An Lẫm: Ghen Tuông Với Ảnh Cũ

Tại Sao Beta Không Thể Là 1?

An Lẫm: Ghen Tuông Với Ảnh Cũ

Tại Sao Beta Không Thể Là 1? thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Hình như hai người quên mất điều gì rồi thì phải?”
Diệp Thụy nhìn đôi tình nhân kia nhìn nhau đầy tình tứ, cuối cùng không nhịn được mà cắt ngang lời họ. Cậu ta đã nhịn ở đây rất lâu.
Là nhịn cười, và cũng là nhịn cái cảnh tình cảm sến sẩm đang diễn ra.
Có trời mới biết câu “vợ ơi” của An Lẫm đã khiến cậu ta sửng sốt đến mức nào. Nếu không phải nhớ đến lời bác sĩ dặn, Diệp Thụy chắc chắn sẽ không nhịn được mà bật cười phá lên.
Là bạn bè lớn lên cùng nhau, đồng thời là nhân chứng cho con đường tình yêu của hai người, làm sao cậu ta lại không biết họ đã ở bên nhau thế nào chứ?
Cơn buồn cười này nén lại thực sự rất khó chịu. Bắc Cung thấy vậy cũng cảm thấy mệt thay cậu ta.
Tuy nhiên, với tính cách bộc trực của người này, Bắc Cung khá lo lắng người này sẽ vô tình nói ra sự thật, nên nhẹ nhàng đổi sang chuyện khác.
“Nếu mày ghen tị, mày cũng có thể đi tìm người yêu.”
Một người dám nói, người kia cũng dám trả lời. Diệp Thụy mở miệng là nói ngay: “Tao sắp đi xem mắt rồi, sắp có một omega thơm tho ngọt ngào thuộc về tao rồi.”
“Ừm, omega thơm tho ngọt ngào, mấy tháng trước mày cũng nói như vậy, giờ vẫn chưa tìm được.”
Bắc Cung thực sự không thể chịu nổi cách miêu tả này. Là một người chưa bao giờ ngửi thấy Pheromone, cậu thực sự không thể hiểu tại sao lại dùng từ “thơm tho ngọt ngào” để miêu tả con người.
Nói thật, hơi ghê tởm.
Dưới ảnh hưởng của tâm trạng này, giọng điệu của Bắc Cung khó tránh khỏi vài phần châm chọc, nhưng đây cũng là cách mà ba người họ quen thuộc nhất để ở bên nhau.
“… Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, không ngờ An Lẫm mất trí nhớ mà vẫn nhớ mày đấy.”
Trêu chọc xong, Diệp Thụy lại quay lại chuyện ban đầu, giọng điệu thêm phần trêu ghẹo cặp đôi.
“Trước đây tao còn lo lắng, dù sao hai đứa mày là sự kết hợp giữa alpha và beta, lại không bị ảnh hưởng bởi Pheromone. Tao còn sợ trong thời gian mất trí nhớ cậu ta gặp phải omega có độ phù hợp cao thì sẽ trở thành kẻ phụ bạc mất.”
“Cảm ơn.”
An Lẫm lại lên tiếng, cố tình liếc qua Bắc Cung, từ từ hướng mắt về phía Diệp Thụy bên cạnh.
“Hóa ra lại có người quan tâm đến vấn đề tình cảm của tôi hơn cả bản thân tôi. Cuối cùng tôi cũng tin cậu là bạn thân từ nhỏ của tôi rồi.”
Cái kiểu nói chuyện quen thuộc quá, Diệp Thụy đã sớm quen với cách nói chuyện của người nào đó, hơn nữa…
Cậu ta cảm thấy sự cảnh giác của An Lẫm đối với mình đã giảm đi rất nhiều.
Đây đương nhiên là một điều tốt, nhưng Diệp Thụy không có ý định tiếp tục giao tiếp với An Lẫm – không phải vì tình bạn của họ không đủ bền chặt, mà là đơn thuần không muốn làm kỳ đà cản mũi.
Sau khi Diệp Thụy rời đi, chỉ còn lại Bắc Cung và An Lẫm. Trong phòng bệnh rộng lớn chỉ còn hai người họ đang đối mặt nhau.
Một cặp đôi thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau có cảm thấy ngượng ngùng khi ở riêng không?
Câu trả lời tất nhiên là không.
Nhưng nếu thêm điều kiện là một bên bị mất trí nhớ, thì sẽ hơi khác một chút.
Rõ ràng là trước đó đã hẹn hò với nhau rất tốt, nhưng giờ phút này lại bỗng nhiên không biết nên giao tiếp thế nào.
An Lẫm nhíu mày. Đối với sự im lặng này, cậu dường như có chút bất mãn – trong tiềm thức của cậu, Bắc Cung không phải là người trầm lặng như vậy.
Hơn nữa vừa nãy cậu ấy chẳng phải cũng rất hoạt ngôn sao? Có phải vì người kia đi rồi nên cậu ấy không biết nói gì nữa rồi sao?
Nhưng liệu các cặp đôi có cần người khuấy động không khí không?
An Lẫm nghĩ vậy, ánh mắt chuyển sang khuôn mặt kia. Sự chú ý của đối phương dường như không đặt vào mình.
Sự khó chịu trong lòng dường như càng lúc càng đậm, giống như một ly nước chanh nóng bị đổ, chua lè chua lét.
“Cậu không có gì muốn nói với tôi à?”
An Lẫm không thích bầu không khí này, trở thành người mở lời trước.
Bắc Cung nghe thấy vậy, chớp chớp mắt – giọng điệu này, hình như có vẻ không vui lắm.
“Tớ chỉ đang tìm kiếm vài thứ thôi.” Nói rồi, cậu đưa điện thoại cho An Lẫm, “Cậu xem này.”
Vừa nãy không phải nói muốn xem ảnh sao? Trong điện thoại của cậu vẫn còn rất nhiều.
Đó đều là bằng chứng tình yêu của bọn họ.
An Lẫm nhíu mày, tò mò rốt cuộc là thứ gì có thể khiến đối phương hoàn toàn chuyển sự chú ý, không hề để tâm đến người yêu bị mất trí nhớ là mình.
Trên điện thoại đang là một bức ảnh.
Bất cứ ai nhìn thấy bức ảnh này đều có thể khẳng định chắc chắn rằng nhân vật chính trong ảnh là một cặp đôi.
Bọn họ nhìn nhau bằng ánh mắt tràn đầy yêu thương, như thể trong mắt chỉ chứa đựng đối phương.
Nếu là người khác, An Lẫm chắc chắn sẽ nổi da gà vì cái kiểu ở bên nhau này – nhưng vấn đề là, cậu chính là một trong những nhân vật chính trong bức ảnh.
Người còn lại tất nhiên là Bắc Cung bên cạnh mình.
“Đây là ảnh chúng ta chụp trước đây à?”
An Lẫm hỏi một cách có vẻ thờ ơ, giọng điệu không có quá nhiều cảm xúc, cứ như thể cậu không mấy quan tâm đến những điều này.
“Ừm, những bức ảnh như thế này còn rất nhiều, ở nhà có đến mười mấy cuốn album ảnh, về nhà cùng nhau xem nhé.”
Đề nghị này vừa nãy đã nói một lần rồi, chỉ là An Lẫm lúc đó không có phản đối, còn bây giờ…
Đôi mắt đó lạnh lùng nhìn bức ảnh, một ý nghĩ hoàn toàn không liên quan bỗng nhiên lóe lên.
— Tại sao người thật đang ở ngay bên cạnh, mà Bắc Cung lại phải đi xem những bức ảnh cũ kia?
Sự khó chịu tinh tế lan tỏa trong lòng, An Lẫm nhanh chóng nhận ra cảm xúc không rõ nguồn gốc này của mình, vô thức nhíu mày, cảm thấy việc mình tự ghen với chính mình thật là ngớ ngẩn.
Nhưng trong ký ức hỗn độn, hình như có người từng nói – alpha chính là tính cách như vậy, có sự chiếm hữu bệnh hoạn đối với bạn đời.
Càng yêu, căn bệnh này càng nghiêm trọng.
Tuy nói là “bệnh”, nhưng An Lẫm nghĩ Bắc Cung sẽ không để tâm đến chuyện này.
Người mất trí nhớ không có kinh nghiệm quá khứ, hành động chỉ dựa vào trực giác. An Lẫm cảm thấy trong lòng là như vậy, liền cho rằng như vậy là đúng, sẽ không phức tạp hóa vấn đề thêm.
An Lẫm suy nghĩ rất nhiều, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào gương mặt tươi cười trong bức ảnh.
Bất kể xét từ góc độ thẩm mỹ nào, bạn trai của mình đều là vô cùng đẹp.
Từ đẹp dường như không hợp để miêu tả đàn ông… không đúng, không hợp để miêu tả beta nam.
Từ này thường được dùng cho omega. Sau khi An Lẫm biết Bắc Cung không phải là omega thì cậu không còn hứng thú với giới tính này nữa.
Sự hứng thú với khái niệm “thơm tho ngọt ngào” càng trở về con số không.
An Lẫm lại đưa mắt nhìn Bắc Cung – nhưng không thể phủ nhận, cậu rất hứng thú với người bạn trai đẹp trai quá mức trước mặt này.
Cái cảm giác quan trọng đó, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã được truyền đến bộ não hỗn loạn của cậu, khiến nhịp tim đập nhanh hơn.
… Đây là beta của mình.
Có lẽ là thuận theo tự nhiên, An Lẫm đã mắc phải thói xấu cố hữu của mọi alpha, sự chiếm hữu quá mức và vô lý – như một con mãnh thú hung dữ, âm thầm đánh dấu lên vật sở hữu của mình.
Còn về “vật sở hữu” đó…
Bắc Cung vẫn luôn chú ý đến biểu cảm của người yêu, thấy cậu ấy nhíu mày, dường như đang không hài lòng chuyện gì đó.
Nhưng nói là không vui thì cũng không hẳn, vì trong đôi mắt đó vẫn mang theo ý cười mờ nhạt.
Đây là một tâm trạng rất mâu thuẫn.
Bắc Cung nhìn An Lẫm, rồi lại nhìn bức ảnh của mình, nheo mắt lại.
Vì sao lại không vui?
Lớn lên cùng nhau từ nhỏ, Bắc Cung tự nhận không ai hiểu An Lẫm hơn mình.
Nhưng An Lẫm sau khi mất trí nhớ, cậu có chút khó nắm bắt. Dù sao ký ức của bạn trai mình bị xáo trộn, suy nghĩ cũng sẽ thay đổi theo.
Bắc Cung suy nghĩ một lúc, đột nhiên có câu trả lời.
Sẽ không phải vì bức ảnh này đã làm lộ tư thế thật sự của hai người, khiến An Lẫm nhận ra điều gì đó không ổn chứ?
Không đúng, bức ảnh này có vấn đề gì đâu? Không thể nhìn ra ai là 1 ai là 0 mà?
Những suy nghĩ cứ liên tục cuộn trào, khiến ánh mắt Bắc Cung cứ dán chặt vào màn hình điện thoại.
Điều này tự nhiên gây ra sự khó chịu cho người kia.
“Không xem nữa.” An Lẫm khẽ đẩy điện thoại ra, giọng điệu lạnh nhạt, “Tôi không còn hứng thú nữa.”
Không còn hứng thú nữa?
Bắc Cung cũng không có ý kiến gì khác về sự “thay đổi thất thường” này. Đúng lúc nước biển truyền trong túi cũng gần hết, cậu định ra ngoài tìm y tá.
“Khoan đã.”
Thấy Bắc Cung cất điện thoại rồi định đi luôn, An Lẫm đưa tay kéo cậu lại.
“Cậu giận rồi à?”
Cái gì?
Bắc Cung rất ngạc nhiên, cậu không hiểu mình thể hiện sự giận dữ ở chỗ nào.
Tính tình của mình khá tốt, chứ không phải cái tính xấu động một tí là mặt nặng mày nhẹ của An Lẫm.
Bắc Cung định mở miệng nói, nhưng lại bị An Lẫm ngắt lời.
“Tôi không phải nói bức ảnh không đẹp, đừng giận.”
Giọng điệu của An Lẫm đa phần là bình tĩnh, trước đây nhiều người cho rằng đây là biểu hiện cậu ấy không quan tâm đến mọi việc.
Tuy nhiên, sự bình tĩnh lúc này lại ẩn chứa sự chân thành và nghiêm túc.
Bắc Cung nhìn thẳng vào mắt An Lẫm, không nhịn được mà bật cười.
Cũng không nghĩ ngợi nhiều nữa, cậu đưa tay véo má cậu ấy, cố gắng làm cho gương mặt lạnh lùng đó sống động hơn một chút.
Tuy nhiên, Bắc Cung vẫn buông tay trước khi người kia nổi giận, tò mò hỏi:
“Đang nói cái gì thế?”
“Vì cậu cứ nhìn chằm chằm vào bức ảnh.”
Bắc Cung không phản ứng kịp, vì câu nói cụt lủn này quả thực không dễ hiểu.
Thế là, An Lẫm lại nói thêm một câu.
Cậu nói: “Tôi không vui.”
Không vui vì bức ảnh?
Bắc Cung nhìn chiếc điện thoại bị đặt sang một bên, rồi lại nhìn An Lẫm đang quay mặt đi.
Hình như cậu đã hiểu rồi.
Đây là ghen, ghen với cả bức ảnh.
Bắc Cung không ngờ lại là nguyên nhân này, nhất thời dở khóc dở cười. Tuy nhiên, nụ cười trên mặt lại càng rạng rỡ hơn một chút.
Cậu nghĩ, sau khi An Lẫm xuyên đến thế giới ABO, cậu ấy luôn thích đổ lỗi những thói xấu của mình cho bản chất alpha. Bây giờ xem ra…
Quả thực có chút lý, ít nhất trước đây người này sẽ không gây khó dễ với một bức ảnh.
“Cậu không muốn tớ nhìn ảnh, là vì muốn tớ nhìn cậu hả?”
Đôi mắt quá đỗi xinh đẹp mang theo vẻ quyến rũ, An Lẫm nhất thời không biết phải làm gì, ngây người ra.
Nhưng ánh mắt của An Lẫm lại dán chặt vào Bắc Cung, không chịu rời đi.
Ánh mắt hai người giao nhau, không ai nói lời nào, nhưng không ai cảm thấy ngượng ngùng.
Sự bồn chồn trong lòng Bắc Cung được một cảm xúc khác xoa dịu. Cậu phát hiện người nào đó sau khi mất trí nhớ đã trở nên đơn thuần hơn.
Khiến người ta muốn…
“Hai người đừng có liếc mắt đưa tình nữa!”
Bắc Cung bỗng hoàn hồn, thoát khỏi bầu không khí mờ ám đang lan tỏa, vô thức nhìn về phía nguồn âm thanh.
Y tá đẩy xe vào, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, mắt lập tức mở to.
“Hai người không thấy nước truyền sắp chảy ngược vào chai rồi sao? Vẫn còn liếc mắt đưa tình được à!”
“Nhìn một chút đi chứ, đừng có đang liếc mắt đưa tình giữa chừng rồi ngất xỉu đấy.”