bộ ảnh chụp về những con hẻm cũ, lồng ghép hơi thở đời thường, dòng chảy thời đại và số phận con người. Bộ ảnh tạo nên dấu ấn mạnh mẽ, tên tuổi anh vang xa ngay sau đó.
Hồi trẻ, anh kiêu ngạo, bừng bừng khí thế xông pha các cuộc thi. Danh hiệu, giải thưởng, giá trị tác phẩm – tất cả là bằng chứng cho năng lực của anh.
Hơn mười năm trôi qua, Thê Nam đã trở thành tượng đài. Gần đây, anh nhẹ nhàng hơn, sống thoải mái, cùng bạn mở studio nhiếp ảnh, không còn mặn mà với giải thưởng.
Chiếc cúp giờ chẳng còn quan trọng, anh chỉ còn yêu quá trình chụp. Có cảm hứng thì vác máy lên đường, chụp xong vui là chia sẻ. Nếu đoạt giải, cũng chỉ đăng một tấm ảnh lên WeChat khoe nhẹ. Còn nếu không muốn, anh có thể ở lì trong nhà cả chục ngày.
Từng có lúc gián đoạn hai năm, nhưng gần đây cảm hứng lại tràn về, lòng cũng rộn ràng thêm chút nhiệt huyết.
Thê Nam ngồi thẳng người, nhận danh thiếp bằng hai tay: "Tôi biết cậu rồi, mấy hôm trước có xem tác phẩm của cậu, ý tưởng rất hay, tôi rất thích."
"Thầy… thầy biết em?" – Tần Ấp Nhiên, một hậu bối vừa ngoài hai mươi, từ lâu đã xem Thê Nam là thần tượng. Giờ được gặp trực tiếp, được đứng cạnh anh, cậu không giấu nổi sự run rẩy.
"Sau này mong thầy chỉ bảo nhiều hơn. Em… có thể xin kết bạn WeChat không ạ?"
"Tất nhiên được." Thê Nam lấy điện thoại ra ngay. Ngay khi màn hình sáng lên, mí mắt anh giật mạnh.
Mí trái giật là điềm lành, mí phải giật là chuyện chẳng lành. Anh thì giật cả hai.
Lúc nãy điện thoại rung – là Triều Ngạn Ninh gửi tin nhắn. Thê Nam nhìn chằm chằm vào cái tên lưu trong danh bạ "Tiểu Ninh", rõ ràng cảm thấy tim mình đập mạnh một cái, rồi liên tiếp những tiếng "thình thịch, thình thịch".
Anh sợ mình ảo giác, nhắm chặt mắt rồi mở ra. Chữ vẫn còn đó. Không phải mơ.
"Thầy Thê…" – Tần Ấp Nhiên thấy anh đờ người nhìn điện thoại, nhỏ giọng gọi.
Vì hậu bối vẫn đang đứng chờ, Thê Nam đành nén cảm xúc, nhanh tay quét mã QR kết bạn. Xong việc, anh mới mở tin nhắn của Triều Ngạn Ninh, trong lòng văng ra một câu chửi thầm.
"Cái thằng nhóc chết tiệt này... Cuối cùng cũng dám nhắn tin cho anh rồi, không trốn nữa à?" – Anh tò mò muốn biết, lần đầu tiên cậu chủ động liên lạc, sẽ nói gì.
Trong đầu anh hiện lên hàng loạt dự đoán:
"Anh Nam, em về rồi", "Anh Nam, khi nào rảnh đi ăn cơm với em", "Anh Nam, anh còn nhớ em không?"
Anh Nam, anh Nam… Trước kia cậu ta cứ gọi anh như thế, ríu rít, không ngừng nghỉ.
Nhưng khi mở tin nhắn, không có một dòng chữ nào. Chỉ có vài tấm ảnh.
Thê Nam mở từng ảnh. Không liên quan gì đến Triều Ngạn Ninh. Mà lại liên quan đến người vừa rời khỏi nhà anh sáng nay – người bạn đời hợp pháp của anh: Lý Lăng Hách.
Ba tấm ảnh. Tất cả đều là cảnh Lý Lăng Hách thân mật với một người đàn ông khác.
Triều Ngạn Ninh gửi cho anh những tấm ảnh này, như một lời nhắc:
Lý Lăng Hách đã ngoại tình.
Thê Nam nhìn ảnh, rồi lại nhìn tên trong danh bạ. Anh đứng im suốt một phút, không biết nên khóc hay cười.
Thằng nhóc từng cố ý trốn anh bao năm, chẳng chịu gặp mặt, giờ tự dưng liên lạc – chỉ để báo rằng người bạn đời của anh đã phản bội.
"Đệt..." – Thê Nam siết chặt điện thoại, giọng khàn đặc: "Triều Ngạn Ninh, mày giỏi thật đấy..."
—
"Đường Cát, cậu xem vest tao thế nào? Cà vạt có lệch không?" – Trước khi lên xe, Triều Ngạn Ninh soi mình trong cửa kính, nghiêng người chỉnh trang, tay kéo lại cà vạt cho ngay ngắn.
Đường Cát giơ ngón cái: "Anh Triều, đẹp trai quá! Anh đẹp trai nhất thiên hạ luôn rồi đó."
Triều Ngạn Ninh cười, mở cửa xe bước lên, xịt hai phát nước hoa lên cổ. Cậu gỡ gương nhỏ trong xe ra soi mặt, lẩm bẩm: "Giá mà tối qua ngủ thêm chút, mắt thâm thế này trông mất tinh thần quá."
Đi ngang tiệm hoa, cậu bảo Đường Cát dừng xe.
"Chị ơi, cho em bó hoa hồng đỏ tươi nhất tiệm, rực rỡ nhất luôn ạ."
Nhân viên giới thiệu mẫu mới nhập sáng nay. Triều Ngạn Ninh nhìn từng đóa hồng đỏ rực như lửa, cánh hoa còn vương sương, tươi nguyên như vừa hái. Rất hợp với anh Nam.
"Lấy loại này đi, gói đẹp một chút, em muốn tặng người."
Nhân viên cười hiểu ý: "Anh mua tặng người yêu đúng không?"
Triều Ngạn Ninh chỉ cười, không nói. Bó hoa được gói cẩn thận, cậu ôm lên xe như vật quý.
Tầng bốn trung tâm hội nghị, Thê Nam đang hút thuốc bên cửa sổ khu vực dành riêng.
Một bên nghĩ đến Lý Lăng Hách ngoại tình – nghĩ đến mức buồn nôn, muốn ói.
Một bên lại nghĩ đến Triều Ngạn Ninh – muốn cười, muốn chửi, cũng muốn đánh.
Từ cửa sổ, anh nhìn thấy bãi đỗ xe phía trước. Khi chiếc xe thương vụ mang biển đuôi 688 – chiếc xe tối qua anh điên cuồng tìm khắp thành phố – từ từ đỗ vào chỗ, Thê Nam lập tức dập thuốc, lao xuống cầu thang, vòng cửa sau chạy thẳng ra bãi xe.
Triều Ngạn Ninh đã tìm khắp nơi: không thấy Thê Nam ở nhà, cũng không thấy ở studio. Hỏi người trong studio, mới biết anh đang ở triển lãm.
Cậu bảo Đường Cát đợi trong xe, rồi ôm hoa bước xuống. Vừa rút điện thoại định gọi, thì Thê Nam đã chạy đến trước mặt.
"Triều Ngạn Ninh..." – Thê Nam gọi lớn từ xa.
Giọng nói ấy như vang lên từ trong mơ. Tim Triều Ngạn Ninh lập tức sôi sục. Cậu ngẩng đầu nhìn.
Dù vẫn thường xuyên thấy Thê Nam – qua cửa kính xe, qua một con phố, giữa dòng người tấp nập – nhưng chưa lần nào được chạm đến.
Giờ đây, Thê Nam đang chạy về phía cậu. Gần đến mức chỉ cần một bước nữa là chạm mặt.
Cảm giác hoàn toàn khác. Triều Ngạn Ninh bỗng nhớ đến đôi găng tay đấm bốc của mình – không phải vì muốn đánh ai, mà vì cảm xúc trong lòng đang cuộn trào. Cậu không biết phải trút ra thế nào, tất cả dồn nén nơi mắt, nghẹn lại nơi cổ họng.
Nhưng bao năm đè nén đã dạy cậu cách giấu cảm xúc.
Khi Thê Nam dừng lại trước mặt, những hỗn loạn trong lòng cậu đã được dọn sạch. Những vết tích cũ kỹ bị lau đi, lớp bùn trong tim được gạn lọc. Trên gương mặt chỉ còn nụ cười rạng rỡ nhất, ấm áp nhất, hướng trọn về Thê Nam.
Triều Ngạn Ninh đưa bó hoa ra trước, cười ngoan: "Anh Nam, lâu rồi không gặp..."
Thê Nam vừa chạy vừa thở dốc. Nghe câu "lâu rồi không gặp", anh hừ lạnh giữa hơi thở: "Lâu không gặp? Không phải tối qua chúng ta vừa gặp sao?"
Anh vừa ra cửa sau đã thấy ngay Triều Ngạn Ninh. Nhưng khoảnh khắc ấy, anh suýt không tin vào mắt mình.
Ngày xưa thằng nhóc này đen nhẻm, ba ngày không đánh là leo lên nóc nhà dỡ ngói, suốt ngày nhảy nhót, người lúc nào cũng lấm lem bùn đất. Mẹ cậu phải khâu lại đồng phục ba ngày hai lần vì nó rách toạc mỗi lần đi học về.
Triều Ngạn Ninh phá phách vậy, nhưng không kén chọn. Quần áo cũ của Thê Nam mặc chật đều được để lại cho cậu. Cậu mặc đồ anh thì cười toe toét. Thê Nam cũng từng khâu quần cho cậu vài lần.
Giờ thì thằng nhóc ấy đã lớn. Vóc dáng, đường nét khuôn mặt đều nở rộ – thậm chí là nở rộ đến hoàn hảo. Một người đàn ông trưởng thành.
Gương mặt sáng sủa, vest phẳng phiu, cà vạt chỉnh tề. Mùi bùn đất ngày xưa chẳng còn. Gần Thê Nam, anh ngửi thấy mùi nước hoa cao cấp thoang thoảng trên người cậu.
Thằng nhóc ngày nào đã lớn, đã cao hơn hẳn. Thê Nam nhớ hồi trước, muốn nhìn cậu là phải cúi xuống. Giờ thì anh phải ngẩng đầu lên.
Anh muốn hỏi: Triều Ngạn Ninh, cậu rốt cuộc muốn gì? Sao lại lén lút theo dõi anh? Sao có được ảnh Lý Lăng Hách với người khác?
Nhưng khi mở miệng, tất cả hóa thành một câu bình thường: "Nhóc con, giờ cao bao nhiêu rồi?"
"Chân không là 1m90, đi giày là 1m92."
"Lớn ghê nhỉ." – Thê Nam cười – cao hơn nửa cái đầu anh. Lại hỏi: "Giờ sống ở đâu?"
"Cảng Thành." – Cậu cũng có nhà ở đây, nhưng không nói.
Triều Ngạn Ninh vẫn cười, hàm răng trắng đều. Ánh mắt Thê Nam vô tình lướt qua chiếc răng nanh nhỏ. Hồi xưa răng nanh cậu nhọn nhọn, rất đáng yêu. Anh từng thích chạm nhẹ vào đó.
"Sao chẳng còn giống gì nữa vậy?" – Thê Nam cau mày, cố tìm chút hình bóng cũ, lại hỏi.
Triều Ngạn Ninh định không nói thật. Nhưng cậu biết, việc mình bất ngờ xuất hiện hôm nay – thật sự chẳng ra làm sao cả.
Thê Nam tìm cậu bao năm, mà cậu cứ trốn tránh, không cho anh gặp dù chỉ một lần. Giờ thì hay, đứng trước mặt anh, tay ôm hoa hồng, trong túi lại là ảnh chồng anh ngoại tình.
Ây dà… – Triều Ngạn Ninh nghĩ đến hành động của mình, thầm kêu "ôi trời", đúng là chẳng ra gì.
Nên cậu phải chiếm thế chủ động. Cậu biết anh Nam mềm lòng. Chỉ cần tỏ ra đáng thương một chút, anh sẽ không nỡ trách.
"Răng nanh bị người ta đánh gãy từ mấy năm trước, giờ thay bằng răng sứ rồi."
Nói xong, cậu không cười nữa. Lông mày chau lại, vẻ mặt tủi thân, giọng nói y như hồi nhỏ nũng nịu với Thê Nam: "Đau lắm á. Bác sĩ đầu tiên làm ở phòng khám nhỏ, tay nghề kém. Sau đó em còn phải chịu đau thêm lần nữa để làm lại."
Quả nhiên, ánh mắt Thê Nam dịu lại. Triều Ngạn Ninh nhân lúc anh còn mềm lòng, lại đưa hoa ra trước: "Anh Nam, tặng anh đó. Anh thích không?"
Thê Nam nhìn bó hoa hồng đỏ rực – đỏ đến mức như bùng cháy giữa ban ngày, nóng rực như lửa không điểm dừng.
Điện thoại anh rung lên. Nhân viên nhắn nhắc anh về dự lễ khai mạc cho khách mời.
Anh trả lời một chữ: "Được." – Rồi không nhận hoa, chỉ giơ tay bứt một cánh, nghiền nát trong lòng bàn tay. Những mảnh hoa vụn rơi xuống, anh quay người bước về hội trường.
Mới đi vài bước, anh quay đầu nhìn lại – Triều Ngạn Ninh vẫn đứng đó, bất động.
"Đứng đờ ra đó làm gì? Muốn chạy nữa hả? Đi theo tôi."
Ánh mắt Triều Ngạn Ninh vẫn dán chặt vào anh, đến mức không phản ứng kịp.
Thấy cậu không động đậy, Thê Nam quay lại. Anh túm lấy cà vạt thẳng tắp trước ngực cậu – y hệt hồi xưa khi kéo cổ áo thằng nhóc bướng bỉnh – rồi mạnh tay kéo về phía mình.
Nhưng Thê Nam quên mất: Triều Ngạn Ninh giờ không còn là đứa trẻ ngày xưa.
Hồi đó, chỉ một cú kéo, anh có thể dắt cậu chạy suốt ba con phố.
Giờ thì không. Anh không kéo được cậu đi đâu cả. Ngược lại, chính anh loạng choạng, chỉ kéo được cậu đến sát trước mặt.
Cú kéo mạnh khiến thân người Triều Ngạn Ninh nghiêng hẳn về phía trước. Gương mặt gần như dán vào nhau. Mũi kề mũi, hơi thở nóng rực quấn lấy nhau, phả thẳng vào mặt đối phương.
Hơi thở của Triều Ngạn Ninh – là nhớ đến phát điên.
Hơi thở của Thê Nam – là tức đến phát điên.
Triều Ngạn Ninh nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc, khuôn mặt xuất hiện trong bao nhiêu giấc mơ. Anh nhìn vào mắt Thê Nam, hàng mi, sống mũi, bờ môi…
Cậu không nhịn được nữa. Nhắm mắt, giấu đi sóng cuộn trong ngực, dang tay ôm chặt lấy Thê Nam. Bàn tay siết chặt sau lưng anh, không buông.
Bó hoa hồng bị kẹp giữa hai người. Những cánh hoa đỏ rực rụng lả tả xuống đất, phủ đầy quanh hai đôi giày da chạm mũi vào nhau.
Triều Ngạn Ninh vẫn nhắm mắt, cằm tựa vào hõm cổ Thê Nam, hít một hơi thật sâu, rồi thì thầm khàn đặc, từng tiếng như bị bóp vỡ:
"Anh Nam… em nhớ anh… Tiểu Ninh nhớ anh lắm…"