Tại Nhân Gian - Diêu Tử A Di
Nụ Hôn Lén Lút và Bài Học Đầu Tiên
Tại Nhân Gian - Diêu Tử A Di thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bánh bao, màn thầu, thêm nồi cháo loãng nấu cùng hai củ khoai lang thái lát, thế là đã có một bữa tối tươm tất rồi. Cuối năm mà còn được bữa ăn như thế này, xem như năm nay cũng không quá tệ.
Phương Khanh cầm một chiếc bánh bao đưa cho mẹ Kiều, nhưng bà đã yếu đến mức không cầm nổi, cũng chẳng còn sức lực. Cậu đành xé bánh bao thành từng miếng nhỏ, ngâm mềm trong nước nóng rồi đút cho bà ăn.
Lửa trong bếp tắt dần khi củi cháy hết. Phương Khanh dùng cào gạt đống tro nóng dưới đáy bếp sang hai bên, chôn nốt ba củ khoai lang còn lại vào đó, rồi lấp kín tro lên để ủ.
Ăn cơm xong chưa được bao lâu, Phương Khanh lại dỡ khoai ra. Khoai vừa lấy ra còn nóng hổi, cậu đặt ba củ xuống đất lăn vài vòng, phủi sạch tro, để nguội bớt vỏ cho dễ cầm.
Một củ đưa cho Phương Tự Thành, một củ cho Kiều Vạn Sơn, còn một củ thì cậu bóc vỏ, bới ruột vào bát đút cho mẹ Kiều.
Khi Phương Khanh quay về phòng, cậu lại thấy trên bàn úp một cái bát. Chiếc bát nhỏ nên úp không kín, còn để lộ ra một nửa củ khoai lang.
Phương Khanh ngạc nhiên: "Anh, sao anh không ăn thế?"
"Anh không đói, em ăn đi."
Kiều Vạn Sơn nằm trên giường, cuộn mình trong chăn. Đầu giường, ánh đèn dầu leo lét, hắn mỉm cười với Phương Khanh.
Hắn đang cầm hũ thuốc mỡ nhỏ mua ban ngày, to cỡ nửa bàn tay, dẹp dẹp. Nó đã ấm lên trong lòng bàn tay hắn, và hắn đang cân nhắc lát nữa phải đưa ra thế nào cho hợp lý.
Còn hộp phấn đỏ kia thì hắn không dám lấy ra. Sao mà lấy được chứ? Chẳng lẽ lại bảo Phương Khanh bôi?
Hắn giấu hộp phấn trên nóc tủ cạnh tường, tuyệt đối không để ai phát hiện. Giờ nghĩ lại, hắn cũng hối hận vì lúc ấy đã bốc đồng mua nó, giờ chỉ biết để đó phủ bụi.
Phương Khanh không biết trong đầu hắn đang loạn cào cào những gì. Cậu chỉ biết là hắn để nguyên cả củ khoai cho mình. Cậu không muốn ăn một mình, bèn bắt chước hắn nói: "Em cũng không đói."
Kiều Vạn Sơn biết thế là không trốn được. Hắn nghĩ một lúc, đành nhượng bộ: "Vậy thì mỗi người một nửa vậy."
Nói rồi, hắn lén nhét hũ thuốc mỡ xuống dưới gối.
Lúc này Phương Khanh mới chịu. Cậu bẻ khoai làm đôi, bước đến mép giường đá dép ra, trèo lên, đưa cho Kiều Vạn Sơn một nửa.
Khoai đỏ au, còn bốc khói. Cắn một miếng, vị ngọt lan thẳng vào tim.
Hai người cùng ăn, ngon hơn hẳn khi ăn một mình.
Kiều Vạn Sơn thích nhìn Phương Khanh viết chữ, dáng vẻ đoan chính, tay vững nét đẹp. Hắn cũng thích nhìn cậu đọc sách, vừa nghiêm túc vừa tinh nghịch, lại còn thích nhìn cậu ăn, chậm rãi, từng miếng từng miếng, không vội vàng hấp tấp, khác hẳn những người khác.
Nói chung, đại khái đúng là "tình nhân trong mắt hóa Tây Thi". Phương Khanh làm gì, vào mắt hắn, cũng là điều mà người khác không thể làm được.
Trong lòng Kiều Vạn Sơn, Phương Khanh là độc nhất vô nhị.
Ăn xong, hai người nằm trên giường. Phương Khanh nổi hứng trẻ con, ngồi vểnh chân vẽ nguệch ngoạc lên tường. Ống quần trượt xuống, để lộ cặp chân nhỏ trơn mịn.
Kiều Vạn Sơn túm ngay lấy bàn chân lạnh buốt như băng ấy, nhét vào trong chăn.
Trong lòng hắn có chuyện, cứ thấp thỏm không yên. Hắn bèn hỏi để phân tán sự chú ý, chỉ vào bức tường đầy chữ kia: "Nhiều chữ thế này em đều biết hết à?"
"Không hẳn, chắc cũng có chữ em không biết."
Vẫn nằm trong chăn ấm áp, Phương Khanh cuộn mình lại, lim dim mắt.
Kiều Vạn Sơn tháo kính của cậu xuống, đặt lên bàn nhỏ cạnh giường: "Thế những chữ không biết thì sao? Cũng phải nhờ người dạy à?"
Nói xong, hắn liền thổi tắt đèn. Trong bóng tối, hắn mới thấy yên lòng.
Từ bấc đèn bốc lên một làn khói trắng, mùi dầu hôi thoang thoảng.
"Không cần, có thể tra từ điển."
"Từ điển ư?" Lại là một thứ mà Kiều Vạn Sơn không biết.
"Anh có muốn học chữ không? Em dạy anh."
Phương Khanh nói ra ngay ý định của mình, vì mấy lần cậu đã nhận ra hắn có vẻ tò mò.
Kiều Vạn Sơn không dám tin: "Anh cũng học được sao chứ?"
Hắn chưa từng thấy học sinh. Thỉnh thoảng đi phố gặp vài đứa trẻ con đeo cặp chạy tung tăng, hắn tưởng học chữ chỉ có con nít mới làm được, còn người lớn như hắn thì thôi.
"Dĩ nhiên là được chứ, sống đến già học đến già mà." Phương Khanh an ủi, "Thế này, mai em dạy anh phiên âm trước. Học xong phiên âm thì sẽ dễ nhận chữ hơn."
Những lời này hắn nghe không hiểu lắm, nhưng trong lòng lại thấy lạ lùng hưng phấn. Nếu hắn học được chữ... thì hắn có thể đọc cùng sách với Phương Khanh, cùng viết chữ với cậu...
Hắn trở mình nằm ngửa, chân tay duỗi thẳng. Trong lòng hắn bừng sáng như cánh cửa của một thế giới mới đang mở ra.
Chờ cơn hứng thú qua đi, Phương Khanh đã ngủ say, hắn mới nhớ ra hũ thuốc mỡ.
Hắn mò dưới gối, chạm vào cái hũ đã được giường sưởi ấm.
Tối om chẳng thấy gì, hắn lại len lén châm đèn. Tiếng "xèo" của que diêm làm chính hắn giật mình, vì đêm khuya tiếng vang quá lớn.
Người trên giường vẫn nhắm mắt ngủ, ánh đèn vàng soi lên những đường nét mềm mại trên gương mặt cậu.
Kiều Vạn Sơn rón rén mở nắp hũ. Mùi vừa dầu vừa thuốc xộc lên, thật khó ngửi.
Kiều chấm một ít thuốc lên ngón trỏ, chần chừ, rồi cẩn thận bôi lên môi Phương Khanh.
Đôi môi ấy không dày không mỏng, mềm mại, nhưng khô nứt, nhìn kỹ còn có mấy chỗ nẻ rớm máu.
Trời hanh khô quá.
Ngón tay hắn chậm rãi tán đều thuốc, xoa xoa. Môi cậu hé ra thở khẽ, Kiều Vạn Sơn cứ nhìn mãi, như bị trúng tà.
Hắn cúi đầu, áp môi mình lên môi cậu.
Môi chạm môi, khác hẳn chạm tay. Mềm hơn, mùi thuốc rõ hơn, xộc thẳng vào mũi.
Nhưng lần này, hắn lại thấy... như men rượu vậy.
Hắn chưa từng uống rượu. Từ ngày cha xảy chuyện, mẹ hắn căm ghét rượu, dặn hắn lớn lên cũng không được uống một giọt nào.
Nhưng lúc này hắn thấy mình đã hiểu rồi —— cái vị này, tê tê say say, đầu óc quay cuồng.
Chỉ hôn như vậy không đủ. Hắn thò lưỡi khe khẽ đẩy môi cậu ra, muốn lấn sâu hơn. Người dưới bỗng rên khẽ một tiếng, hắn sợ đến đờ người, nằm im không dám động đậy.
Thấy cậu không tỉnh, hắn mới dám tiếp tục. Đầu lưỡi chạm vào răng cậu, hắn liếm nhẹ, thấy ngọt ngọt.
Hắn không rõ mình đang làm gì nữa. Mượn hơi men trong máu, hắn to gan bóp miệng cậu ra thêm một chút...
"Keng!" Một tiếng giòn vang. Hắn giật mình, lật người lại nằm cứng đờ, tim đập loạn xạ.
Lâu sau không thấy có động tĩnh gì, chỉ còn ngọn đèn nhỏ chập chờn, bóng lay trên giấy cửa sổ.
Hắn thò đầu nhìn, thì ra là hũ thuốc bị mình hất xuống đất.
Hắn thở phào, nhặt hũ thuốc lên, đậy kín, giấu lại dưới gối. Hắn nhìn người kia vẫn ngủ say, miệng hơi hé, không hề tỉnh giấc.
Hắn thở dài. Lúc này hắn mới thấy trán mình rịn mồ hôi nóng.
Cơn bạo gan như một trận gió, thổi qua cuốn sạch lá vàng, chợt tan biến.
Khoảnh khắc ấy như một giấc mơ. Tỉnh rồi, hắn không dám chạm vào cậu nữa.
Hắn thổi tắt đèn, nằm nghe gió rét ngoài kia rít qua khe cửa, mãi không ngủ được.
Học chữ nghe thì dễ, nhưng thực hành mới khó.
Khó không phải vì chữ khó, mà vì Kiều Vạn Sơn cứ hay mất tập trung.
Phương Khanh viết một loạt chữ cái, nhưng lọt vào mắt hắn chỉ như bùa chú, quỷ quái, chẳng thể nào hiểu nổi.
Phương Khanh không vội, dạy từng bước. Cậu chỉ vào chữ cái tròn tròn đầu tiên, há miệng phát âm "a ——".
Cậu nghiêm túc dạy, nhưng vào mắt Kiều Vạn Sơn, hắn chỉ thấy một chiếc lưỡi hồng hồng, hàm răng trắng trắng.
Cảm giác môi răng đêm qua như ùa về, gã đàn ông cao lớn bỗng đỏ mặt như thiếu nữ.
Phương Khanh không để ý, tưởng hắn không hiểu. Cậu lại "a ——" một tiếng kéo dài, không khép miệng.
Mặt hắn càng đỏ bừng. Trong đầu lại vẩn vơ chuyện tối qua, lắc mãi không hết, chẳng dám nhìn thẳng mặt cậu.
Hắn đã làm chuyện mờ ám, chiếm tiện nghi của cậu, chẳng khác nào một tên vô lại. Trong lòng hắn hổ thẹn vô cùng.
Thấy hắn cứ đỏ mặt mãi, rồi lắc đầu, Phương Khanh còn tưởng hắn bị ốm. Cậu gọi mấy lần không đáp, bèn vỗ vai hắn.
Hắn giật nảy mình, trừng mắt nhìn cậu với ánh mắt lạ lùng. Phương Khanh không để ý, chỉ tưởng hắn bị cảm lạnh: "Có phải tối qua anh bị trúng gió rồi không?" Cậu sờ trán hắn, bàn tay mát lạnh khiến mặt hắn càng nóng hơn.
"Cũng hơi nóng thật. Hay là mai học tiếp nhé? Anh nằm nghỉ đi, em đi vắt khăn."
Sao mà không nóng cho được? Máu dồn hết lên mặt, nóng bừng như lửa.
Hắn vội thuận theo, chứ không ở lại không biết còn xảy ra chuyện gì nữa.
Kiều Vạn Sơn chui vào giường, nghe tiếng nước bên ngoài, úp mặt vào chăn hoa.
Hắn nhắm mắt giả vờ ngủ, nghe tiếng cậu đặt khăn lên trán, ngồi thêm lát rồi dọn dẹp đi ra, hắn mới từ từ mở mắt.
Học chữ gì chứ, đầu óc hắn toàn nghĩ mấy chuyện xấu hổ ấy.
Ôi, xấu hổ chết mất!