Tại Nhân Gian - Diêu Tử A Di
Chiếc vòng định tình
Tại Nhân Gian - Diêu Tử A Di thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Về đến nhà, nhưng hắn không vào ngay, mà dừng lại trước đống rơm ở cửa. Đống rơm này được nén chặt, thường ngày khó mà rút ra một bó rơm để đốt bếp. Phía trên phủ một tấm ni lông, bên dưới đã rỗng gần hết.
Kiều Vạn Sơn quay lưng, hơi cúi xuống, đặt Phương Khanh ngồi lên nửa đống rơm đó, rồi xoay người lại, chen mình sát vào chân gầy của cậu.
Hắn móc trong ngực ra một chiếc vòng, chính là chiếc vòng mẹ hắn để lại cho.
Phương Khanh chỉ cảm thấy cổ tay trái bị xỏ một vòng lạnh toát, cậu định đưa tay kia lên sờ thử thì bị Kiều Vạn Sơn nắm lấy cả hai cổ tay, không cho cử động.
"Chiếc vòng này nhà anh đời đời truyền lại cho con dâu trưởng. Mẹ anh dặn anh đưa cho em."
Phương Khanh giật mình, rút tay lại: "Bác gái biết ư?" Chính cậu còn ngỡ ngàng như vậy, nói gì đến bậc cha chú...
"Biết." Kiều Vạn Sơn không giữ tay cậu nữa, hơi thất vọng, lại vòng tay ôm eo cậu: "Bà ấy đã sớm nhìn ra rồi, coi em như con dâu trong nhà rồi đấy!"
Trong bóng tối, mặt Phương Khanh đỏ bừng, giọng run run: "Anh... anh coi em là con gái..."
"Anh không coi em là con gái!" Kiều Vạn Sơn vội vàng giải thích. "Anh coi trọng chính là con người của em."
Câu nói thẳng thắn đến mức Phương Khanh nghẹn lời.
"Đêm nay ngủ trong nhà nhé?" Giọng hắn có vẻ dò hỏi, nhưng thực ra lại chẳng khác nào mệnh lệnh, "Ngoài trời lạnh..."
Toàn nói vớ vẩn, thời tiết thế này làm sao mà lạnh được?
Thế mà Phương Khanh cũng không phản bác, cúi đầu bấu vào vỏ đậu nành bên cạnh, không nói. Mông cậu đặt lên đống thân cây đậu đã thu hoạch từ năm ngoái, tuy cứng hơn rơm nhưng lại cháy lâu hơn, không như rơm chỉ bùng lên rồi tắt ngay.
Kiều Vạn Sơn hiểu rằng cậu chỉ đang xấu hổ mà thôi.
"Đừng sợ." Hắn an ủi. "Em không đồng ý, anh không động vào em." Giọng nghe như dỗ dành.
Phương Khanh không tin: "Lần trước anh..."
"Lần trước anh hồ đồ, có lỗi với em, anh hứa..." Kiều Vạn Sơn giơ ba ngón tay lên, "Nếu anh còn như thế nữa, anh... anh thề chết dưới hầm mỏ không về!"
Lời thề này quá nặng, Phương Khanh vội bịt miệng hắn lại, không cho hắn nói bậy nữa.
Cậu đôi khi sợ cái tính quyết liệt này của hắn, cứ như một khi đã quyết định điều gì thì sẽ không quay đầu lại. Còn bản thân cậu thì không dám nghĩ tới.
Kiều Vạn Sơn nắm lấy tay cậu đang bịt miệng, khẽ hôn lên ngón tay cậu. Ở đốt đầu ngón giữa có một vết chai – vết chai của người nông dân cày ruộng thường mọc ở lòng bàn tay, ai lại để nó mọc ở đốt ngón tay như thế? Đây là do cầm bút viết nhiều mà thành, trong làng này, ngoài mấy trí thức tình nguyện ra thì chẳng ai có.
Phương Khanh giật mình rụt tay về, bàn tay to lớn vẫn nắm chặt tay cậu, giọng trầm thấp vang lên: "Ngoan nào, ừm? Đừng làm phiền cha mình."
Lại "cha mình" rồi, em vẫn chưa đồng ý mà, Phương Khanh thầm nghĩ.
Vả lại em vốn nhẹ tay nhẹ chân, có bao giờ làm ồn đâu cơ chứ.
Nghĩ thì nghĩ, cậu không phản bác thành lời.
Kiều Vạn Sơn không đoán được tâm tư của cậu, hơi sốt ruột, lại chuyển sang giọng điệu đáng thương: "Về sau này, nếu sáng không có anh gọi thì đừng có đi muộn." Rồi bỗng hắn chuyển giọng: "Mai anh gọi em lần cuối, được không?"
Phương Khanh không chịu nổi kiểu nói này, mũi khẽ nghẹn lại, bật ra một tiếng "ừm".
Kiều Vạn Sơn vui mừng khôn xiết, bế thốc cậu lên, hai chân cậu vòng lấy eo hắn, hắn ôm chặt hông cậu, bế thẳng vào trong nhà.
Đá tung cửa, không kịp thắp đèn. Dạo này Phương Khanh không sang phòng hắn nên hơi bừa bộn. Kiều Vạn Sơn giẫm phải thứ gì đó, theo bản năng liền xoay người ngã ra sau để che chắn cho Phương Khanh khỏi bị va đập mạnh, khiến cậu ngồi thẳng lên eo hắn.
May mà hắn còn trẻ khỏe, chứ không thì có lẽ đã gãy lưng rồi.
"Ôi! Có sao không?" Trong bóng tối Phương Khanh lo lắng.
Kiều Vạn Sơn cố ý không đáp, chỉ ú ớ vài tiếng, khiến Phương Khanh cuống quýt định đứng dậy đi thắp đèn, liền bị hắn đè chân lại. Trong đêm, tiếng hắn cố nín cười không được vang lên.
Cậu lúc này mới biết mình bị hắn trêu chọc, giận dỗi muốn đứng lên nhưng lại bị hắn giữ chặt.
Kiều Vạn Sơn vui sướng nhớ rõ từng biểu cảm của cậu:
Nhỏ mọn, còn dám trốn anh sao? Tương lai lên giường, xem anh xử lý em thế nào.
Hắn vươn tay ôm Phương Khanh vào lòng, cứ thế nằm trên nền đất mà quấn quýt, thật sự không muốn xa cậu dù chỉ một giây.
Cuối cùng, vì nền đất quá cứng, không thoải mái bằng trên giường, hắn mới chịu đứng dậy.
Lên giường, thắp đèn xong, Phương Khanh lập tức cuộn tròn trong chăn, chỉ để lộ gáy, không cho hắn động vào nữa.
Kiều Vạn Sơn hối hận, đáng lẽ ra phải ngủ dưới đất luôn mới đúng!
***
Sáng hôm sau, Phương Khanh mở mắt ra đã thấy trời sáng hẳn. Cậu mơ màng một lúc, vội xoay người sang nhìn thì bên cạnh đã trống không, chăn lạnh ngắt, người đã đi từ lâu rồi.
Kiều Vạn Sơn đã không gọi cậu.
Nhưng cũng may là hắn không gọi, Phương Khanh sợ cái kiểu chia tay lúc sáng sớm như thế, khiến người ta khó xử. Hai người vừa mới "xác định quan hệ", cậu chưa biết phải đối diện với hắn thế nào.
Hai mươi mấy năm chưa từng yêu đương, đến tay con gái còn chưa nắm, vậy mà đã bị đàn ông ôm hôn. Đừng nói đến việc ra ngoài, bản thân cậu nghĩ thôi cũng đã thấy xấu hổ rồi.
Đứng dậy nấu cơm, vừa mở vung ra đã thấy nồi cháo trắng được nấu sẵn, cạnh đó là hai cái bánh bao đặt cạnh than hồng trong bếp, vỏ bánh nướng vàng ruộm, giòn tan.
Là do Kiều Vạn Sơn đã chuẩn bị trước khi đi làm.
Phương Khanh gọi cha dậy ăn, nhưng ông vẫn lười nằm lì trên giường, đành phải mặc kệ ông.
Dọn dẹp sách vở xong, cậu định ra thị trấn, nhưng vừa liếc nhìn tờ lịch mới sực nhớ ra hôm nay là thứ bảy, không phải lên lớp, thế là cậu lại quay về.
Bài vở đã chuẩn bị xong sớm, ở nhà cũng chẳng có việc gì gấp, nhưng rảnh rỗi lại khiến trong lòng cậu trống trải, bứt rứt, toàn nghĩ về những nỗi nhớ không dám nói ra. Ngồi trong nhà nhớ lại cảnh thân mật tối qua, tự nhiên trong lòng cậu dâng lên cảm giác "hối hận sao để chồng tìm công danh".
Xì, nghĩ bậy bạ gì đâu. Hai đứa nào phải mới cưới, cũng đâu phải cậu ép hắn đi xa, hắn cũng đâu có đi làm quan...
Cậu lắc đầu, xua đi đám suy nghĩ vớ vẩn, rồi xách chậu nước ra bể lớn múc đầy vào, quay về dọn dẹp nhà cửa. Cậu quét dọn, lau bàn, rửa bát, bàn ghế cũng lôi ra phơi nắng cho khỏi mối mọt, những khe kẽ góc tường đều được lau sạch tinh tươm.
Thấy tấm ni lông chắn bụi trên tủ đựng rau ở góc phòng cũng nên giặt lại. Trên đó đặt đủ thứ lặt vặt, cậu sợ kéo mạnh sẽ làm rơi hết, liền kê ghế đứng lên dọn dẹp trước.
Trên đó quả nhiên bụi bặm dày đặc, còn đủ thứ linh tinh: gói hạt hướng dương từ hồi nào, lọ đậu tương, vài cây kim xâu chỉ cắm bên mép ni lông, và cả...
Phía trong cùng có một hộp sắt màu xanh lam, không rõ là thứ gì. Tủ hơi cao, cậu phải dùng đũa khều từng chút một, mang xuống kèm theo cả đống bụi. Thổi bụi đi mới thấy trên đó chi chít những dòng chữ nhỏ như nhãn mác.
Mở ra thì bên trong là một ít phấn hồng, rõ ràng là phấn trang điểm.
Phương Khanh ngẩn người ra. Đây... đây chẳng phải là đồ của phụ nữ sao?
Cậu sững sờ một lúc, chẳng hiểu sao nó lại ở đây.
Cậu vốn là người khéo quán xuyến, có một cuốn sổ nhỏ ghi chép chi tiêu rõ ràng. Giờ ngồi cộng lại, cậu thấy mình còn thừa ra vài hào mà không nhớ đã mua gì.
Nhìn hộp phấn trong tay, cậu nghĩ chắc là đã mua cái này, mà cậu thì không mua, vậy chỉ có thể là Kiều Vạn Sơn mua. Nhưng... hắn mua để làm gì?
Nhìn lớp bụi bám dày, chắc cũng đã lâu rồi. Sau khi mẹ Kiều mất, trong nhà lại chẳng còn phụ nữ nào...
Hay là mua cho mình ư?
Phương Khanh bừng tỉnh, chợt nghĩ ra.
Ý nghĩ này vừa lóe lên, cậu như bị sét đánh, vội ném cái hộp xuống. Tay chống ra sau lại chạm phải một vật cộm cứng dưới gối – chiếc gối của Kiều Vạn Sơn.
Dời chiếc gối ra, cậu lại thấy một hộp sắt nhỏ, màu sắc giống hệt. Nắp hộp in rõ ba chữ:
Bách Tước Linh
Chẳng lẽ lại là... Cậu mở ra xem, bên trong là một ít kem dưỡng môi. Nữ giáo viên trong trường cũng có người dùng, nói rằng trời khô môi nứt nẻ, bôi cái này vào thì sẽ khỏi ngay.
Hộp này đã vơi đi quá nửa. Phương Khanh chợt nhớ ra rằng sau Tết năm nay môi mình không hề bị nứt nẻ như mọi năm.
...
Tim cậu đập loạn xạ, không dám chắc mình có đang tự luyến quá không, nhưng mọi thứ dường như đang chứng minh một sự thật – Kiều Vạn Sơn đã thích cậu từ rất lâu rồi?
Cậu nhìn hai hộp sắt trong tay, nhớ lại những lần hai người ngủ chung, nấu ăn cùng, làm đồng cùng, thậm chí... cùng tắm, thân thể trần trụi chạm vào nhau. Nghĩ lại mà mặt cậu nóng bừng.
Thì ra mình chuyển sang đây, chính là tự dâng mình đến tận cửa!
Trong lòng cậu vừa bức bối vừa ngột ngạt, một cảm giác lạ lùng không nói nên lời, chỉ thấy nóng rực trong ngực, cả người nhẹ bẫng.
Cậu đứng dậy, cất hai hộp sắt đi. Ban đầu cậu định nhét dưới gối Kiều Vạn Sơn, nhưng nghĩ ngợi lại, cậu lại lôi ra, nhét sang gối mình, rồi tiếp tục làm việc.
Chiều đến, Phương Khanh ghé qua miếu Bà.
Trước kia, trên con dốc này, khi gặp Kiều Vạn Sơn, hắn từng hỏi cậu có tin vào mấy thứ đó không. Cậu đã không đáp thẳng.
Hắn thì không tin, nhưng nông dân mấy ai lại không tin?
Cậu không dám nói mình tin, tránh né không trả lời, nhưng trong lòng lại thầm phản bác:
Giáo viên cũng là người, sao lại không được tin chứ?
Nhưng cậu đã không nói ra miệng.
Đọc sách thì gắn liền với khoa học, còn làm ruộng lại vướng với mê tín.
Phương Khanh vẫn còn sĩ diện.
Sĩ diện chẳng có gì là xấu, suy cho cùng, con người sống vốn nhờ vào cả "mặt mũi" lẫn "ruột gan". Ruột gan người khác đâu thấy được, chỉ có sĩ diện mới nâng đỡ được cái vỏ ngoài.
Năm nay cậu hai mươi mốt tuổi, ruột gan tạm thời chưa bàn đến. Cậu vẫn còn muốn giữ sĩ diện, không dám thừa nhận mình tin vào mấy thứ đó, cũng sợ người ta biết mình đã động lòng, hồ đồ quấn lấy một người đàn ông.
Dạy học là một nghề giữ thể diện, cậu là "thầy Phương" mà người ta vẫn gọi, có chữ nghĩa, có diện mạo. Nhưng cậu hiểu rõ nhất bản thân mình là hạng người gì – chẳng qua chỉ là một anh nông dân chốn thôn quê cầm sách che đi cái vẻ thô ráp mà thôi.